Tịch Dương cẩn trọng, trong lòng không ngừng tự nhủ, không thể phạm sai lầm.
Hiện tại máu hắn ta đã cực thấp, chỉ cần bị mũi tên sấm sét xẹt qua, cũng phải hoàn toàn rời khỏi vũ đài này.
Hắn ta không muốn như vậy, nếu như vậy, hắn ta lại sẽ phải bị Tiêu Phàm hạ gục.
Chẳng qua cứ giằng co như vậy tiếp, hắn ta chỉ có thể duy trì mạng sống, thể lực lại càng hao tổn lớn hơn.
Bởi vì cung tiễn chủ công, dùng nó để phòng ngự là một việc cực kỳ hao tổn tinh lực.
Khi thể lực của hắn ta chống đỡ hết nổi, thế thì mọi chuyện sẽ liền kết thúc.
Nhưng nếu không phòng ngự, chỉ dựa vào di chuyển có thế né được mũi tên sấm sét sao?
Căn bản là không thể!
Đặc điểm của mũi tên sấm sét của Rudra chính là nhanh, Rudra không thể nào bắn ra mũi tên có đường cong đẹp, nhưng tốc độ bắn thẳng của gã ta lại cực kỳ khủng bố!
Mũi tên sấm sét như sấm chớp rơi xuống từ trên trời, cũng không phải chỉ là hư danh!
Sau khi mũi tên sấm sét rời dây cung, Tịch Dương có thể bắn tên theo sát đã là cực hạn, muốn thông qua di chuyển để né tránh thì quá mực khó khăn!
Nếu như không đánh vỡ được cục diện này, đợi đến khi hắn ta hao hết thể lực, liền hoàn toàn xong rồi.
Hiện tại nên làm thế nào cho phải đây?
"Người vô thần, phải chăng đang cảm thấy tuyệt vọng? Không bằng cùng tôi trở thành tín đồ của Rudra đi."
Trong chiến đấu tuyên truyền tín ngưỡng và giáo lý của mình, mở rộng tín đồ tông giáo phe mình, đã thành thói quen của "Thất Thần", nhưng Tịch Dương sao sẽ quan tâm đến thứ này?
Thấy Tịch Dương chẳng hào hứng gì, Rudra cũng không nóng nảy, tuyên dương giáo nghĩa, vốn là quá trình từ không tin đến tin.
"Anh không có tín ngưỡng, làm sao có thể thắng tôi? Bởi vì tôi tín ngưỡng Rudra, mới được trao sức mạnh như thế, người không có tín ngưỡng như anh nhất định sẽ bại."
Nhất định sẽ bại?
Từ tình hình hiện tại xem ra, mình quả thật đang đau khổ chống đỡ, nhưng mà chuyện đó thì có quan hệ gì với tín ngưỡng chứ?
Vả lại mình đã từng tin vào ai?
Tịch Dương thoáng nhắm mắt, ký ức bắt đầu hiện ra, chẳng biết tại sao lại mang hắn ta về quãng thời gian đại học...
"Ờ! Sao cậu làm được thế vậy? Sức phán đoán thật là lợi hại!"
"Sức phán đoán, đó là cái gì?"
Nghe thấy Tiêu Phàm kinh ngạc thốt lên, Trần Hi Dương không hiểu gì cả, trong mắt hắn ta, hắn ta chỉ điều khiển người trong màn hình tránh thoát một kích của Boss thôi.
"Cậu không biết cái gì gọi là sức phán đoán sao? Vậy lúc nãy vì sao cậu có thể điều khiển nó trốn về bên này?"
"Tôi cảm thấy Boss sẽ ném kỹ năng ở chỗ này."
"A, cậu cái tên tứ chi phát triển này, thiên phú trò chơi quả nhiên khiến cho người ta phải ghen ghét mà! Tại sao lại có thể có loại người có dự cảm nguy hiểm như dã thú như cậu chứ!"
"Dự cảm nguy hiểm?"
"Không sai, việc cậu có thể đoán trúng hành động của kẻ địch chính là sức phán đoán, cái tên nhóc nhà cậu có thể thử chơi chức nghiệp có lực phòng ngự cường đại dựa vào di chuyển."
"Tôi không biết."
"Đổi nhân vật đi, cậu chơi cận chiến hoàn toàn chính là lãng phí, thử một chút cung tiễn thủ kia đi!"
"Nhưng nhìn thân thể của nó rất yếu kém, mặc áo giáp lên liền không đi nổi."
"Đồ ngu, đừng nghĩ rằng phòng ngự dựa vào giáp chứ, phải dựa vào bản năng tránh né công kích từ kẻ địch kinh khủng kia của cậu, lại bắn mũi tên trong tay ra!"
...
Hô --
Tịch Dương lần nữa mở hai mắt, thở ra một ngụm trọc khí.
Tín ngưỡng à?
Mình có lẽ thật sự bởi vì không tín ngưỡng mà phải đi quanh co một đoạn đường ngắn, Phong Tiệt Tiễn Thuật mặc dù cao siêu, những không hợp với phong cách của mình, mình hẳn là nên dùng phương thức chiến đấu của bản thân.
Rudra nhìn thấy ánh mắt trong suốt của Tịch Dương, cảm thấy trong khoảnh khắc đó Tịch Dương đã có sựt hay đổi, nhưng cụ thể thay đổi cái gì, gã ta lại không rõ lắm.
"Thế nào? Đã suy nghĩ kỹ chưa, có muốn trở thành tín đồ của Rudra cùng tôi không?"
"Không cần, làm vậy Tiểu Thúy sẽ xem thường tôi."
"Tiểu Thúy? Là bạn gái của anh sao, nếu là như vậy, anh có thể cho cô ấy gia nhập cùng chúng ta."
"Thật xin lỗi, Tiểu Thúy cũng không thích những thứ này..."
Tịch Dương lại lần nữa kéo dây cung, tạo ra một đạo quang tiễn.
"Cái tên không biết hối cải, vậy tôi liền khiến cho anh cảm nhận một chút thần uy của Rudra vậy!"
Rudra đưa tay ra, là một đạo sấm sét!
Gã ta cho rằng Tịch Dương vẫn sẽ như lúc trước, dùng tên ngăn đỡ, nhưng gã ta lại phát hiện, mũi tên của Tịch Dương vẫn trên tay, chưa từng bắn ra, nhưng mũi tên sấm sét lại trực tiếp rơi vào khoảng không!
Chuyện gì vậy?
Hắn ta thoát được mũi tên sấm sét của tôi, bước chân của người phàm sao có thể theo kịp sấm sét chứ?!
Không đợi Rudra kịp phản ứng, quang tiễn của Tịch Dương đã rời cung!
Rudra vốn không biết kỹ thuật dùng tên đối tên, chỉ có thể miễn cưỡng ăn một mũi tên này.
Đáng chết, lúc nãy nhất định là tình cờ!
Mấy mũi tên sấm sét lại bắn ra từ tay Rudra!
Hai mắt Rudra trừng lớn, gã ta cảm thấy cực kỳ chấn kinh, mấy mũi tên sấm sét lại lần nữa thất bại, chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Sự nóng nảy và bất an trong lòng, khiến cho mũi tên sấm sét của Rudra lại càng thêm cuồng bạo, nhưng Tịch Dương lại nhẹ nhàng nhảy múa trong trận mưa bão sấm chớp này!
Sau mấy mũi tên, Rudra rốt cuộc phát hiện mánh khóe, trong thời khăc mũi tên rời tay gã ta, Tịch Dương đã kịp né tránh!
"Vì sao anh có thể biết trước phương hướng tấn công của mũi tên sấm sét của tôi? Đó là thần dụ sao?!"
"Thần dụ?! Tôi không có thứ cao cấp như vậy, dùng câu nói của người kia, đây chính là dã tính, cũng là thiên phú đặc biệt của tôi."
Không sai, hiện tại dã tính của Tịch Dương đã hoàn toàn bộc lộ, tia máu di chuyển cùng mũi dao, nói cho đám người biết được cách chơi chân chính của chức nghiệp tầm xa!
Truy Phong Giả, sở dĩ gọi là Truy Phong Giả, là bởi vì giác quan của hắn ta có thể theo kịp gió!
Cử động của ngươi tạo nên gió nhẹ, hắn ta đã cảm nhận trước ngươi một bước tương lai sẽ xảy ra chuyện gì...
Quay lại bản ngã, Tịch Dương như con thoi qua lại màn mưa tên sấm sét dày đặc, trở tay thả ra mấy mũi tên, bay về phía Rudra!
Dưới trạng thái này của Tịch Dương, Rudra rơi vào thế yếu, cho dù có khả năng trị liệu, cũng khó có thể cứu vãn cục diện.
Vất vả duy trì tơ máu, Rudra rốt cuộc không chống đỡ nổi, sau khi trên người bị trúng mấy mũi tên, không cam lòng ngã xuống.
"Vì sao...Vì sao...Người không có tín ngưỡng như anh...
"Tôi không cần tín ngưỡng thần linh, tôi đã có tiễn đạo của chính mình..."
Tịch Dương dùng bộ pháp lẩn tránh mạnh mẽ của mình, vẽ ra một dấu chấm tròn trĩnh cho trận chiến này.
Bốp bốp bốp...
Sau lưng vang lên tiếng vỗ tay, Tịch Dương nhíu mày quay đầu lại.
"Anh là ai?"
"Tôi tên là Shiva, Rudra hoàn toàn không thích hợp làm tín ngưỡng của anh, cân nhắc một chút về việc tín ngưỡng Shiva tôi đi."
Người đàn ông đứng trong gió, tà tà cười một tiếng...
Khán giả ngưng thở, bởi vì cuối cùng nhân vật quan trọng cũng xuất hiện rồi, chỉ cần Tịch Dương bắn hạ Shiva, có lẽ đại quân Ấn Độ sẽ rút lui.
Mà trong một góc không được chú ý ở chiến trường, bỗng nhiên một luồng ánh sáng lóe lên, cuối cùng một nhân vật quan trọng khác cũng đã trở về.
...
Sau khi vật lộn với Tiêu Bình ngoài đời, Tiêu Phàm cảm thấy mệt mỏi gấp bội, nghĩ đến việc Bắc Mĩ đại chiến với Nga, Ấn Độ đại chiến với châu Phi, không phải chuyện của người chơi server Trung Quốc nên sau khi xong việc Tiêu Phàm dứt khoát đi nghỉ.
Đến khi hắn tỉnh lại, hắn vẫn luôn cảm thấy mình đã quên mất cái gì đó, vô tình liếc nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường, hắn phát hiện mình đã ngủ quá giờ rồi liền vội vã đăng nhập lại.
Đăng nhập trò chơi, Tiêu Phàm vẫn cảm thấy có chút buồn ngủ, hắn ngáp dài một cái, nhưng một tiếng hét lớn lại khiến hắn lập tức tỉnh táo!
"Cuối cùng cũng online rồi, tôi còn tưởng anh sẽ không lên nữa chứ!"
Thấy Thời Vũ Hoàn đang bổ nhào về phía mình, Tiêu Phàm giật mình, vội vàng hô: "Nhóc bốn mắt, bình tĩnh một chút, nam nam thụ thụ bất thân!"
"Còn lâu! Anh đừng có mơ, Thời Vũ Hoàn tôi mà lao đến thì cũng sẽ lao về phía anh Tịch Dương!"