Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 433: CHƯƠNG 432: HAI DAO VÀ BA KIẾM

Còn có một người cũng là như vậy, đó chính là Mạch Tử Ồn Ào.

Mạch Tử Ồn Ào từng được nếm thử kỹ năng [Mệnh Lệnh Bắt Buộc] của Phá Quân, sau đó thì cậu ta không dám trêu chọc Phá Quân nữa, bởi vì đối với người bị tăng động như cậu ta mà nói, không thể khống chế thân thể của mình trong vòng một giây thực sự rất khó chịu.

Bây giờ Mạch Tử Ồn Ào bị kỹ năng của Tiêu Phàm khống chế trong bốn giây, ngu ngốc nói những lời kỳ kỳ lạ lạ, cảm giác này không chỉ đau khổ không thể tả được thôi đâu.

Có điều lúc này người cảm thấy buồn nôn nhất vẫn là Bạch Y Công Tử, hắn ta không nghĩ đến mình sẽ bị Tiêu Phàm ép phải nói ra lời nói dơ bẩn thế này!

Bạch Y Công Tử có bệnh thích sạch sẽ, không giống với bệnh thích sạch sẽ bình thường khác, bệnh của hắn ta đã nằm trong cảnh giới tối cao.

Hắn ta không chỉ bài xích những thứ dơ bẩn bên ngoài, hơn nữa còn bài xích những thứ ô nhiễm về mặt tinh thần nữa.

Nghĩ đến lời nói vừa được nói ra từ trong miệng của mình, Bạch Y Công Tử tức đến mức run rẩy cả hai tay, hắn ta không khỏi nhớ lại những thù hận trước đó của mình và Tiêu Phàm, mùi vị tanh tưởi hôi thối trong miệng dường như lại hiện ra từ trong ký ức của hắn ta, khiến hắn ta tức ngực buồn nôn.

Vì vậy sau khi Tiêu Phàm sử dụng [Tuyên Ngôn Thân Sĩ] thì không chỉ đạt được hiệu quả mong muốn, hơn nữa còn chọc tức được bốn người trong "Hoàng Hạ Tứ Kiệt"...

Bởi tâm trạng trong lòng của "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" từ từ thay đổi, không khí trong hiện trường cũng làm cho Tiêu Phàm cảm thấy ngột ngạt một cách bất thường.

Bạch Y Công Tử phe phẩy cây quạt, nói với O'Sullivan: "O'Sullivan đại nhân, lúc nãy là do bọn tôi lơ là bất cẩn nên mới trúng kế của thằng cha này, bây giờ bọn tôi sẽ dùng hết thực lực của mình, vì vậy ngài cũng không cần phải lo nghĩ nữa."

Phá Quân, Nhân Sinh Bại Khuyển và Mạch Tử Ồn Ào đồng thời gật đầu ra hiệu với O'Sullivan, bọn họ cũng không muốn O'Sullivan nhúng tay vào lần thứ hai, bởi vì nếu như O'Sullivan lại ra tay giúp đỡ, việc báo thù Tiêu Phàm của bọn họ sẽ không còn thoải mái nữa.

"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, vậy thì tôi có thể yên tâm hơn nhiều."

O'Sullivan vẫn khá là thoả mãn đối với biểu hiện của bốn người Bạch Y Công Tử, tuy lúc nãy Tiêu Phàm đã lộ ra một chiêu rất tuyệt, thế nhưng dưới cái nhìn của gã ta, Tiêu Phàm chỉ đang giãy giụa trước khi chết mà thôi.

Nếu "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" vẫn không ăn thua, lúc đó gã ta nhúng tay vào cũng chưa muộn. Ngược lại dưới cái nhìn của gã ta thì sớm muộn gì Tiêu Phàm cũng phải chết, đây chỉ là vấn đề thời gian thôi, hơn nữa gã càng vui khi được thưởng thức biểu hiện tuyệt vọng của những kẻ yếu ớt như thế này trước khi chết.

"Mệnh Phàm, anh đã thành công chọc giận bọn tôi rồi đấy!"

Hai mắt của Bạch Y Công Tử nhìn trừng trừng vào Tiêu Phàm với vẻ vô cùng oán hận, quạt giấy ở trong tay hắn ta nhanh chóng đung đưa, cách quạt thế này khiến cho gió thổi hơi hỗn loạn, điều này chứng minh tâm trạng của Bạch Y Công Tử đã cực kỳ buồn bực vào lúc này.

Tiêu Phàm không để ý đến tên ẻo lả như Bạch Y Công Tử, hắn biết sau khi mình bỏ lỡ cơ hội chiến đấu thật tốt mà [Tuyên Ngôn Thân Sĩ] đã chế tạo ra, tình cảnh lúc này đã trở nên càng lúc càng ác liệt hơn, vì vậy hắn phải chuẩn bị cho cuộc chiến tiếp theo, Tiêu Phàm lấy hết tất cả những vũ khí trong ba lô của mình ra ngoài.

Hai con dao găm và một thanh trường kiếm, ba cái vũ khí này đều là vũ khí có phẩm chất hi hữu.

Đây chính là chiến lợi phẩm mà hắn lấy được từ việc quấy rối Bang Hắc Long ở trong trận doanh Ác Ma, là thứ rơi ra từ người của Vượn lớn Hắc Phong, mặc dù chúng chỉ là đồ dự bị, thế nhưng hắn vẫn chưa dùng thanh trường kiếm này lần thứ hai, bởi vì hắn chỉ có hai cái tay, Frostmourne và thanh kiếm Ảm Long Minh Viêm hoàn toàn có thể đảm nhiệm được. Quả thật Tiêu Phàm thường xuyên sử dụng dao găm, thế nhưng chủ yếu chỉ dùng cho việc thu thập vật liệu sau cuộc chiến, dựa vào tính cách thích kiếm lợi của Tiêu Phàm, ở trong trò chơi thì hắn thường xuyên dày vò thi thể của dã quái một hồi, gỡ hàm răng rồi xương vân vân.

Bây giờ Tiêu Phàm muốn dùng chúng để chiến đấu, bởi vì sau khi hắn giao chiến với thần phách Chu Tước thì không chỉ sở hữu hai cái tay nữa, mà còn được thêm 3000 điểm chân khí...

Tiêu Phàm ngậm một con dao găm vào trong miệng, dùng hàm răng của mình cắn chặt lấy, tay phải cầm Frostmourne, tay trái cầm thanh kiếm Ảm Long Minh Viêm, dưới hai cây vũ khí chính này còn cầm thêm một con dao găm và một thanh trường kiếm nữa.

Có điều bởi vì vấn đề độ dài của ngón tay, cùng lúc cầm hai cái vũ khí như vậy thì con dao găm và thanh trường kiếm kia có vẻ lỏng lẻo hơn nhiều, dường như chỉ cần vừa va chạm một cái thì sẽ trực tiếp rơi xuống.

"Sao vậy? Anh cho rằng chỉ cần có nhiều vũ khí thì có thể đánh thắng chúng tôi sao, tôi thấy dáng vẻ bây giờ của anh rất giống tên hề trong đoàn xiếc, rất tức cười đó!"

Bạch Y Công Tử nhìn thấy tạo hình lúc này của Tiêu Phàm thì sung sướng cười trêu ghẹo, gió mà cây quạt giấy tạo ra cũng nhu hòa hơn rất nhiều, ngay cả sự hậm hực trong lòng hắn ta lúc nãy cũng vơi bớt không ít.

Tiêu Phàm trực tiếp làm lơ lời nói của Bạch Y Công Tử, gió xoáy vòng quanh rồi bay thẳng lên, giết về phía "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" lần thứ hai.

Ánh mắt của Tiêu Phàm vô cùng sắc bén, đôi tay đặt ở đằng sau như một đôi cánh vậy, trong miệng ngậm con dao găm sắc bén lập tức chém vào trận gió lớn trước mặt, tốc độ tiến lên dường như nhanh hơn rất nhiều.

Tên hề trong đoàn xiếc?

Ha ha, đừng quên ID của đại ca Huyết Tinh Ma Thuật Xã mấy người là gì chứ...

"Hoàng Hạ Tứ Kiệt" nhìn thấy Tiêu Phàm lao về phía họ thì trong mắt ngập tràn sự xem thường, bọn họ cảm thấy Tiêu Phàm chỉ cầm thêm mấy cái vũ khí ở trong tay mà thôi, tình hình trận chiến sẽ không xảy ra bất kỳ sự thay đổi nào.

Hơn nữa cách cầm vũ khí lúc này của Tiêu Phàm khiến lòng họ càng nảy sinh nhiều sự xem thường hơn, kiểu cầm vũ khí chồng chất lên nhau thế này chỉ làm sự tấn công của mình càng bất tiện, bởi vì một khi dùng sức, do nắm không chắc nên vũ khí trong tay hắn có thể sẽ tuột ra ngoài, dưới cái nhìn của bọn họ thì cách làm này thật sự rất là ngu ngốc.

Tiêu Phàm không quan tâm đến ánh mắt của Hoàng Hạ Tứ Kiệt, hắn trực tiếp giơ tay lên rồi chém về phía Phá Quân, người gần mình nhất.

Phá Quân nhìn thấy hành động của Tiêu Phàm, nhẹ nhàng nở nụ cười: "Đến đúng lúc lắm!"

Từ lần đầu tiên gặp mặt ở trong trò chơi, Phá Quân đã cảm thấy Tiêu Phàm là cái nút thắt trong lòng hắn ta, mỗi lần Tiêu Phàm làm việc đều làm về hướng mà hắn ta không thích. Không nói đến song kiếm không đối xứng, trợ thủ đắc lực lúc ban đầu của Tiêu Phàm, bây giờ hắn lại càng làm quá hơn nữa, hắn cầm thêm một con dao găm ngắn và một thanh trường kiếm, điều này làm cho nội tâm của Phá Quân càng khó chịu hơn.

Thù mới và hận cũ đan xen vào nhau, làm cho một khi Phá Quân ra tay vào lần này, hắn ta trực tiếp ra chiêu tàn nhẫn, sau khi Phá Quân nhanh chóng né đường chém của Tiêu Phàm, hắn ta triển khai kỹ năng Mệnh Lệnh Bắt Buộc, một kỹ năng nổi tiếng của mình, bay thẳng đến chỗ Tiêu Phàm.

Lúc này thân thể của hắn bị kỹ năng điều khiển của Phá Quân làm cho dừng lại vào một khắc trước, thân thể Tiêu Phàm đang di chuyển theo quán tính thì trở nên vô cùng vặn vẹo. Thế nhưng hắn cũng không hề hoảng loạn, thậm chí ngay cả kỹ năng giải trừ khống chế mà hắn có được là Nhất Kiền Nhị Tịnh, hắn cũng không vội vã sử dụng, hắn chỉ thả lỏng ngón tay và miệng của mình, để những thứ vũ khí mà mình đang giữ lấy rơi ra khỏi người mình một cách tự do...

Phá Quân đã vòng qua một bên, hắn ta đang định thừa dịp Tiêu Phàm còn đang có sơ hở thì đánh một chiêu kiếm vào người hắn, thế nhưng hắn ta vừa nhìn thấy tất cả những vũ khí trên người Tiêu Phàm đều tuột khỏi tay hắn, trong lòng lập tức vui mừng, hắn ta đã nói rồi, một người đâu thể nào sử dụng được nhiều loại vũ khí như vậy chứ, thực sự là lòng tham không đáy, bây giờ thì hay rồi, tất cả những vũ khí trong tay hắn đều bị rơi hết, xem hắn sẽ chiến đấu thế nào đây.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!