Vốn dĩ Tiêu Phàm cho rằng đám người này sẽ vẫy tay tiễn nhóm người của "cô" ra ngoài, nhưng không ngờ "cô" vẫn coi thường nghị lực của đám người kia.
Sau khi ra khỏi thành, đám người này vẫn còn đi theo, hơn nữa động tác leo trèo thoạt nhìn còn vô cùng thành thạo, khiến cho Tiêu Phàm còn cảm thấy không bằng.
Tiếp theo, Tiêu Phàm thở dài thầm nghĩ, bây giờ "đội ngũ lớn" này có lẽ không thuộc về bên mình rồi.
Sau khi xoay ngược lại giới tính, sức lực giảm phần lớn, lần đầu tiên "vận động mạnh" Tiêu Phàm thật đúng là cảm thấy không quá quen, vừa mới đi một đoạn ở trong rừng, trên người liền đã có cảm giác mệt mỏi.
Càng nghĩ như vậy Tiêu Phàm càng cảm thấy cơ thể mệt mỏi, vì thế "cô" không nhịn được mà vỗ vỗ vai, thật là đau...
Thật ra cảm giác mệt mỏi này của Tiêu Phàm cũng không hoàn toàn là bởi vì giới tính đảo ngược nên sức khỏe suy yếu sau khi lặn lội đường xa, nguyên nhân chỉ là "Cô" vẫn chưa thích ứng được với dáng người đặc biệt của cơ thể mới này.
Bên trong "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ", cùng với dáng người bây giờ của Tiêu Phàm cũng không kém nhiều, thậm chí so với Hổ Nữu thì càng lớn hơn, bây giờ cũng có một bộ dạng phiền não giống nhau.
Hổ Nữu vừa đi vừa không khỏi nhéo nhéo bờ vai của mình, giải tảo một chút sự đau nhức trên vai, địa hình trong rừng này khiến Hổ Nữa cảm thấy cự kì buồn rầu, đi trên đường luôn luôn xóc nảy không ngừng, thật sự rất khó chịu.
Đối với việc này Hổ Nữu không khỏi có ác ý mà oán thầm, chẳng lẽ cái bình hoa thối Ngọc Sinh Yên còn có đam mê dã chiến, nếu không thì vì sao sau khi cô ra khỏi công hội liền lập tức đêm Phàm muội muội vào tận trong rừng sâu núi thẳm này?
Có điều cái bình hoa thối này chẳng lẽ là con khỉ sao, vì sao mà đi trong rừng lâu như vậy cũng không thấy cô nghỉ ngơi một chút, chẳng lẽ cô không thấy mệt sao?
Ngay tại thời điểm Hổ Nữu đang oán tránh không ngừng trong lòng, Ngọc Sinh Yên đi ở đằng trước bỗng nhiên giơ bàn tay nhỏ bé ngọc ngà của cô lên, ra hiệu cho những người đằng sau lưng dừng lại, bởi đích đến của mọi người trong chuyến đi này sắp đến rồi.
Bọn người Hoàng Ma Tử đã có một thời gian dài làm "fan hâm mộ trung thực của công hội Hoa Nguyệt" theo đuôi "Ứng viên" Ngọc Sinh Yên nên kinh nghiệm phong phú, nhìn thấy dấu hiệu tay của Ngọc Sinh Yên, lập tức hiểu ý, trong nháy mắt đã ngừng bước tiến của mình.
Nhưng còn Hổ Nữu mới đến, đối với việc này thì không khỏi nghi hoặc một chút, "Cô đây là muốn chuẩn bị làm gì? Làm sao mà bỗng nhiên dừng lại?"
"Chắc là mấy người Ngọc Sinh Yên rất nhanh đã đến địa điểm chiến đấu dã ngoại lần này của bọn họ rồi, nếu không tại sao cô ấy lại ra hiệu cho chúng ta không bước về phía trước nữa?"
"Ra hiệu cho mấy người? Đúng vậy nha, thực ra "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" của chúng tôi đã bí mật 'phối hợp' với công hội Hoa Nguyệt từ lâu rồi, ha ha "
Nhìn nụ cười bỉ ổi của Hoàng Ma Tử kia, Hổ Nữu vô cùng xem thường, "Mấy người là những kẻ luôn rình trộm người khác, cái này có cái gì đáng để kiêu ngạo chứ!"
"Không không không, bọn tôi là vì 'Lich King' bệ hạ mà phục vụ "
"Tôi nhổ vào! Giảo biện!" Lại nhìn thấy bộ dáng rắm thúi kia của Hoàng Ma Tử, Hổ Nữu vẫn là không nhịn được mà thầm mắng một câu, "Vậy chúng ta cứ ở chỗ này như vậy sao?"
"Đúng vậy, Ngọc Sinh Yên ra hiệu như thế chính là muốn chúng ta đứng yên ở đây, đừng có lại tiến lên thêm một bước."
"Sao không bước lên phía trước một chút nữa, đứng xa như vậy chẳng có gì đẹp để quan sát."
Hoàng Ma Tử nhìn thấy Hổ Nữu vội vàng nóng nảy, bộ dáng nhưu đnag muốn xuất phát tiến về phía trước, trong lòng giật mình, vội vàng khuyên nhủ ngay: "Hổ Nữu các hạ, cô đừng kích động, cô tiến thêm chút nữa sẽ bị bọn họ phát hiện ngay! Nếu như cô bị phát hiện, không chừng ngay cả chúng tôi cũng sẽ bị cô làm cho liên lụy!"
Hổ Nữu nhìn thấy bộ dạng nóng nảy của Hoàng Ma Tử, trong lòng thầm than một chút, chỉ có thể coi nhưu thôi, mà Ngọc Sinh Yên ở xa xa lúc này đang trầm ngâm nhìn về phương xa, ánh mắt vô cùng sắc bén.
Ngọc Sinh Yên xác nhận một chút tọa độ phương hướng mà Vũ Tinh vừa chuyển giao cho mình, phía trước năm mét chính là địa điểm công hội Tinh Thần cung cấp tinh anh dã quái rồi.
Tinh anh dã quái, là tài nguyên quái vật dã ngoại gần với boss dã ngoại trong trò chơi, người chơi có thể thông qua việc đánh giết nó để thu hoạch một lượng lớn kinh nghiệm. Còn trang bị cùng với bảo vật, chuyện này chỉ có thể xem "tài sản trong túi áo" của tinh anh dã quái này như thế nào.
Dù sao Tân Sinh coi trọng việc gần sát với hiện thực, không có khả năng như là làm ảo thuật từ không thành có. Nhưng là chỉ cần đao của ngươi sắc bén, có thể xuống tay, cắt rời tinh anh dã ngoại một phen, thì vật phẩm thượng đẳng cũng có thể thu được một vài cái.
Sở dĩ Ngọc Sinh Yên sớm dừng lại, bởi vì cô đã thấy mục tiêu cần thảo phạt lần này của bọn họ, có điều hiện tại cô cũng không thể xác định rõ mục tiêu trước mắt mà mình nhìn thấy có phải mà tinh anh dã quái mà bọn họ muốn thảo phạt chuyến này hay không, bởi vì nhìn bọn chúng có vẻ hơi yếu đuối.
Đây là hai con hổ con loài sói lang lớn nhỏ, bọn chúng cũng không phát hiện ra mình lúc này đã bị nhóm Ngọc Sinh Yên theo dõi, vẫn ở phía xa trêu đùa, vui chơi cùng nhau.
Ngọc Sinh Yên nhìn thấy những con hổ con này, lông mày liền nhíu xuống, trên mặt rõ ràng hiện ra sự không vui.
Mục tiêu của mình chuyến này thế mà chỉ là hai con tiểu lão hổ? Đây chính là tinh anh dã quái mà công hội Tinh Thần nói tới, nhóm game thủ chuyên nghiệp của công hội Tinh Thần cũng quá coi thường Hoa Nguyệt Công các cô quá rồi, thế mà lại dùng qua loa hai tiểu lão hổ đang tuổi vị thành niên.
Được rồi, dù sao lần này chỉ là đón người mới đến huấn luyện dã ngoại, quái vật này nhìn qua không tính là quá mạnh, cũng đúng lúc để Phàm muội muội cùng đại tiểu thư Tường Vi này khởi động cơ thể một chút.
"Được rồi, mọi người hãy nhìn hai con tiểu lão hổ ở xa xa kia, hai con lão hổ này chính là mục tiêu chúng ta cần thảo phạt lần này, đợi chút nữa hai người Phàm Tử cùng Crimson Rose trực tiếp đi đến chiến đấu với bọn chúng một phen đi." Ngọc Sinh Yên trực tiếp quay người phân phó mệnh lệnh xuống dưới.
Tiêu Phàm đã vừa mới nhìn thấy hai con hổ này từ xa xa, trong lòng âm thầm xem thường, nói tại sao công hội Tinh Thần lại có tâm như vậy, hóa ra lại là dạng này.
Không ngờ Ngọc Sinh Yên hiện giờ bỗng nhiên quay người trở lại nói là muốn "Cô" đi lên đánh lão hổ, Tiêu Phàm chỉ chỉ vào mình ngạc nhiên nói: "Tôi?!"
"Đúng vậy, hai con tiểu hổ kia nhìn cũng không tính là mạnh, Phàm Tử anh có thể đi lên thử khởi động một chút, mà coi như nhất thời đánh không lại, còn có tôi ở sau lưng nhìn xem, cô cũng không cần lo lắng sẽ bị thương, bởi vì nếu là cô gặp nguy hiểm, tôi sẽ kịp thời tiến lên trợ giúp một phen."
Ngọc Sinh Yên nhìn thấy bộ dạng do do dự dự của Tiêu Phàm, coi là "Cô" cảm thấy sợ hãi, liền ôn nhu mở lời an ủi.
"Nhưng tôi..."
Tiêu Phàm không phải không dám đi lên chiến đấu, chỉ là không muốn chiến đấu, bởi vì "Cô" không rõ rằng những kỹ năng "xxx đổi" mà mình có khả năng sử dụng kia rốt cuộc là đã bị sửa thành thứ gì, cho nên "Cô" nắm lấy nguyên tắc "Lúc nên ra tay thì đánh chết cũng không ra tay", khúm núm trì hoãn.
"Cô đừng sợ, còn có tôi ở đây mà ?" Ngọc Sinh Yên nhìn thấy bộ dáng sợ hãi rụt rè của Tiêu Phàm, một lần nữa mở miệng cổ vũ.
"Đúng vậy, chỉ là một trò chơi mà thôi, cũng không có cái gì lớn, tôi thế nhưng lại là một cung tiễn thủ xuất sắc đấy, tôi sẽ ở đằng sau bắn tên yểm hộ cho cô." Hàn Tiểu Yêu đi theo tỷ tỷ của mình cũng đi lên cổ vũ cho Tiêu Phàm.
"Cái này..." Tiêu Phàm nhìn xem hai người con gái đang chăm chú nhìn mình, có vẻ hơi xấu hổ, trong lòng bất đắc dĩ, được rồi, chiến đấu thì chiến đấu thôi, hi vọng đừng xảy ra chuyện rắc rối gì.