Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 1002: CHƯƠNG 1002: YAGYU XUẤT TRẬN

"Ha ha ha ha, đây chính là cái giá phải trả khi dám đắc tội tôi! Tôi đã nói rồi, ngưu lang cũng không phải dễ trêu!"

Xà Cơ cảm thấy buồn bã, cô thật sự không nghĩ tới mình lại yếu ớt như vậy, khi ở trong "Chúng thần di tích chi chiến" cũng vậy, hiện tại cũng không khá hơn chút nào...

"Nếu như em biết 'Ác Ma Hóa' thì tốt."

Xà Cơ cảm thán.

"Ha ha ha, 'Ác Ma Hóa'? Cô cho rằng 'Ác Ma Hóa' có thể dễ dàng học tập lắm hay sao? Cô không thể học tập 'Ác Ma Hóa' được!"

Nghe được lời nói của Xà Cơ thì Miyamoto cười lớn.

"Gã nói đúng đó, Xà Cơ, em không học được kỹ năng này."

Tuyết Dạ đứng dậy, cũng đồng ý lời nói của Miyamoto.

"Em... xin lỗi..."

Xà Cơ còn muốn nói gì đó thế nhưng cuối cùng lại biến thành một câu xin lỗi.

"Anh cũng không có ý đó, 'Ác Ma Hóa' có liên quan tới tâm lý, với tâm lý hiện tại của em sẽ không thể lĩnh ngộ được kỹ năng này. Thế nhưng anh cảm thấy, em của hiện tại quan trọng hơn nhiều khi em 'Ác Ma Hóa'. Anh cũng không hợp với 'Ác Ma Hóa', vì vậy nên ở trong 'Chúng thần di tích chi chiến' anh mới mất kiểm soát. Thế nhưng em cũng phải biết rằng, 'Ác Ma Hóa' cũng không phải là vô địch!"

" 'Ác Ma Hóa' không phải vô địch sao? Lời này cũng chỉ để an ủi mình thôi chứ? Ha ha ha!" Nghe được lời nói của Tuyết Dạ thì Miyamoto càng cười to hơn: "Thực sự là cái cớ an ủi không tệ!"

"An ủi sao? Tôi cũng biết 'Ác Ma Hóa', thế nhưng khi đối phó anh thì không cần thiết phải sử dụng nó!"

Đồ phòng ngự trên người của Tuyết Dạ thay đổi lần nữa, đổi lại bộ đồ lúc trước, sau đó trên bộ giáp xuất hiện một luồng sáng màu vàng kim, áo giáp vỡ vụn hoàn toàn!

Vương Chi Bảo Khố - Siêu Độ!

Ánh sáng huy hoàng, chiếu sáng khắp nơi!

Tiểu kim nhân cuồng bạo Tuyết Dạ, lại lần nữa xuất hiện!

"Đối phó anh, chỉ cần cái này là đủ!"

Ánh vàng kim lấp lánh, Tuyết Dạ đấm ra một quyền, Miyamoto vội vàng đón đỡ, thế nhưng sức mạnh truyền tới từ cánh tay Tuyết Dạ lại làm cho gã lùi về phía sau liên tục.

Làm sao có thể?

Khi cận thân, lại vẫn còn có người có thể mạnh mẽ bằng mình khi mình đã "Ác Ma Hóa" hay sao? Ta sau khi "Ác Ma Hóa" mới chính là vua cận chiến!

"Anh rất giật mình đúng không? Thế nhưng sức mạnh của tôi mạnh như thế là bình thường. Kỹ năng 'Tiền Bo Cao Nhất' của anh cũng chỉ mất một kim tệ mà thôi, có thể phí bao nhiêu tiền chứ? Mà vừa nãy tôi vừa hi sinh một bộ thần trang, đương nhiên sẽ mạnh hơn anh!"

Một bộ thần trang? Sau khi nghe được mấy chữ này thì Miyamoto nuốt nước bọt, gã bị sự giàu có của Tuyết Dạ làm cho kinh hãi, đó chính là sự uy hiếp tự nhiên của mấy đại gia như Tuyết Dạ!

"Đáng hay sao?"

Miyamoto chần chờ mãi, cuối cùng cũng nói lên điều mình không rõ.

"Không quan trọng, bởi vì nó đã có vết xước."

"Vết xước?"

Miyamoto cảm thấy không hiểu.

"Đúng vậy, vết xước. Chẳng lẽ anh quên con hổ của anh lúc trước đánh trúng nơi nào sao?"

"Chẳng lẽ là?"

"Bởi vì sự thô lỗ của anh nên mới làm áo giáp của tôi bị xước, nếu không thì anh cho rằng tại sao tôi lại tức giận?"

Tuyết Dạ hét lên, rồi tấn công Miyamoto!

Sau khi sử dụng "Vương Chi Bảo Khố - Siêu Độ" phá hủy thần khí thì thuộc tính của Tuyết Dạ tăng lên cao kinh khủng, kể cả khi Miyamoto "Ác Ma Hóa" thì cũng làm sao ngăn cản được?

Trước đó, Miyamoto chỉ dựa vào sức mạnh và tốc độ mới có ưu thế, hiện tại đã không còn, đương nhiên gã không thể ngăn cản được nữa!

Cận chiến đấu tay không, mạnh mẽ mà đối đầu, đã phân rõ cao thấp!

Sau khi Miyamoto "Ác Ma Hóa" cũng không thể ngăn cản được Tuyết Dạ hiện tại, bị Tuyết Dạ đánh cho tơi bời, kêu thảm liên tục.

Giờ phút này, trên sân ánh sáng vàng kim lấp lóe, không có chút màu đen nào tồn tại được cả!

...

"Nữ sĩ, chờ một lát, tôi sai rồi, tôi xin lỗi cô, chúng ta cũng không cần chém chém giết giết làm gì, có thể ngồi lại với nhau uống trà mà đàm đạo hay không?"

Có câu nói chính là hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt, nếu đã đánh không lại thì cầu xin tha thứ. Miyamoto làm ngưu lang, dựa cả vào tài ăn nói của mình, nhờ đó mà gã đã làm xiêu lòng biết bao phụ nữ.

Cho nên Miyamoto rất tự tin có thể dựa vào tài ăn nói của mình thuyết phục Tuyết Dạ, bởi vì gã cho rằng Tuyết Dạ là nữ, mà gã lại là ngưu lang, còn là một ngưu lang chuyên nghiệp nữa chứ!

"Không nói!"

Tuyết Dạ quát, không cho gã chút cơ hội nào cả!

"Tại sao? Tôi nói sai điều gì hay sao?"

Miyamoto thật không ngờ phản ứng của Tuyết Dạ lại kịch liệt như vậy, thật sự làm gã không hiểu.

"Sai lầm lớn nhất đó chính là nữ sĩ! Tôi là nam! Đi chết đi, cái tên ngưu lang đáng chết!"

Kỹ năng danh hiệu, Tiêu!

Lại thêm một thanh vũ khí biến mất theo gió, mà ở đó lại xuất hiện một luồng sáng màu vàng kim rất kinh khủng, mà Miyamoto cũng chầm chậm biến mất ở trong luồng sáng vàng kim này...

Trong lúc vô tình, Tuyết Dạ đã lộ ra một tin tức đáng sợ, thế nhưng khán giả bên ngoài không ai chú ý tới cả.

Bởi vì tầm mắt của họ đã chuyển tới nơi khác, bởi vì hiện tại Tiêu Phàm đang gặp kẻ địch...

...

Tiêu Phàm đi trước, Hổ Nữu đi phía sau, đi theo một con đường cố định.

Chuyện cũ bị Hổ Nữu nói tới làm Tiêu Phàm cảm thấy xấu hổ.

Về chuyện này thì hắn thật sự không biết trả lời như nào, cho nên hắn vẫn giữ yên lặng, bầu không khí rất ngột ngạt.

Hổ Nữu luôn hoạt bát thì giờ đây cũng yên lặng lại, cứ như vậy mà theo sau.

Thế nhưng bầu không khí này làm cho Hổ Nữu cảm thấy khó chịu, cô cũng không phải là một cô gái hiền thục gì mà.

Làm sao vậy!

Tại sao lại không nói câu gì?

Phàm muội muội đáng chết, làm cho ta cũng xấu hổ theo là sao!

Hổ Nữu thầm hận, oán khí sinh ra, trừng mắt một cách hung ác tới bóng lưng của Tiêu Phàm phía trước.

Thế nhưng đúng lúc này, Tiêu Phàm quay đầu lại, hư không xuất hiện gợn sóng, hắn rút huyết kiếm ra, đâm về phía Hổ Nữu!

Hổ Nữu kinh hoàng!

Cô không biết tại sao, thế nhưng khi nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo kia lại làm cho cô cảm thấy rất đau lòng, đau tới mức cô quên cả né tránh.

Đinh!

Huyết kiếm đâm ra, sượt qua tai Hổ Nữu, đẩy bay thanh shuriken đang bay về phía Hổ Nữu!

"Đần! Bị đánh lén còn không phản ứng được!"

Khi thấy Hổ Nữu vẫn đang ngơ ngẩn, không phản ứng lại được thì Tiêu Phàm mắng thầm một câu.

Khi bị Tiêu Phàm mắng thì Hổ Nữu cũng không cãi lại, mà còn thở ra, xuất hiện một luồng ấm áp.

Phản ứng của Hổ Nữu làm Tiêu Phàm cảm thấy hơi kỳ lạ, thế nhưng hắn cũng không suy nghĩ nhiều, nhanh chóng xoay người lại, bảo vệ Hổ Nữu, quát lên: "Nếu đã tới, tại sao không xuất hiện?"

"Ha ha ha ha, thật không hổ danh là 'Lich King' Mệnh Phàm, thật sự lợi hại!"

Sau một tiếng cười to thì có hai cô gái đi ra từ trong rừng.

Hai người cao thấp khác nhau, cô gái hơi thấp mặc một bộ kimono, bên hông còn cài hai thanh kiếm nhật.

Một người khác lại hơi kỳ lạ, cô ta mặc một bộ váy truyền thống của đàn ông Nhật Bản, cách ăn mặc như võ sĩ thời cổ vậy, khá là hào hùng. Điểm giống nhau duy nhất của hai người chính là vũ khí ở bên hông."

"Hai người biết tôi sao?"

"Khi 'Hỗn chiến ở thế giới song song' tới, Hoàng Tuyền quốc chúng tôi có một danh sách những nhân vật nguy hiểm cần chú ý, ngoài 'Băng Đế' K và Shiva ra, thì 'Lich King' Mệnh Phàm cũng là một trong số đó. Có thể được gặp anh tại đây, thật sự là may mắn của hai người chúng tôi."

"Phàm muội muội, thật sự không nghĩ tới anh lại nổi tiếng như vậy, ha ha, Lich King..."

Hổ Nữu cười trộm, khi biết được rằng Tiêu Phàm đã nổi danh như vậy thì cô có vẻ như rất vui sướng.

"Đúng rồi, đã quên chưa giới thiệu, tôi chính là một trong Bát Trụ Lôi Thần của Hoàng Tuyền quốc, Diệt Lôi, Miya Yagyu. Mà người bên cạnh tôi là em gái tôi, cũng là một trong Bát Trụ Lôi Thần, Trí Lôi, Yasumasa Yagyu."

Miya Yagyu cười nói, tư thái quý tộc, thật sự giống như một công tử vậy.

Tiêu Phàm không để ý tới hai người là Bát Trụ Lôi Thần, mà chú ý tới dòng họ của hai người...

"Yagyu?"

"Đúng vậy, Yagyu. Mọi người đều thích gọi chúng tôi là truyền nhân lưu phái Tân Âm của dòng họ Yagyu hơn."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!