Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 529: CHƯƠNG 528: ĐẾN HOA NGUYỆT

Tiêu Phàm đã dần dần thích ứng thân phận của mình, cái từng xưng hô "anh trai tôi" ngượng miệng này nói ra cũng đã dễ hơn nhiều.

"Thật sao, nếu cậu không ngại thì thật sự là tốt quá."

Thấy Tiêu Phàm cũng không để trong lòng chuyện này, Hàn Tiểu Yêu cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Không ám muội với Ngọc Sinh Yên nữa, và không còn Tom Cruise để lo lắng, Tiêu Phàm rốt cục cũng có thể tạm thời ổn định lại tâm trạng, quan sát kỹ hai chị em mới xuất hiện này.

Từ lúc nãy, qua cuộc nói chuyện, Tiêu Phàm đã có thể biết, người này là bạn thân của Hổ Nữu, là em gái của Ngọc Sinh Yên muội muội, nhưng sau tiếp xúc, Tiêu Phàm phát hiện tính cách em gái này phải tốt hơn rất nhiều so với Hổ Nữu. Chả hiểu sao Hổ Nữu lại có thể trở thành bạn thân với một cô gái dịu dàng hiền lành như vậy, tính cách củ cả phải nói là một trời một vực ấy chứ.

Đường nét khuôn mặt Hàn Tiểu Yêu vô cùng giống Ngọc Sinh Yên. Chị gái đẹp như tiên nữ thì tất nhiên em gái sẽ không kém bao nhiêu. Nếu như nói trên người Ngọc Sinh Yên có tiên khí cách xa trần tục thì Hàn Tiểu Yêu là đẹp kiểu dịu dàng, giản dị, gần gũi, có điều vẫn làm người khác yêu mếm.

Hơn nữa, sau một hồi trò chuyện thân mạt, Tiêu Phàm thế mà lại có cảm giác quen thuộc từ người Hàn Tiểu Yêu.

"Anh trai cậu... Mệnh Phàm ấy, rốt cuộc là người như thế nào?"

Tiêu Phàm hơi sững sờ, "cô" không hiểu sao Hàn Tiểu Yêu lại bỗng nhiên nhắc đến mình, lại càng không biết nên đáng giá mình trước mặt Hàn Tiểu Yêu như thế nào mới phải, thế là hắn khó hiểu, hỏi: "Ớ... Sao đột nhiên cậu lại hỏi cái này?"

"Hả?"

Tiêu Phàm hỏi lại một câu lại làm Hàn Tiểu Yêu khẽ giật mình, đúng vậy, sao đột nhiên mình lại hỏi cái này chứ. Hỏi thông tin của anh trai Phàm Tử đột ngột như vậy có làm cô ấy hiểu lầm không ta?

Khuôn mặt Hàn Tiểu Yêu đỏ ửng cả lên, bắt đầu cuống quít giải thích với Tiêu Phàm: "Tớ cho là, tớ và anh trai cậu trong hiện thực có thể đã từng gặp nhau một lần."

Tiêu Phàm nghe Hàn Tiểu Yêu nói vậy thì giật mình, người quen của mình trong hiện thực?

Không phải chứ, mặc dù cảm giác nhìn cô nàng rất quen mắt, nhưng nếu mình quen em gái xinh đẹp như vậy, sao lại có thể không nhớ được?

Hàn Tiểu Yêu thấy Tiêu Phàm có vẻ giật mình thì tiếp tục vội giải thích: "Là như vầy, tớ tên là Hàn Thi Dao, là sinh viên năm 4 trường đại học Nghệ Thuật, có một ngày lúc tớ đang luyện tập vũ đạo..."

Theo lời nói chậm rãi nà nhẹ nhàng phát ra của Hàn Tiểu Yêu, ký ức chôn sâu trong đầu Tiêu Phàm rốt cục cũng hiện lên ra...

Hóa ra là cô nàng! Thảo nào nhìn quen đến vậy!

Hàn Tiểu Yêu thấy bộ dáng khiếp sợ của Tiêu Phàm thì tưởng "cô" không tin lời mình: "Tớ nói thật đó, mặc dù nghe có hơi vô lý nhưng tớ lại cảm thấy người con trai trong phòng tập vũ đạo khi đó, hẳn là anh cậu,

Mệnh Phàm. Nhưng mà tính cách lúc đó của cậu ta và tính cách trong game thật sự chênh lệch quá lớn, cho nên tớ cảm thấy có lễ có hiểu lầm gì đó. Nhưng lúc tớ thêm cậu ta làm hảo hữu trên khu chat, hình như cậu ấy mở chức năng ngăn thêm hảo hữu, và cũng không hề trả lời yêu cầu bạn tốt của tớ. Bởi vậy tớ muốn trong game gặp cậu ta một lần, nhìn xem cậu ta có phải thật sự dơ bẩn ác độc như những gì người ta nói hay không. Nếu như cạu ấy bị người ta hiểu lầm, tớ sẽ cố hết sức làm dịu mâu thuẫn giữa cậu ấy và chị tớ."

Huhu, thật sự là cảm động quá trời quá đất, không nghĩ tới chuyện cho tới bây giờ trong game còn có em gái sẵn lòng tin tưởng mình, Hàn Tiểu Yêu vẫn dịu dàng, lương thiện hệt như trước đây mà!

"Thật sự là tốt quá, anh tớ cũng nói mình là bị đám người đó đổ oan cho. nếu như ảnh biết được cậu tin tưởng ảnh như vậy, nhất định sẽ cực kỳ cảm động!"

Hàn Tiểu Yêu cảm thấy hơi mơ hồ, Mệnh Phàm biết mình tin hắn cảm thấy cảm động thì Hàn Tiểu Yêu có thể hiểu được, nhưng vì sao lúc này Phàm Tử cũng có vẻ như đang rất cảm động chứ? Chẳng lẽ Phàm Tử thật sự yêu thương anh trai mình đến thế sao?

"Cậu yên tâm đi, anh trai tớ nhất định là rất muốn gặp mặt cậu một lần!" Tiêu Phàm tràn đầy phấn khởi mà đảm bảo.

"Thật sao, vậy thì thật là quá tốt rồi." Hàn Tiểu Yêu nhìn Phàm Tử bỗng nhiên tràn đầy nhiệt tình, cười nói.

Quá tuyệt vời! Hóa ra trong trò chơi này vẫn còn em gái sẵn lòng tin tưởng mình muội tử, đây đúng là trời cao chăm sóc Tiêu Phàm mình mà!

Chẳng qua, bây giờ quan trong nhất là phải giữ kín bí mật của mình, thuận lợi vượt qua "hình dáng con gái" chết tiệt này!

Nếu như không cẩn thận bị Hàn Tiểu Yêu phát hiện thân phận thật của mình, vậy thì mình phải nghỉ chơi đến cuối đời mất!

Ngay lúc Tiêu Phàm suy nghĩ làm thế nào để giữ kín thân phận thật của mình và trón khỏi hai người Hàn Tiểu Yêu thì Ngọc Sinh Yên vốn đang đi trước dẫn đường bỗng nhiên dừng bước, quay lại nói với Tiêu Phàm: "Đến rồi."

Nghe thấy câu nói Ngọc Sinh Yên, Tiêu Phàm có hơi ngơ ngác, đến rồi? Cái gì đến rồi?

Sau đó Tiêu Phàm nhìn thẳng về phía trước thì thấy có một cây đại thụ che trời, chính giữa có hốc cây đang mở hướng ra phía ngoài, trên hang cây có một bảng hiệu với hoa văn và đường viền xinh đẹp, trên đó có viết bốn chữ thật to xinh đẹp và nắn nót "Công hội Hoa Nguyệt" .

"Công hội Hoa Nguyệt" mấy chữ này rất đẹp nhưng khi Tiêu Phàm trông thấy mấy chữ này, trong lòng lại cảm thấy có hơi run sợ: "Cái này..."

Ngọc Sinh Yên thấy Tiêu Phàm có vẻ như đang sợ hãi thì vô cùng hài lòng, tự hào mà nói: "Đây chính là đại bản doanh của công hội Hoa Nguyệt trong thành Freya của bọn chị! Đi thôi, bây giờ chị sẽ dẫn em đi gặp cán bộ của công hội, để xin phép cô ấy cho em gia nhập công hội Hoa Nguyệt bọn chị."

"Phàm Tử, cậu còn thất thần cái gì, tụi này đi vào hết cả rồi." Hàn Tiểu Yêu nói xong thì dắt tay Tiêu Phàm kéo Tiêu Phàm bước vào trong hốc cây.

Lúc Tiêu Phàm bị Hàn Tiểu Yêu kéo qua khỏi hốc cây, trong lòng thầm nghĩ, công hội Hoa Nguyệt, đối với mình mànói, rốt cuộc là Thiên Đường hay là Địa Ngục đây...

Trong "Tân sinh", công hội sẽ dựa vào sự cố gắng, nỗ lực của các thành viên để không ngừng phát triển và thăng cấp. Mà sau khi công hội thăng cấp, trong hệ thống trò chơi công hội sẽ thu hoạch được càng nhiều chức năng mới. Giống công hội Hoa Nguyệt bây giờ, thiết lập trụ sở công hội trong thành Freya chính là một trong số đó.

Thiết lập đại bản doanh của công hội Hoa Nguyệt là một cái nhà trong cây. Mặc dù Tiêu Phàm từ bên ngoài cũng đã nhìn ra cây đại thụ che trời này vô cùng to lớn bất phàm rồi nhưng không nghĩ tới không gian nhà trong cây còn lớn hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của Tiêu Phàm. Thậm chí trong động cây này, không gian lớn nhỏ đã thoát khỏi tính hợp lý thông thường, có lẽ đây chính là khái niệm không gian ma pháp sản phẩm của hợp chất đơn giản biến thành hợp chất phức tạp.

Có điều, đại bản doanh trong hốc cây của công hội Hoa Nguyệt làm cho Tiêu Phàm càng giật mình không phải là không gian lớn bao nhiêu, mà là sự đặc biệt vốn có của công hội Hoa Nguyệt, em gái nhiều đến nỗi đếm không hết.

Bước vào đại bản doanh công hội Hoa Nguyệt, nơi Tiêu Phàm vào đầu tiên chính là một đại sảnh, trong đại sảnh trưng bày rất nhiều bàn, cách bày trí khá giống với Quán rượi Blue trong thành Antequera. Có điều, bầu không khí lúc này xem ra càng giống với một câu lạc bộ cho nữ giới hơn.

Mỗi cái bàn đều có các em gái tốp năm tốp ba vây quanh bốn phía, có massage, có đánh bài, cũng có ngồi nói chuyện trên trời dưới đất, tâng bốc nhau, líu la líu ríu, vô cùng náo nhiệt.

Dường như bởi vì xung quanh không có người chơi năm vây xem, nên hành vi cử chỉ của các cô nàng khá tùy tiện, tự do, không cố gắng bảo trì hình tượng thục nữ như bình thường.

Không ít cô nàng mặt váy ngắn hở đùi làm lộ nội y bên trong, trực tiếp mặc nội y ra trận nhìn mãi quen mắt, càng làm kích thích ánh mắt của Tiêu Phàm chính là chiếc bàn phía xa kia, những game thủ nữ có tính cách phóng khoáng đang chơi mạt chược cởi đồ.

Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!