Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 413: CHƯƠNG 412: GẶP NHAU

Bề mặt hoàn mỹ, màu sắc hồng nhuận mê người, khí tức hương liệu nồng đậm bao phủ tứ phía, vài quả ớt lẳng lặng nằm trên khay, đây không phải là ớt thì là cái gì?

Nhưng mà tại sao lại là ớt chứ?!

Bạn có thấy ai ăn ớt mà có thể bổ sung HP chưa?!

[Ớt Mị Lực]

[Thuộc tính: Vật phẩm tiêu hao đặc thù (thực phẩm do "Món Ăn Mị Lực" tạo ra ngẫu nhiên, xin mau dùng sớm, thực phẩm sẽ tự biến mất sau 3 phút.)]

[Hiệu quả: Sau khi ăn sẽ bổ sung 30% HP, đồng thời tăng lên 5% lực công kích của người chơi, kéo dài 1 phút.]

[Ghi chú: Năm đồng một bao, một bao năm đồng.]

...

Tiêu Phàm nhìn thuộc tính của Ớt Mị Lực một chút, vẻ mặt có chút run rẩy, nhưng mà bên trong hiệu quả sử dụng của cái loại ớt này quả thực có thuộc tính bổ sung HP.

Tiêu Phàm thở dài, nghĩ: "Được rồi, mình cũng ăn một trái ớt thử, bình tĩnh, bình tĩnh."

Nói xong, Tiêu Phàm lấy một quả ớt trên khay, bỏ vào trong miệng của mình.

...

Một thứ giai điệu quen thuộc bỗng nhiên vang lên bên tai Tiêu Phàm, trong lòng Tiêu Phàm giật mình, vừa định làm ra một chút phản ứng.

Nhưng mà chính hắn lại không thể tự khống chế mà há miệng lầu bầu...

"Loại mùi vị này thật là nồng đậm không thể chịu nổi, thời thời khắc khắc đều kích thích vị giác của người ta, phối hợp với bề mặt hoàn mỹ như vậy, khiến cho người ta không khỏi muốn một ngụm lại tiếp một ngụm ăn sạch..."

Sau khi khen ngợi một hồi, hành vi của Tiêu Phàm mới dừng lại.

Loại cảm giác không thể tự khống chế này khiến Tiêu Phàm bị dọa cho sợ hãi, vội vàng tra xét trạng thái lúc này của mình...

Lượng HP lập tức tăng lên 30%, cộng thêm trạng thái buff tăng 5% lực công kích duy trì trong 1 phút , ngoài ra còn có thêm cái thứ đồ vật gọi là [Thời Gian Ca Ngợi].

[Thời Gian Ca Ngợi: là phản ứng bản năng sau khi sử dụng "Món Ăn Mị Lực", không thể khống chế bản thân mà ca ngợi thực phẩm vừa dùng.]

Này! Cái gì mà phản ứng bản năng chứ?! Còn có, người nào lại mất thời gian ca ngợi một trái ớt lâu như vậy chứ!

Phối hợp với lời ca ngợi vô cùng khoa trương, lúc này Tiêu Phàm rốt cuộc nhớ tới giai điệu mà lúc nãy hắn nghe được là nghe thấy từ đâu rồi.

Đây chẳng phải là nhạc phim Trung Hoa tiểu đương gia sao.

Lên sàn kèm theo đặc hiệu kim quang còn chưa tính, thế mà còn kèm theo nhạc nền, chưa từng thấy qua vật phẩm trò chơi nào khoa trương như vậy!

Tiêu Phàm lười xoắn xuýt với cái đám ớt rãnh rỗi này, nếu như đã có thể bổ sung HP, Tiêu Phàm không do dự nữa, lấy trên khay một trái ớt, đút vào miệng của Aina.

Tiêu Phàm vẫn đang lo lắng rằng Aina đã hôn mê liệu có thể ăn được hay không, không nghĩ tới sau khi cảm nhận được hương vị ở trong miệng, Aina đáng yêu liền yêu thích mút quả ớt vào trong miệng sau đó nhai.

Đợi cho trái ớt hoàn toàn bị Aina nuốt vào miệng, đoạn nhạc nền kia lại vang lên lần nữa...

"Mỗi lần nhai một miếng, bên trong miệng đều tràn đầy nước bọt, phong vị hơi cay cay tê dại, nhẹ nhàng kích thích đầu lưỡi, chợt nhìn lại, những trái ớt tựa như bình thường này, thật ra bên trong lại chứa đựng vô tận công phu, khiến cho người ăn có thể cảm nhận được mỹ vị nồng đậm tươi mới, lấy một lượng gia vị nhỏ bé nhất lộ ra mỹ vị cực hạn của bản thân, thật sự là một tác phẩm kiệt xuất..." Aina đang nhắm nghiền hai mắt bỗng nhiên lẩm bẩm như nói mê.

Tiêu Phàm không thể không thán phục tác dụng cưỡng chế của Món Ăn Mị Lực, người đã hôn mê cũng bị cưỡng chế ca ngợi nữa, lúc nhắm hai mắt, ca ngợi có thể dùng từ ngữ quỷ dị như "chợt nhìn lại" như vậy, Ớt Mị Lực, mày quả nhiên là vô địch.

...

Sau một tràng ca ngợi loạn thất bát tao, lượng HP đã được bổ sung sau khi ăn Ớt Mị Lực, Aina mở to hai mắt tỉnh lại, sau đó nhìn thấy Tiêu Phàm bên cạnh thì cao hứng nói: "Phạm tiên sinh, anh không sao thì tốt rồi."

Tiêu Phàm nhìn bộ dáng tiều tụy của Aina, trong lòng hơi cảm động, sau khi tỉnh lại, chuyện đầu tiên mà cô làm lại là quan tâm an ủi hắn, hiện tại trên thế giới này, dạng em gái này thực sự quá ít ỏi đi.

Aina bỗng nhiên hít hít mũi, hít xong nhìn về cái khay trong tay Tiêu Phàm, liếm liếm môi, hai mắt sáng lên hỏi: "Đây là cái gì vậy?"

"À, ớt đấy."

"Ớt sao?"

"Chính là để ăn, em muốn ăn sao?"

Aina ngửi ngửi mùi thơm truyền đến từ trong khay, nuốt một ngụm nước bọt.

...

Sau đó, giai điệu quen thuộc đó không ngừng vang lên, lời ca ngợi truyền ra không dứt từ trong miệng Aina.

...

Tiêu Phàm nhìn bộ dạng lang thôn hổ yết của Aina, trong lòng thầm nghĩ, không ngờ cái cô ngốc Aina này thế mà là một người thích ăn vặt như vậy, nhưng mà...

"Em một dạng vừa ăn vừa ca ngợi như vậy không cảm thấy mệt hả?"

"Ăn ngon quá, em không nhịn được, những lời ca ngợi này đều phát ra từ trong nội tâm của em đó."

Phát ra từ nội tâm? Chẳng lẽ không giống như cảm thụ của hắn sao, chuyện này cũng thật là nhảm nhí.

Tiêu Phàm nhìn lượng HP của Aina đã được Ớt Mị Lực của mình bổ sung khá đầy đủ, nói: "Em ăn cũng kha khá rồi, có thể nói cho anh biết, lúc anh chiến đấu, tại sao em lại biến thành bộ dạng này không?"

Tiêu Phàm hắn là đang hỏi tại sao lượng HP của Aina lại trở nên thấp như vậy, hắn cũng không muốn sau này NPC của nhiệm vụ đột nhiên chết mất tiêu mà hắn lại vẫn không hiểu lý do tại sao.

"Có thể mà." Aina liếm môi một cái, nhìn thoáng qua cái khay trống không, ánh mắt lom lom nhìn Tiêu Phàm, nói: "Chẳng qua, anh còn gì ăn được không?"

Đại khái Tiêu Phàm đã hiểu được lúc trước đã xảy ra chuyện gì, hắn không nghĩ đến vu nữ lại là một chức nghiệp như vậy, thông qua việc hi sinh chính mình mà đổi lấy sức mạnh đặc hữu của Thuật Hiến Tế, cho nên sau khi thi triển một chuỗi Thuật Hiến Tế, Aina hiển nhiên đã bị pháp thuật của mình phản phệ, cơ thể chịu trọng thương.

Hiện tại sắc mặt Tiêu Phàm không tốt lắm, cũng không phải là vì sau khi biết được đặc tính chức nghiệp vu nữ của Aina mà trong lòng cảm thấy lo lắng, mà là bởi vì trước mắt, giá trị thể lực của hắn sắp bị Aina ép khô...

Trước đó, sau khi Tiêu Phàm ăn một trái Ớt Mị Lực, lượng HP đã sớm được bổ sung, vượt ra khỏi điều kiện sử dụng của kỹ năng danh hiệu biến dị, lại phải tiếp tục tiêu hao giá trị mị lực để dùng [Món Ăn Mị Lực] chuyển hóa thực phẩm cho Aina ăn, cho nên chỉ có thể thông qua kỹ năng danh hiệu bình thường tiêu hao giá trị thể lực để chuyển đổi.

Nhưng Tiêu Phàm đã đánh giá thấp sức ăn của Aina, không nghĩ đến một cô gái nhỏ nhắn như vậy lại có thể vừa ăn vừa nói, cộng thêm tiếng nhạc và lời ca ngợi không dứt miệng quỷ dị của bản thân "Món Ăn Mị Lực" kia.

Nhìn dáng vẻ bộc lộ chân tình của Aina, Tiêu Phàm cũng không biết những lời ca ngợi này là bởi vì tác dụng phụ [Thời Gian Ca Ngợi] của [Món Ăn Mị Lực] hay là thật sự phát ra từ nội tâm của Aina nữa.

Nhưng mà Tiêu Phàm cảm thấy dáng vẻ của Aina thật đáng thương, bởi vì Món Ăn Mị Lực của Tiêu Phàm mặc dù tạo ra đủ loại thức ăn nhưng phần lớn đều chỉ là những thực phẩm rác rưởi ví như khoai tây chiên, cánh gà chiên gì gì đó, ngay cả món bánh nướng xốt thịt chiêu bài của nhà máy "Đại Tị Ca" trận doanh Tinh Linh cũng xuất hiện, nhưng mà Aina lại một mực ăn ngon lành.

Nhưng mà cái cô nhóc này cũng ăn được quá chứ, trách không được lại phát dục thành cái dạng này, nghĩ như vậy, ánh mắt Tiêu Phàm không tự chủ mà liếc xuống một cái.

Theo việc trên thân Aina lúc này được càng nhiều loại trạng thái buff bởi vì ăn các loại Món Ăn Mị Lực mà xuất hiện, sắc mặt của Tiêu Phàm ngày càng kém, bởi vì giá trị thể lực của người chơi khá ít, quan sát vẻ ngoài cũng có thể thấy được một chút biểu hiện, dù sao thì đây cũng là một trò chơi 3D.

...

Nhìn thấy đồ ăn vặt bị mình càn quét chẳng còn gì, Aina liếm môi một cái, dáng vẻ vẫn chưa thỏa mãn, sau đó quay người nhìn về cái khay trong tay Tiêu Phàm, nói: "Phạm tiên sinh, anh thật là lợi hại, anh còn nữa không vậy?"

Tiêu Phàm dĩ nhiên biết lợi hại mà Aina nói chính là phương diện kia, xem chừng Aina đã coi hắn như là máy sản xuất đồ ăn vặt vô điều kiện, bằng không thì cũng sẽ không ra tay không chút khách khí như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!