Vô số đao băng chui vào cơ thể Keanu, thân thể không ngừng bành trướng của Keanu rốt cuộc yên tĩnh lại, mà trước ngực K cũng có nhiều hơn một chút máu tươi.
K thoáng nhíu mày, chỉ cần chiến thắng, chút vết thương nhỏ đó cũng không đáng phải bận tâm.
Nhưng sau khi Keanu thấy một mảnh đỏ tươi kia, trong mắt lại xuất hiện một chút khoái ý và tàn nhẫn, sau đó nhục thể dị dạng như tế bào đó hoàn toàn tan đi theo gió.
Bịch --
Keanu biến mất, Tiêu Phàm lúc trước bị bao bọc bên trong cơ thể Keanu té lăn ra đất.
"Không Độ Tuyệt Đối" tổn thương Tiêu Phàm khiến cho phần lớn thân thể của hắn bị hoại tử, hiện lên màu xanh lam.
Nhìn thấy "Lich King" như vậy, rất nhiều khán giả cúi đầu.
K hiện tại lại thở phào nhẹ nhõm, anh ta che lại vết thương, chậm rãi đi về phía Tiêu Phàm, trong lòng của anh ta âm thầm oán giận.
John đáng chết, thế mà lại tạo nên cho anh ta phiền phức lớn như vậy, offline nhất định sẽ tìm ông ta tính sổ!
Mọi người bắt đầu chìm đắm trong mất mát, nhưng K đi được một nửa lại đột nhiên thay đổi sắc mặt...
Trong chiến trường yên tĩnh này, K nghe được một tiếng tim đập.
Chẳng qua đó cũng không phải là vấn đề, bởi vì anh ta vẫn luôn nghe thấy tiếng tim đập này, vấn đề nằm ở chỗ...Nhịp tim này càng ngày càng mạnh mẽ!
Chuyện gì xảy ra?
K vẫn còn đang suy nghĩ lý do, bỗng nhiên một ngọn lửa bùng lên trên người Tiêu Phàm, màu xanh chết chóc kia dần dần lui đi, khôi phục màu trăng nõn khỏe mạnh.
Sống lại rồi?
Mình cũng không nhớ là Mệnh Phàm có loại kỹ năng này mà?
Chờ chút, đúng rồi...
K nhìn máu tươi trong tay mình, ý thức được chuyện gì đó!
Mệnh Phàm là ký chủ của Keanu, cho nên Keanu lúc trước xem như là đang khống chế cơ thể của Mệnh Phàm chiến đấu, mà kỹ năng bị động của Mệnh Phàm có đặc hiệu hút máu...
Không xong, mình vậy mà lại bị một con hung thú AI tính kế!
Keanu biết nó không thể nào dùng hình dạng này để tiếp tục sống, liền muốn trả thù K!
Một đòn tấn công cuối cùng của nó, chỉ vì muốn làm K bị thương, mà có vết thương, Tiêu Phàm liền có thể hút máu, sau khi hút máu, Tiêu Phàm liền có thể bổ sung HP, như vậy liền có thể tiến hành chữa trị cơ thể!
Ngọn lửa không ngừng lan tràn trên thân thể Tiêu Phàm, đúng như K suy nghĩ, cặp mắt đỏ như rượu kia lại lần nữa mở ra, nhìn thẳng vào anh ta.
K vò đầu, cười khổ không thôi, mẹ nó chứ niềm vui bất ngờ...
Tiêu Phàm lại mở hai mắt ra lần nữa, cơ thể hoạt động vẫn có vẻ hơi cứng nhắc như trước, nhìn "Ác Khải Keanu" đã bị phá hủy hơn phân nửa, hắn biết hắn đã thắng cược.
Từ lúc bắt đầu Tiêu Phàm đã biết được sự tồn tại của "Cấm Chú Không Độ Tuyệt Đối", cho nên hắn mới có thể trực tiếp đem toàn bộ lực lượng vào đợt tấn công mười giây vừa nãy, ý đồ trực tiếp đánh bại K.
Nhưng K vẫn dựa vào thực lực mạnh mẽ của bản thân để chống cự được, mà tiếp sau đó là sự phản kích mãnh liệt nhất của K.
Phải chịu sự tấn công mạnh mẽ đó, Tiêu Phàm không thể nào động đậy, nhìn thấy bạn bè mình từng người bị đông cứng rồi vỡ vụn, chính mình cũng bị đông cứng đến nửa tàn phế.
Hắn không cam tâm cứ thế mà xuống đài, nhưng hắn đã không có cách nào cử động nữa.
Trong một khoảng bất lực kia, Tiêu Phàm cảm nhận được một thứ ý niệm rung động...
Tiêu Phàm cảm thấy Keanu muốn đoạt quyền khống chế cơ thể, cho nên trong lòng hắn nổi lên hung ác, dứt khoát đánh cược một phen, chủ động tụ trầm ý thức xuống.
Mà Keanu cũng không phụ sự kỳ vọng của hắn, vì hắn mà đổi được một tia huyết dịch của K.
Tiêu Phàm dựa vào một tia huyết dịch này, chữa trị thân thể bị đông lạnh một chút, nhưng muốn hoàn toàn khôi phục năng lực chiến đấu, hắn vẫn cần phải bổ sung nhiều hơn.
Dưới cái nhìn chăm chú của K, Tiêu Phàm mở ra bình máu, K vẫn không hề động đậy, vẫn lẳng lặng đứng thẳng.
Hắn khinh thường ngăn cản Tiêu Phàm bổ sung máu, coi như Tiêu Phàm có đầy máu trở lại, K cũng có lòng tin sẽ lại giết chết Tiêu Phàm lần nữa.
Tiêu Phàm nhìn thấy K kiêu ngạo như vậy, nhớ lại chính mình lúc trước...
Có được pháp thuật hệ băng cực kỳ hoàn mỹ, và pháp thuật cấm chú không có khả năng xuất hiện ở giai đoạn này, lại thêm thuật đọc tâm, cũng như đông kết thời gian đáng sợ, thực lực của K trong "Tân Sinh" thậm chí đã cao hơn so với "Beater" là hắn khi ở "Thịnh Thế".
Mọi biện pháp đều đã dùng hết, Tiêu Phàm thật sự không biết tiếp theo nên làm thế nào đối kháng cùng với K, nhưng chiến dịch này hắn không thể cứ vậy mà từ bỏ được, nếu như từ bỏ thì đó chính là sự bất kính lớn nhất đối với những người bạn đã ngã xuống.
Cuối cùng, hắn phải đánh cược một lần nữa, đem tất cả hy vọng đều ký thác vào một kỹ năng mà mình không hiểu rõ lắm...
Chẳng biết từ lúc nào, bình thủy tính chứa chất lỏng màu đỏ tươi trong tay Tiêu Phàm đã được đổi, biến thành một bình rượu, chậm rãi được rót vào trong miệng hắn.
Tiêu Phàm không rõ giữa mình và rượu rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, nhưng những chuyện từng trải qua trong quá khứ, khiến cho hắn cảm nhận được sức mạnh mà rượu trao cho hắn.
Ở một khắc cuối cùng,
Đem toàn bộ tính ổn định ngăn lại, hoàn toàn lộ ra vẻ bất cần, nhưng mà...hắn thật sự không còn cách nào khác...
Không muốn khiến cho sự cố gắng của mọi người bị uổng phí, cuối cùng liền liều một trận đi!
Giá trị men say 80%
Giá trị men say 90%
Giá trị men say 100%
Kỹ năng "Túy Quyền" bắt đầu...
...
Đối với sự sống lại của Tiêu Phàm, K cũng không để ở trong lòng, đối với anh ta mà nói, Tiêu Phàm khôi phục năng lực hành động, căn bản không thể nào tạo ra nguy hiểm cho anh ta, chỉ có thể xem như một phiền toái nhỏ mà thôi, bởi vì băng tuyết sẽ lần nữa làm đông cứng mọi thứ.
Cho nên K liền cứ vậy lẳng lặng nhìn chăm chú cử động của Tiêu Phàm...
Tuyệt vọng, bất lực, không cam tâm, đối thủ có tâm trạng như vậy, K đã gặp quá nhiều rồi, khiến cho anh ta sớm đã quá quen.
Nhưng anh ta phát hiện giờ phút này trong mắt Tiêu Phàm không hề cất chứa những thứ ấy, mà là một thứ nhiệt huyết, xúc động muốn liều mạng.
K nở nụ cười, anh ta rất thưởng thức sự can đảm của Tiêu Phàm, nhưng cũng chế nhạo sự can đảm đó của Tiêu Phàm.
Trong thế giới loài người, những người đần độn đầy nhiệt huyết này có quá nhiều, mà con người ưu tú chân chính, phải hiểu tĩnh tâm suy nghĩ, tự lượng sức mình.
Mà anh ta trong thế giới này, chính là sự tồn tại vượt trên mọi người, bất luận là về mặt sức mạnh hay là mặt trí tuệ...
Mặt sức mạnh không đủ, có thể dùng trí tuệ để bù đắp, mà nếu có trí tuệ áp đảo, nhất định sẽ đạt được mục đích.
Mà anh ta thân là người nhân tạo, đặc điểm lớn nhất chính là IQ cao!
Trong các loại mô phỏng tính toán trong đầu K, anh ta căn bản không thể suy diễn ra bất kỳ kết cục bản thân có thể thua nào, trừ khi xuất hiện kỳ tích...
Nhưng kỳ tích có tồn tại sao?
John cho rằng kỳ tích ở trong tình cảm của con người, nhưng từ đầu đến cuối ông ta cũng không biết rõ rốt cuộc kỳ tích là gì.
Cho nên K cảm thấy kỳ tích chính là chuyện không thể nào xảy ra...
Lúc K đang suy nghĩ, bỗng nhiên ngửi thấy mùi thơm của rượu, anh ta ngơ ngác một chút, sau đó lại cười.
Con người hèn yếu, uống rượu để tăng dũng khí chắc là như vậy đi.
Vậy thì mình cũng nên ra tay cho hắn ta thống khoái một chút đi!
Gió tuyết lại hội tụ trong tay K, anh ta đi về phía Tiêu Phàm, muốn hoàn toàn chấm dứt mọi chuyện, nhưng đi được một nửa, K lại lần nữa dừng lại.
Đôi mắt của hai người lại lần nữa đối diện, nhưng lần này K lại không thể nhìn thấy bất kỳ thứ gì trong đầu Tiêu Phàm nữa.
Không giống như việc Tiêu Phàm tận lực che giấu như trước, đó là một loại trống rỗng vô cùng tự nhiên.
K rất kinh hãi, anh ta không biết Tiêu Phàm đang ở trạng thái nào, nhưng cơ thể Tiêu Phàm đã bắt đầu chuyển động, lung la lung lay, thất tha thất thểu...
Từ trong động tác của Tiêu Phàm, K cảm giác được thứ gì đó, trong lòng nghi ngờ, say rồi sao?
Nếu như rượu làm tê liệt trí óc, thì sự trống rỗng kia hoàn toàn có thể giải thích được.