Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 1007: CHƯƠNG 1007: ĐÁM ÁC MA NHANH CHÓNG THÚC ĐẨY

Thấy Tiêu Phàm không hề động đậy, lòng Hổ Nữu lạnh lẽo, dường như đã quên đi tình cảnh nguy hiểm của mình lúc này.

Tiêu Phàm không nhúc nhích nhưng sắc mặt trở nên tàn nhẫn.

Hắn thưởng thức kiếm thuật của Yagyu Tengu nhưng lại không tán đồng cách làm của Yagyu Tengu.

Vì thế chân khí trong cơ thể Tiêu Phàm bắt đầu khởi động tán loạn, những thanh kiếm rơi ở trên đất do vừa thi triển "Huyễn Kiếm Yên Hoa Liễu" lại bắt đầu rung động!

Khán giả cũng không ngờ đến phút cuối Yagyu Tengu lại hèn hạ như vậy, thế mà lại đánh tới Hổ Nữu, nhao nhao hô lên!

Mà giờ phút này, huyết kiếm tung bay, bắt đầu lao nhanh trên không!

Mắt thấy bốn thanh đao sắp rơi xuống trên người Hổ Nữu, cước bộ của Yagyu Tengu đột nhiên dừng lại, ánh mắt trở nên kinh ngạc.

Máu tươi dưới mặt nạ bắt đầu chảy xuống, không hề ngừng lại.

Yagyu Tengu hơi cúi đầu, nhìn về phía ngực mình, cô phát hiện, không biết từ lúc nào, vài thanh huyết kiếm đã xuyên qua ngực mình...

Dù là gần trong gang tấc, Yagyu Tengu cũng không nhìn Hổ Nữu phía trước, cô gian nan xoay người một cái, nhìn Tiêu Phàm nói: "Đây là kiếm pháp gì?"

"Ngự Kiếm Thuật."

"Đây cũng là của Túy Uyên phái à?"

"Không phải, Ngự Kiếm Thuật là kiếm pháp của một môn phái cổ xưa ở nước tôi, dùng để hàng yêu trừ ma. Mà lúc này cô đang hóa thân thành ma, vừa vặn có thể sử dụng."

"Ha ha, hóa thân thành ma thì sao, cuối cùng tôi vẫn bại!"

Yagyu Tengu hét dài một tiếng, vang vọng trong rừng hồi lâu, cuối cùng cũng tiêu tán. Mà hai luồng ánh sáng bên cạnh Yagyu Tengu cũng tiêu tán giữa sân.

Trong tiếng thét dài ấy, Tiêu Phàm nghe được sự không cam lòng của hai chị em nhà Yagyu không khỏi tiếc nuối.

"Tôi đã sớm nói với cô đừng có đi theo tôi, giờ đã sáng mắt ra chưa? Bây giờ trên chiến trường đều là cường giả trên thế giới, cái thực lực miễn cưỡng có thể sinh tồn được của cô đi theo tôi thực sự rất nguy hiểm."

Sau khi giải quyết xong Yagyu Tengu, Tiêu Phàm nhẹ nhàng thở ra, nói vài câu khuyên nhủ vơi Hổ Nữu.

Hổ Nữu khẽ cắn đổi môi đỏ, vô cùng oán giận: "Anh vừa rồi không chạy đến cứu tôi, bây giờ còn luyên thuyên chê bai không ngừng, anh chán sống rồi phải không?"

"Tôi mà không cứu cô thì cô đã sớm bị cái gì Tengu kia chém thành tám khúc rồi!"

"Anh đứng cách xa như vậy, sao có thể gọi là cứu? Chẳng lẽ anh không biết, anh hùng muốn cứu mỹ nhân chính là phải chắn trước người mới hoàn hảo à?"

"Sao cô ý kiến lắm thế nhỉ, đằng nào thì tôi cũng đã xử lý kẻ địch rồi, cô còn muốn tôi phối hợp kịch bản diễn với cô à? Còn nữa, anh hùng cứu mỹ nhân, anh hùng thì có, mỹ nhân ở đâu ra?"

"Anh muốn chết hả? Phàm muội muội lá gan của anh càng ngày càng lớn đấy!"

"Này, nói thì nói, động tay động chân làm gì!"

Tiêu Phàm chỉ nhắc nhở một chút. Bởi vì lúc này nếu có người thăm dò thực lực của Hổ Nữu thì sẽ vô cùng nguy hiểm.

Tiến vào chiến trường đã lâu, chiến hỏa đã dấy lên hoàn toàn, hắn phải tìm được nhân vật quan trọng trong server Nhật Bản Izanami.

"Ta chính là một trong Bát Trụ Lôi Thần của Hoàng Tuyền Quốc, Hắc Lôi, Fukui Kurosawa! Ta chỉ đề cao bạo lực, đệ nhất bất lương Quan Đông chính là ta!"

Người xuất hiên trước mặt Ác Long là thiếu niên bất lương cầm trong tay cầu côn kim loại, Fukui Kurosawa.

"Ha ha, đến rất đúng lúc. Ông đây là lão đại Hắc Long Bang Ác Long, không ai dám xem thường bạo lực trước mặt ta!"

"Ta là một trong Bát Trụ Lôi Thần của Hoàng Tuyền Quốc, Minh Lôi, Narayama. Đây là đồng bọn của ta, Thái Lang."

Narayama khẽ vuốt con chó to tên Thái Lang kia, ánh mắt vô cùng thâm tình.

Mà Tịch Dương nhìn thiếu niên xuất hiện trược mặt mình, dường như nhớ ra cái gì đó.

"Khà khà, ra đi!"

Tiểu Sửu Hoàng ngừng chân trong rừng, cười nói.

"Ngươi cảm thấy được sự tồn tại của ta, thật không tầm thường. Ta là một trong Bát Trụ Lôi Thần của Hoàng Tuyền Quốc, Phục Lôi, Hattori Fuji."

"Hattori? Ninja?"

"Đúng vậy.

Đúng như suy nghĩ của Tiêu Phàm, trên sân bốn phía đều có giao chiến. Cường giả của trận doanh Ác Ma lần lượt gặp địch, trừ một người.

"A Hoa đâu?"

Yêu Đạo tìm bốn phía, vô cùng lo lắng.

"Tôi cũng không rõ, cô ấy vừa rồi còn ở đây, nháy mắt liền không thấy đâu."

Tiểu Khuyển Du Lục Hoa cũng cảm thấy khó hiểu với sự biến mất của A Hoa.

Đi vào chiến trường, A Hoa tỷ liền muốn đi theo Tiêu Phàm.

Nhưng A Hoa tỷ có tính "thiếu nữ", không hào sảng bằng Hổ Nữu, nói thì dễ làm mới khó.

Lề mà lề mề, chần chừ do dự, Tiêu Phàm đã sớm không thấy tăm hơi.

Nhưng cứ như vậy, A Hoa tỷ sao có thể an tâm, bồi hồi một lúc lâu, cô ta cuối cùng cũng tìm cơ hội tách ra khỏi đội ngũ mà đi.

Một thân một mình đi trên đường, A Hoa tỷ lại không biết nên đi hướng nào.

Kiểu đường nhỏ trong rừng như này đối với cô ta mà nói thực sự là vô cùng khó khăn.

"Chúng thần di tích chi chiến" cô ta là cuối cùng mới tìm được đám người, bên trong Bạch Hóa Sâm càng là trực tiếp lạc mất đi phương hướng, bây giờ trên chiến trường của "Hỗn chiến ở thế giới song song", cô ta chỉ có thể tùy duyên mà đi ở trong rừng.

Nhưng cổ quái là, cô ta cứ đi lang thang ở trong rừng như vậy hồi lâu cũng không gặp phải kẻ địch, mà các đồng đội đã cùng người của Hoàng Tuyền quốc đến Thiên Hôn Địa Ám.

A Hoa tỷ chậm rãi tiến lên, trong lòng cảm thấy kỳ quái, chiến trường vì sao lại có thể thanh bình như thế.

Có điều như vậy cũng tốt, sẽ không có ai ảnh hưởng đến việc tìm kiếm tình lang của cô ta.

Đáng tiếc chuyện tốt cuối cùng cũng có kết thúc, trước mặt A Hoa tỷ rốt cuộc cũng hiện ra thân ảnh của kẻ địch, hơn nữa còn là một đám...

...

"Mẹ nó! Ở đâu ra quái vật, làm tôi sợ muốn chết!"

Tên sai vặt của Hoàng Tuyền quốc sợ hãi kêu lên, bị bộ dạng của A Hoa tỷ dọa cho phát sợ.

Mà theo tiếng la lên của hắn ta, những đồng bọn phòng giữ xung quanh hắn ta cũng phản ứng lại trong nháy mắt, đề phòng tụ lại.

"Mịa nó, dáng dấp thật là dọa con mẹ nó người, đây là nam hay nữ vậy?!"

"Các cậu cứ nói chuyện với mỹ nữ như vậy sao?"

"Mỹ nữ? Hả?! Ha ha ha, con người quái dị này không biết soi gương sao..."

Oành!

Người này còn chưa nói hết lời đã bị A Hoa tỷ đánh một quyền bay ra ngoài!

Lúc này nhóm người của Hoàng Tuyền quốc mới kịp phản ứng, kẻ địch đánh tới rồi.

...

"Thống lĩnh Miki! Thống lĩnh Miki! Kẻ địch đánh tới rồi!"

Gã sai vặt bỏ mạng mà chạy,

Trở về báo cáo với Miki Omori.

"Tại sao lại như vậy? Không phải tôi đã phái hỏa lôi, hắc lôi, thủy lôi, như lôi, minh lôi, lôi cả sáu người đên trợ giúp kéo thổ lôi rồi sao? Kẻ địch làm sao có thể đến nơi này nhanh đến như vậy?"

"Nhưng thống lĩnh Miki, tôi không có lừa anh, kẻ địch thật sự đã đột kích, hiện tại đám người bên ngoài của chúng ta không thể ngăn cản cô ta đâu! Nếu anh còn không ra tay thì cô ta sẽ xông vào đó!"

"Nói cho tôi biết, có bao nhiêu người đột kích?"

"Một người! Không, đó là một con quái vật!"

"Một người! Xem ra cô ta là kẻ địch phái tinh nhuệ, bằng không thì cũng không có khả năng một mình xuyên qua chiến trường mà đến nơi đây nhanh như vậy."

Miki Omori nhíu mày suy tư, sau đó quay người hành lễ với Izanami.

Hắn ta đang muốn há mồm, Izanami cũng đã lên tiếng trước: "Cậu đi đi."

"Thuộc hạ hiểu rồi, chiến trận này sẽ kết thúc nhanh chóng."

Miki Omori trả lời một tiếng, có chút tự tin, sau đó liền xoay người lại, nhấc đao võ sĩ trong tay lên, đi theo sự chỉ dẫn của gã sai vặt, đi về hướng xa.

Chính là như vậy, A Hoa tỷ không hiểu thấu, tiến về lộ tuyến quỷ dị ở trong rừng, thế mà lôi đến tất cả kẻ địch một cách thần kì, tới gần vị trí của Izanami của Hoàng Tuyền quốc trước Tiêu Phàm một bước.

...

"Sóng hắc long!"

Một đầu rồng đen nhánh dự tợn bay ra, trong nháy mắt đánh bại Fukui Kurosawa bị ác ma hóa!

Ác Long chiến đấu cùng Fukui Kurosawa, so xem ai thô bạo hơn.

Một người tự xưng Quan Đông đệ nhất bất lương, một người là bạo lực đứng đầu đoàn thể bang Hắc Long, đánh nhau đều dựa vào nắm đấm theo bản năng.

Hai người này giao phong, từng quyền từng quyền, có thể nói là trận vật lộn của Ác Ma nhất tộc được phát huy một cách đầy tinh tế.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!