Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 1019: CHƯƠNG 1019: TAY NHUỐM MÁU

"Mệnh Phàm bị điên rồi sao? Cứ tiếp tục như vậy thì anh ta sẽ thua trước chứ!"

Mặc dù Crimson Rose rất ghét Tiêu Phàm, thế nhưng khi thấy cảnh tượng này thì cô vẫn cảm thấy không đành lòng.

"Sẽ không, nhìn vào mặt ngoài thì chỉ thấy Mệnh Phàm đang liều mạng, thế nhưng khi quan sát kỹ sẽ thấy kỹ xảo của Mệnh Phàm rất cao."

Phong Ma Tiểu Xích Lang nhìn chằm chằm một hồi lâu rồi mới nói.

"Kỹ xảo à?"

Crimson Rose thật sự không biết Phong Ma Tiểu Xích Lang đang nói cái gì.

"Đầu tiên, như Mệnh Phàm vừa nãy nói, chỉ có hai kiếm cùng tấn công thì mới có thể phá vỡ lớp phòng ngự của Izanami, làm bị thương Izanami. Mà muốn làm được điều đó thì kỹ thuật phải rất cao, thế nhưng điều đáng sợ nhất đó chính là sự phòng ngự của Mệnh Phàm."

"Phòng ngự?"

Lời nói của Phong Ma Tiểu Xích Lang làm Crimson Rose cảm thấy rất khó hiểu, bởi vì cô nhìn khá lâu rồi vẫn chưa từng thấy Tiêu Phàm phòng ngự lần nào.

"Tôi không nói sai đâu, trọng điểm của Tiêu Phàm thật ra vẫn là phòng ngự. Nếu không phòng ngự thì khi Tiêu Phàm tấn công như vậy thì HP của anh ta sẽ hết rất nhanh. Không biết cô có phát hiện hay không, khi Tiêu Phàm tấn công với cường độ cao thì bước chân thỉnh thoảng sẽ hơi chếch đi một góc kỳ lạ, đó cũng không phải là động tác dư thừa, mà anh ta đang điều chỉnh lại tư thế tấn công của mình. Anh ấy muốn giảm sự tổn thương mà mình nhận phải khi tấn công tới mức thấp nhất, cho nên qua nhiều lượt tấn công như vậy thì nơi bị tấn công nhiều nhất lại là cánh tay của Mệnh Phàm."

"Điều này không phải ngẫu nhiên sao?"

"Cô cảm thấy Izanami ngu ngốc tới nỗi luôn luôn tấn công vào cánh tay của kẻ địch hay sao?"

Crimson Rose không nói thêm được lời gì cả.

"Hơn nữa, cô thử nhìn vào nơi bị thương của Izanami xem, có phát hiện được cái gì không?"

"Đó là...?"

Crimson Rose quan sát cẩn thận lại thì cảm thấy hoảng sợ, bởi vì có "Hoàng Tuyền Cốt Giáp" phòng ngự cho nên nơi bị thương của Izanami chỉ tràn ra một chút máu, thế nhưng thực sự thì cô ta bị thương rất nặng, bởi vì Tiêu Phàm tấn công đều là chỗ hiểm trên người Izanami!

"Mệnh Phàm có thể ngăn cản nhiều đòn tấn công như vậy cũng nhờ vào kỹ năng hút máu trong trò chơi, mà chỉ có khi gây thương tích cho kẻ địch thì Mệnh Phàm mới có thể từ đó lấy được HP để hồi phục cho mình. Nếu như Mệnh Phàm gây thương tích cho Izanami không đủ cao thì HP sẽ không thể hồi phục kịp, cho nên hành động hiện tại của Mệnh Phàm cũng giống như là nhảy múa trên rừng đao, chỉ hơi không cẩn thận thì sẽ chết rất thê thảm!"

Crimson Rose vừa nghe lời giải thích của Phong Ma Tiểu Xích Lang, vừa quan sát trên màn hình, thì thấy thỉnh thoảng trên tay của Tiêu Phàm có một ngọn lửa xuất hiện, chữa trị vết thương của hắn.

"Thật sự là như vậy, thật không ngờ 'Lich King' Mệnh Phàm lại có kỹ thuật cao tới đáng sợ như vậy!"

Câu khen ngợi này là thật lòng của Crimson Rose dành cho Tiêu Phàm, thế nhưng sắc mặt của Phong Ma Tiểu Xích Lang vẫn rất khó nhìn, không có chút vui mừng nào.

"Tình hình hiện tại rất tốt mà, tại sao tiên sinh lại cau mày?"

"Cô không cảm thấy bị thương như thế là rất đau sao?"

Lúc trước cô cũng chỉ quan tâm về kỹ xảo chiến đấu mà xem nhẹ khá nhiều thứ, lúc này nhớ lại thì bỗng nhiên cảm thấy rất chấn động!

Bởi vì đôi bàn tay đang múa kiếm kia, đã liên tục trầy da tróc thịt rồi lại phục hồi, quá trình tàn khốc này liên tục diễn ra, không có dấu hiệu ngừng lại...

Izanami cũng không phải người ngu, cho nên cô cũng không giống Crimson Rose, cô biết rất rõ những hành động vừa rồi của Tiêu Phàm có ý nghĩa như nào.

Mà chính bởi vì tự mình cảm nhận, cũng hiểu rõ được điều đó thì Izanami mới dần dần cảm thấy sợ hãi.

Tiêu Phàm đang mạo hiểm, dùng tấn công thay phòng ngự, thế nhưng cô lại không thể phá vỡ xu thế này của Tiêu Phàm!

Lúc này, đầu ngực và bụng của Izanami đã xuất hiện liên tiếp mấy đường máu!

Thế nhưng cô lại không thể làm gì khác cả, cô không thể thoát khỏi tên ác ma trước mắt này, bởi vì tốc độ của hắn vượt xa cô!

Thế nhưng có một điều làm cô không hiểu, đó chính là tại sao cái tên Mệnh Phàm này lại không cảm nhận được sự đau đớn...

Hai tay của hắn đã bị thương bao nhiêu lần, thế nhưng ánh mắt của hắn cũng vẫn không thay đổi, chẳng lẽ cái tên trước mắt là quái vật không có dây thần kinh cảm giác đau sao?

Thế lực của gia đình Izanami rất lớn, kể cả không có "Tân Sinh" thì cô vẫn có thể thỏa mãn đam mê biến thái của mình ở trong hiện thực, chỉ cần tốn nhiều tiền hơn mà thôi.

Cũng bởi vì đam mê biến thái này, cô cũng đã gặp qua vô số cảnh tra tấn, nên cô hiểu rõ cảm giác mà Tiêu Phàm đang phải thừa nhận đau đớn tới mức nào.

Mặc dù ở trong game, cảm giác đau bị giảm đi khá nhiều, thế nhưng cái loại đau đớn như vậy vẫn không phải là người bình thường có thể chịu đựng được, thế nhưng tại sao hắn vẫn chịu đựng dễ dàng như vậy chứ?

Không đúng, không đúng, cảm giác này rất không bình thường!

Là một người thâm niên trong lĩnh vực hành hạ này thì Izanami dần dần cảm thấy sợ hãi, bởi vì cảm giác này không giống như cảm giác khi ngày thường cô có lúc tra tấn người khác!

Thậm chí Izanami dần dần cảm thấy sợ hãi Tiêu Phàm, bởi vì có lần cô dùng "Đao Xương" đâm vào trong cánh tay của Tiêu Phàm, mà cảm nhận được phản lực thì cô biết được mình đã đâm tới xương của Tiêu Phàm.

Thế nhưng cô lại không thể nhìn tới thứ mình muốn trong mắt của Tiêu Phàm, phản lực truyền lại từ đao xương thậm chí làm cô lạnh tới run rẩy, cảm giác này không thể để cô cảm thấy vui vẻ mà còn trở nên lạnh lẽo, rất khó chịu.

Chuyện gì vậy? Biểu cảm như vậy không phải là biểu cảm mà một người đang phải chịu sự đau đớn nên có!

Izanami vung tay lên, bắn ra mấy thanh đao xương để thoát khỏi Tiêu Phàm, để cho mình thở dốc vài hơi.

Hai tay của cô đưa lên gò má, tròng trắng mắt của cô đã trở nên đen nhánh, ở trên đó xuất hiện vài tia màu đỏ dần dần tụ tập tại con ngươi, cô sắp tức điên rồi.

Thật sự cô không thể chịu được nữa, chiến đấu với Tiêu Phàm làm cho cô rất khó chịu!

Tại sao lại như vậy chứ?

À đúng rồi, là trận doanh Ác Ma!

Người có thể vào trận doanh Ác Ma thì chắc chắn không phải là người bình thường! Cái tên trước mắt chắc chắn là một thằng điên! Cũng chỉ có lý do này mới giải thích được tại sao hắn ta lại không cảm thấy đau đớn!

Izanami đang suy nghĩ lung tung thế nhưng Tiêu Phàm lại không thế, hắn tiếp tục xông lại mà tấn công liên tục!

Izanami đã rối loạn, không muốn cùng Tiêu Phàm chiến đấu nữa, thế nhưng Tiêu Phàm làm sao có thể thả cô ta đi cơ chứ?

Đao xương và kiếm lại va chạm, máu tươi cũng lại rơi vãi trong ngọn lửa bập bùng, mà bên kia cũng không tốt hơn gì, tiếng xương vỡ vụn vang lên liên tục không ngừng.

Izanami đưa tay quệt miệng, lau đi vệt máu vương trên đó, cô nhìn chằm chằm vào đôi tay đang bốc lửa, rồi vết thương dần dần khép lại của Tiêu Phàm mà muốn chạy trốn.

Tàn nhẫn mà Tiêu Phàm nói, coi như cô đã biết nó là gì rồi.

Người có thể tàn nhẫn đối với chính mình là người đáng sợ nhất trên cõi đời này, Izanami không muốn tiếp tục ở gần cái tên quái vật này thêm nữa!

Tuy rằng thần và người khác biệt, thế nhưng cái tên trước mắt không thể được gọi là người nữa rồi...

Hắn là ma! Cái tên khốn này thực sự là ma quỷ! Bản thân chịu đựng sự đau đớn vô tận, thế mà còn không quên tấn công kẻ khác, muốn ăn thịt uống máu người, như vậy không phải là ma thì là cái gì?

Khi thấy Tiêu Phàm lại đi tới lần nữa, Izanami nhanh chóng dùng một chiêu, một chuỗi đao xương từ lòng đất sinh ra, đâm tới người Tiêu Phàm!

Đây chính là "Hoàng Tuyền kỹ: Cốt Mạch Đâm Xuyên", là một kỹ năng gần giống như kỹ năng "Gai Đất" của ma pháp sư thổ hệ, mà Izanami đưa nó ra thì đã nói rõ cô không muốn cận chiến với Tiêu Phàm nữa!

Thế nhưng, chỉ vài cây đao xương làm sao có thể ngăn cản được Tiêu Phàm?

Tình hình vẫn như trước đó, một đôi tay đầy máu cầm theo hai thanh kiếm bùng cháy, đâm vào người Izanami!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!