Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 522: CHƯƠNG 522: TRANH CƯỚP

Mặc dù ánh mắt sáng long lanh này của Phàm Tử làm Ngọc Sinh Yên cảm thấy hơi khó chịu, thế nhưng cảm giác vẫn tốt hơn nhiều bộ dáng ngây ngốc lúc trước, điều này làm cho Ngọc Sinh Yên cảm thấy rất có thành tựu, vô ý thức ôm Phàm Tử càng chặt hơn nữa, cô muốn cô gái đáng thương này cảm nhận được tình yêu của cô.

Đúng lúc này, Hổ Nữu lại chen vào, phá hoại hoàn toàn bầu không khí ấm áp mà cô thật vất vả mới tạo dựng nên, Ngọc Sinh Yên tức giận quát lớn: "Bò sữa thối tha! Cô lại muốn làm cái gì? Tại sao luôn làm hỏng chuyện tốt của tôi?"

Hổ Nữu thấy phản ứng của Ngọc Sinh Yên như vậy thì tức giạn, cái bình hoa đáng ghét này, dùng bộ dáng của thánh mẫu lại đang dụ dỗ Tiêu Phàm, mình có ý tốt ngăn cản Phàm muội muội không được tiếp tục dê cô ta vậy mà cô ta lại trách mình, đúng là không thể nào nói nổi!

Với lại Phàm muội muội là em gái của mình, liên quan gì tới cô ta chứ, tự nhiên muốn tới làm chị người khác làm cái gì?

"Bình hoa đáng ghét, cô lại dám dùng sắc dụ muốn dụ dỗ thành viên của Vũ Hội Ác Ma trước mặt tôi sao? Bây giờ lại còn dám trách tôi nữa?"

Sắc dụ? Dụ dỗ? Ta không biết xấu hổ như vậy sao?

Ngọc Sinh Yên giận sắp phát điên, dã man đúng là dã man mà, chỉ biết ngậm máu phun người, rõ ràng là mình có ý tốt dạy bảo Phàm Tử, thế mà lại bị Hổ Nữu nói là dụ dỗ, lại còn bảo mình dùng cơ thể để dụ dỗ nữa? Ở đây có người có cơ thể tốt hơn đứa dã man như cô ta sao? Nghĩ tới đây thì Ngọc Sinh Yên trừng mắt nhìn vào ngực của Hổ Nữu.

Sau đó Ngọc Sinh Yên lại nhìn tới Tiêu Phàm đã bị Hổ Nữu đẩy ra bên cạnh mà nghĩ thầm, không được, không thể để Phàm Tử ở lại tổ chức tà ác do "Lich King" Mệnh Phàm tạo nên được, mình phải giúp đỡ em ấy, cứu Phàm Tử ra ngoài.

Thế là Ngọc Sinh Yên không trả lời Hổ Nữu mà đi tới một bước, kéo Tiêu Phàm lại rồi đưa "cô" ra sau lưng, rồi dùng ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào Hổ Nữu trước mắt.

Tiêu Phàm lại ngơ ngẩn, lúc này hắn cũng phát hiện rằng mỗi khi mình và Ngọc Sinh Yên ở chung thì hắn luôn không rõ ràng những chuyện đang xảy ra là như thế nào nữa.

Kể cả lúc thi đấu trong giải thi đấu biểu diễn, và cả bây giờ...

Vừa rồi còn bị cưỡng ôm, bây giờ lại bị nắm tay, Ngọc Sinh Yên muốn làm cái gì đây?

Thế nhưng bàn tay của cô nàng này vừa mềm vừa ấm áp, cảm giác cũng không tệ lắm...

Hổ Nữu thấy hành động của Ngọc Sinh Yên thì càng tức giận hơn, bị mình mắng thế mà cái bình hoa này lại bị kích thích, mình vừa mới tách cô ta với Phàm muội muội ra thế mà cô ta lại sáp lại, chẳng lẽ cô ta không biết xấu hổ sao!

Với lại tại sao cô ta luôn muốn cướp đồ chơi của ta? Chẳng lẽ cô ta muốn đối nghịch với ta sao?

Hổ Nữu trừng mắt nhìn Ngọc Sinh Yên, nghiến răng nghiến lợi, tiếng nói hơi trầm xuống: "Cô muốn làm cái gì?"

"Hổ Nữu, tôi biết cô định để Phàm Tử gia nhập vào trong đội của cô, cho nên tôi sẽ không để điều đó xảy ra được!" Rất khó nghe được tên của Hổ Nữu từ miệng Ngọc Sinh Yên, mà giọng nói của cô cũng rất nghiêm túc: "Bởi vì tôi không muốn người chơi nữ nào bị "Lich King" Mệnh Phàm làm hư giống như cô, kể cả là em gái ruột của Mệnh Phàm cũng vậy."

Mẹ nó! Cái bình hoa thối tha này chẳng lẽ rảnh tới mức không có chuyện gì để làm sao? Cô ta vừa nói những cái kia là cái gì?

Hổ Nữu nghe xong lời nói của Ngọc Sinh Yên thì cảm thấy hơi vớ vẩn, cho nên cũng không biết nên trả lời cô ta là như thế nào nữa.

Ngọc Sinh Yên thấy Hổ Nữu không trả lời ngay được nên tưởng rằng Hổ Nữu bị sự chân thành của mình cảm động, nên tiếp tục nói: "Mệnh Phàm để Phàm Tử gia nhập Vũ Hội Ác Ma đó là bởi vì muốn chăm sóc Phàm Tử ở trong game đúng không? Thế nhưng để một cô gái như Phàm Tử đi theo tên cặn bã Mệnh Phàm kia thì tôi không yên tâm! Bởi vì mục đích của Mệnh Phàm là muốn có người chăm sóc em gái hắn, như vậy thì Ngọc Sinh Yên tôi chắc chắn sẽ chăm sóc Phàm Tử tốt hơn nhiều Mệnh Phàm, tôi sẽ tìm một tổ chức tốt nhất cho Phàm Tử. Hổ Nữu, cô đưa Phàm Tử cho tôi thì nên yên tâm đi."

Mẹ nó, cái bình hoa thối tha này quá chảnh rồi, thế mà dám cướp người của bản tiểu thư một cách trắng trợn, với lại Phàm muội muội là đồ chơi của ta, cô ta xen vào làm cái gì chứ!

"Không được! Tôi không đồng ý!" Hổ Nữu từ chối một cách thẳng thắn, nói đùa chứ, nếu như Tiêu Phàm bị Ngọc Sinh Yên mang đi thì sau đó mình chẳng phải là nhàm chán tới chết sao?

Ngọc Sinh Yên thấy bộ dáng hung dữ của Hổ Nữu, lại nhớ lại cảnh Hổ Nữu bắt nạt Phàm Tử, giữa ban ngày ban mặt lại cưỡi lên người Phàm Tử. Cho nên, vì hạnh phúc của Phàm Tử thì thái độ của Ngọc Sinh Yên trở nên cứng rắn hơn, siết chặt tay của Tiêu Phàm hơn: "Hổ Nữu, tôi không cần biết cô có đồng ý hay không, dù thế nào thì tôi sẽ không để Phàm Tử đi với cô, cô cũng đừng hòng cướp Phàm Tử từ trong tay tôi, tôi muốn đưa em ấy vào trong công hội của tôi, để em ấy có thể trưởng thành trong một môi trường lành mạnh!"

Ngọc Sinh Yên vừa nói vừa đưa tay phải của mình lên chuôi kiếm đang đeo, vì hạnh phúc của Phàm Tử thì kể cả chiến đấu cùng Hổ Nữu thì cô cũng vui lòng.

Hổ Nữu cũng cảm giác được rằng Ngọc Sinh Yên định chiến đấu với mình thì vừa cảm thấy tức giận lại vừa cảm thấy vô lý, đầu óc của cái bình hoa này được làm từ cái gì vậy? Lại còn muốn đưa Phàm muội muội vào trong công hội Hoa Nguyệt nữa? Thật sự là một chuyện cười mà!

Ừm? Chờ chút đã, ta vừa mới nghĩ tới cái gì nhỉ? Chuyện cười sao?

Phàm muội muội được Ngọc Sinh Yên dẫn vào trong công hội Hoa Nguyệt sao?

Hổ Nữu hít vào một hơi thật dài, trái tim đập nhanh hơn nhiều.

Ôi, cái bình hoa ngu ngốc này rất biết cách chơi mà... cảm giác còn rất tuyệt nữa chứ...

Ngọc Sinh Yên vẫn luôn cảnh giác Hổ Nữu trước mặt, vì để Phàm Tử thoát khỏi đám ác ma kia, cứu thoát cô từ trong tay của "Lich King" Mệnh Phàm thì cô cũng chuẩn bị chiến đấu với Hổ Nữu, kể cả Hàn Tiểu Yêu có tham dự vào thì cô cũng không muốn nể nang gì Hổ Nữu cả.

Thế nhưng làm Ngọc Sinh Yên kinh ngạc đó chính là, Hổ Nữu lại không nổi giận, vậy mà dùng ánh mắt rất có ý vị sâu xa nhìn mình và Phàm Tử ở phía sau lưng.

Bị ánh mắt này của Hổ Nữu nhìn chằm chằm thì Ngọc Sinh Yên cảm thấy rất không thoải mái.

"Aiz, Ngọc Sinh Yên, nếu cô vẫn cố chấp như vậy thì thôi vậy, nhường cô một lần vậy, coi như là nể mặt Hàn Tiểu Yêu đi. Tôi sẽ không tranh giành cái gì cả, có lẽ đi với cô thì Phàm Tử sẽ tốt hơn nha..."

Giọng nói của Hổ Nữu trở nên êm ái, lại còn nói tên đầy đủ của Ngọc Sinh Yên nữa, thế nhưng khi Ngọc Sinh Yên nghe được lời nói này thì lại càng cảm thấy khó chịu hơn...

"Tôi nói cô không phải bị bệnh chứ!"

Ngọc Sinh Yên nhìn Hổ Nữu bỗng nhiên tạo dáng điềm đạm trước mặt mình, trong lòng cảm thấy vô cùng quái dị, nhíu mày nhổ nước bọt nói.

Tiêu Phàm đứng sau lưng Ngọc Sinh Yên nhìn bộ dáng cổ quái của Hổ Nữu cũng cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, nhưng trong lòng lại sinh ra linh cảm không tốt.

"Ai, u, Ngọc Sinh Yên, cô sao có thể nói tôi như vậy chứ? Là chị em tốt của cô, tôi cảm thấy thật đau lòng nha " Vừa nói, Hổ Nữu còn cười híp mắt rồi nhích tới gần Ngọc Sinh Yên.

Tốc độ trở mặt của Hổ Nữu quá nhanh, Ngọc Sinh Yên không thể phản ứng theo kịp, nghe ngữ khí làm ra vẻ của Hổ Nữu, Ngọc Sinh Yên cảm thấy có chút buồn nôn, vô ý thức lại lôi kéo để Tiêu Phàm cách xa Hổ Nữu một chút.

"Đừng thấy sang bắt quàng làm họ với tôi, rốt cuộc cô muốn làm gì?"

"Cô đừng hiểu làm tôi, chỉ là tôi bỗng dưng được thức tỉnh, phát hiện tên Mệnh Phàm này khốn nạn đạo đức biến chất, mất hết tính người, không có việc xấu nào không làm, cho nên tôi dự định cải tà quy chính, đem Phàm muội muội giao cho cô, tuyệt đối không để cô ấy bị tên Mệnh Phàm xấu xa kia dạy hư mất!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!