Rõ ràng đang chơi game mà, Shiva cái tên thần rởm này sao lại nhập vào thứ huyền huyễn gì rồi.
"Được rồi, nếu anh đã có thực lực ngang ngửa tôi rồi thì tôi sẽ cho anh một cái chết rõ ràng, anh nghĩ cái gì là thần?"
Tiêu Phàm đần mặt, nghĩ thầm, thứ này tôi đã thấy qua bao giờ đâu, sao biết được?
Tiêu Phàm thậm chí sinh ra xúc động đậy muốn ngăn Shiva nói tiếp.
Shiva lại không phát hiện ra Tiêu Phàm có gì không bình thường, ánh mắt có chút xa xăm: "Tôi cho rằng, thần chính là hợp thể tín ngưỡng..."
Chiến trường Server Bắc Mỹ...
Tuyết bay vạn dặm, mặt đất được phủ bởi một lớp băng sương, bầu không khí yên lặng như tờ.
Địa hình chiến trường của "Hỗn chiến Thế Giới Song Song" có rừng rậm, hoang mạc, thành trấn, thảo nguyên, duy địa hình trời đất ngập tràn băng tuyết là không có, nhưng có một người có thể tạo nên.
Mà bởi vì trận tuyết lớn này, "Sói Mùa Đông" mạnh nhất nước Nga đã dừng bước, tộc người ảm đạm rút lui khỏi cuộc chiến.
"Băng Đế, Nga đã xử lý xong, Trung Quốc và Ấn Độ đang đập nhau, không bằng, bây giờ chúng ta thừa cơ ngay lúc này..."
Trên mặt Harley thoáng qua một nụ cười xấu xa, ngay lúc này thừa lúc đang loạn mà xông vào vẫn có thể xem là một kế hoạch tuyệt vời.
"Không cần thiết, để bọn họ đấu tiếp đi, chỉ cần có tôi ở đây, kết quả sẽ không thay đổi đâu."
Giọng nói lạnh lẽo của K làm cho nhiệt độ xung quanh lại hạ xuống lần nữa, nhưng ánh mắt Harley nhìn về phía K vẫn nóng rực như cũ.
"Chúng ta tạm thời nghỉ ngơi, chờ có kết quả của bọn họ thì đi xử lý kẻ thắng là xong."
K nói xong thì đi khỏi, không thèm quan tâm người khác như thế nào.
Bởi vì trong "The Avengers", lời nói của K không được phép cãi lại.
...
Arthur mở máy chơi game ra, hoạt động gân cốt.
Anh ta giang hai tay, băng tuyết bắt đầu ngưng tụ trong lòng bàn tay, sau đó lại khép lại, băng tuyết theo đó tan ra, giống như chưa bao giờ xuất hiện.
Dị năng mà "Chiếc hộp Pandora" mang đến, Arthur đã sử dụng tương đối thành thục, như vậy xem ra, thời điểm anh ta rời cái thế giới giả tưởng "Tân Sinh" này sắp đến rồi.
Anh ta biến "Hỗn chiến Thế Giới Song Song" thành một thử nghiệm mô phỏng cuối cùng trong thế giới giả lập, một thử nghiệm mô phỏng giúp anh ta trở lại thế giới hiện thực.
Arthur muốn thành lập một chính phủ mới trên thế giới, thống nhất tất cả mọi thứ, quản lý thế giới loài người tốt hơn.
Nhưng mà trước đó, anh ta muốn có được chiến thắng cuối cùng "Hỗn chiến Thế Giới Song Song", nộp lên một bài thi hoàn hảo vì một kiếp sống trong game.
Nhưng giờ phút này bỗng nhiên offline, Arthur thật sự không biết nên làm gì nữa.
Trong nhà chỉ có John và anh ta, anh cũng không thích sống cùng với John.
Arthur quyết định mở trực tiếp ra xem,
xem các chiến trường khác...
Trên màn hình, Tiêu Phàm và Shiva đã bắt đầu đánh nhau kịch liệt, Arthur chợt thấy Tiêu Phàm có gì đó quen quen, nhưng sự chú ý đã nhanh chóng chuyển lên người Shiva, bởi vì năng lực khoa trương mà Shiva thể hiện ra đã vượt ra khỏi phạm vi chấp nhận của anh ta!
...
"Tôi cho rằng, thần chính là hợp thể tín ngưỡng..."
"Hợp thể tín ngưỡng?"
"Không sai, tín ngưỡng trong tim con người đã trao uy năng cho thần thánh, nói cách khác thần uy bắt nguồn từ tín ngưỡng, lúc tín ngưỡng liên tục được thu thập, thần sẽ có được uy năng!"
Shiva lải nhải mãi làm Tiêu Phàm có đôi chút không đỡ nổi, lúc trước hắn ghét nhất là môn Tư tưởng Chính trị, bây giờ nghe Shiva cứ nói đi nói lại Tiêu Phàm chán ghét muốn chết.
Đương nhiên, cũng không phải bảo, Shiva đề cập đến tín ngưỡng và chính trị là cùng một thứ, chỉ là hai thứ đó lại có hơi xa vời với đời sống sinh hoạt của Tiêu Phàm, thế nên Shiva nói vậy làm cho Tiêu Phàm có hơi khó hiểu đôi chút.
Vì vậy, dựa theo cách hiểu của mình, Tiêu Phàm thuật lại lời Shiva: "Anh nói là anh được nhiều người ngưỡng mộ trong game nên có được năng lực "Thần Hóa" sao?"
"Không đúng! Được nhiều người ngưỡng mộ và tín ngưỡng không giống nhau!"
Shiva mở miệng phản bác hắn, lời nói trông có vẻ tức giận, anh ta thực sự không thể coi tín ngưỡng vĩ đại trong lòng mình và con người dung tục kia là một được.
"Tín ngưỡng xuất phát từ nội tâm, và không hề giống với được nhiều người ngưỡng mộ, cho nên sẽ không tồn tại qua giao tiếp. Chứng minh rõ ràng chính là đám Indra, bọn hắn cũng được người yêu mến ở Ấn Độ, nhưng bọn hắn lại không thể "Thần Hóa" ! Đây cũng là vì bọn hắn chưa nhận đủ tín ngưỡng của quần chúng! Mà tôi chiến thắng 'Thăng Thần Chi Dịch' ngay trước mặt mọi người, làm cho tất cả được thăng hoa, đạt đến tình trạng thần, cho nên tôi mới có được uy năng của thần!
...
Offline, Arthur cũng đang nghe Shiva nói, anh ta càng nghe, sắc mặt càng trở nên u ám.
Bởi vì trong tai anh ta, những điều Shiva nói thật điên rồ, mà người tạo nên tất cả mọi người ở đây, chỉ có thể là một người!
"John, tôi cần một lời giải thích..."
Tiếng Arthur cũng không vang dội, nhưng lại hệt như gió lạnh lẽo, trong nháy mắt thổi khắp căn nhà, nhiệt độ trong phòng đột ngột hạ xuống.
Bầu không khí ngày đông giá rét khiến cho người ta run lập cập, John đang xem TV trong căn phòng khác, chỉ có thể ngoan ngoãn đi gặp Arthur.
"Bảo bối, lại làm sao, con lúc này không phải đang bận tham gia 'Hỗn chiến Thế Giới Song Song' sao?"
"Đừng có mà gọi tôi như vậy! Cho tôi một lời giải thích đi, 'Thần Hóa' rốt cuộc là cái gì! Vì sao 'Tân Sinh' lại xuất hiện kỹ năng nghịch thiên này!"
"Thần Hóa? À, hoá ra con đang nói về cái này à. Thần Hóa là Thần Kỹ đó, nghịch thiên chút thì có gì đâu mà kỳ lạ, trong lòng mọi người, không phải thần là không có gì không làm được sao?"
"Đừng vòng vo nữa, ông cũng thừa biết tôi không hỏi cái này, nếu ông không muốn nói, cũng đừng trách tại sao tôi không khách sao."
Đôi mắt Arthur bắt đầu sáng dần lên, ánh sáng xanh lúc ẩn lúc hiện.
"Ha ha ha, thật sự chịu không được con mà, ba nói là được chứ gì."
Ánh sáng trong mắt Arthur lại tối xuống, John mới thở phào nhẹ nhõm, hắn ta cũng không thích cảm giác bị người khác dòm ngó nội tâm chút nào.
"Con cũng biết, rốt cuộc 'Tân Sinh' là cái gì. Tất nhiên ba tạo ra 'Tân Sinh', 'Tân Sinh' cũng phục vụ cho ba. Nhưng con cứ yên tâm đi, ba cũng không có ý đồ gì kỳ quái đâu, chỉ là thích làm nghiên cứu khoa học thôi."
"Ý đồ này của ông vốn đã rất kỳ quái rồi."
"Hả! Sao con lại nói như vậy chứ, con nói vậy làm ba đau lòng ghê..."
"Đừng nói nhảm nữa, nói nhanh lên."
"Được rồi, 'Thần Hóa' là nơi ba thiết lập một nghiên cứu khác."
"Ông muốn tạo thần?"
"Con thấy có khả năng không?"
Ánh mắt của John làm cho Arthur cảm thấy vô cùng tức giận, bởi vì ánh mắt hắn ta hệt như mất trí vậy.
"Đấy là con tự nói mà."
"Ba đang nghiên cứu ảnh hưởng của tín ngưỡng tôn giáo đối với tâm lý, con biết mà, tín ngưỡng tôn giáo cho đến nay có ảnh hưởng khá lớn lên mọi người, hơn nữa có không ít người dựa vào tôn giáo mà rèn luyện nội tâm mình thật cứng cỏi, đây đúng là một đầu đề thật thú vị, cho nên ta muốn mượn 'Tân Sinh' một nơi nghiên cứu to lớn này để tiến hành nghiên cứu, thế nên ba mới tạo ra series kỹ năng 'Thần Kỹ' trong Tân Sinh."
"Thần Kỹ? Đó là cái gì?"
"Thần Kỹ chính là kỹ năng của thần thánh, đặc điểm lớn nhất của nó chính là không thể nào tự lĩnh ngộ được, nhất định phải dựa vào sự tin cậy và thừa nhận từ sâu trong lòng người khác. Mà trong Tôn Giáo Học, sự tin cậy và thừa nhận vô cùng mãnh liệt này chính là tín ngưỡng trong truyền thuyết. Khi tín ngưỡng tích góp tới trình độ nhất định, người đó có thể có được một 'Thần Kỹ' có sức mạnh khá cao, đây chính là hệ thống 'Thần Kỹ' mà ba đã thiết lập trong Tân Sinh."
"Tôi vẫn không hiểu mục đích ông thiết lập thứ này để làm gì?"
"Ha ha, con đừng vội, sử dụng 'Thần Kỹ' là phải có điều kiện. Đầu tiên, người sử dụng nếu có thể để lại ấn tượng mạnh mẽ trong lòng người khác, ấn tượng đó không thể hư ảo mơ hồ, nhất định phải là một ấn tượng khắc sâu. Tiếp theo, phải được muôn người chú ý, cũng chính là được 'Tín đồ' nhìn thấy, như thế mới có thể thay đổi nội tâm tín đồ, nhận được sức mạnh từ trong tín ngưỡng của tín đồ. Mà ba suy nghĩ, ngay lúc 'Thần Kỹ' được sinh ra, trong lòng mọi người sẽ xuất hiện kiểu chấn động gì, sẽ xảy ra sự thay đổi như thế nào..."