"Nói nhảm! Bản tiểu thư không phải đã nói qua với các người rồi hay sao!"
Nghe thấy Hổ Nữu xác nhận, chúng sói bỗng nhiên sôi trào, nói: "A! Trời ạ! Công chúa điện hạ Phàm Tử quả nhiên mới là nữ thần của chúng ta! Cô biết không, chúng ta tân tân khổ khổ làm 'Hội fan hâm mộ của công hội Hoa Nguyệt' lâu như vậy, các cô ấy vẫn tự cao tự đại như cũ, không đối đãi tốt với chúng tôi chút nào! Nào giống như công chúa điện hạ Phàm Tử, vừa mới tiếp xúc với chúng tôi không lây liền lập tức cho chúng tôi thật nhiều phúc lợi! Thật không hổ là muội muội của Ngô Vương, chúng tôi thề chết trung thành với 'Lich King' Mệnh Phàm, thề chết trung thành với công chúa điện hạ Phàm Tử!"
...
Tiêu Phàm trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, không biết lúc mình sử dụng kỹ năng [Nhiên Thiêu Dẫn Kình - Cải Tiến] sẽ có dạng hiệu quả đặc biệt gì, nhưng mà đám người Hàn Tiểu Yêu đứng bên cạnh lại nhìn thấy không sót chút gì hiệu quả đặc biệt của kỹ năng này.
[Nhiêu Thiêu Dẫn Kình - Cải Tiến] mặc dù đã có hiệu quả hãm thanh nhưng mà lại không làm mất đi hiệu quả chấn động, mà trong bối cảnh không có âm thanh làm nền, thứ chấn động này lại càng thêm chói mắt.
Đương nhiên, lúc Tiêu Phàm là thân nam nhi, chút chấn động này cũng không phải là vấn đề lớn lao gì, nhưng bây giờ đổi lại là thân thể này, vấn đề này liền trở thành lớn rồi...
Bộ ngực lớn bỗng nhiên bị chấn động, hết lần này đến lần khác Tiêu Phàm lại không có tính tự giác của một cô gái, cứ toang hoác như vậy, vô cùng phóng khoáng, Hàn Tiểu Yêu các cô không rõ ràng lắm, cũng không nhiều lời nhưng mà "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" phía sau dưới tình huống không biết Tiêu Phàm là nam liền bị mạnh mẽ rót "phúc lợi sữa lắc"...
Phúc lợi sữa lắc!
Nhìn một màn này, lửa nóng ẩn sâu trong lòng đám sói con này trong nháy mắt liền bị trêu chọc đến mức bùng cháy hừng hực, giống như Tiêu Phàm lúc sử dụng Nhiên Thiêu Dẫn Kình vậy...
"Các người chơi cái trò gì vậy hả, thật sự là buồn nôn muốn chết! Nhanh cách xa tôi ra một chút!"
"Hổ Nữu các hạ, sau này xin cô nhất định phải chuyển lời với công chúa điện hạ Phàm Tử, trong bóng tối, cô ấy luôn có những fan hâm mộ trung thành là chúng tôi nhé!
"Cút! Cút! Đã biết! Các người mau cách xa tôi ra một chút!" Hổ Nữu hung dữ nhìn về phía xa, trong lòng thầm nghĩ, cái tên Phàm muội muội chết tiệt này, sao mà biến thành nữ rồi mà cũng không yên tĩnh nữa chứ!
...
Mà một bên khác, Ngọc Sinh Yên nhìn thấy lượng HP của mình đã không còn nhiều thì có chút buồn bã, sau khi hai con ác thú này đồng tác chiến, chiến lực liền tăng lên rất nhiều, nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì thì cô cũng sẽ ngã xuống, nhưng cô không cam tâm!
Cô không cam tâm cứ thua dưới vuốt hổ của hai con dã thú tinh anh này như vậy!
Cô không cam tâm để cho đám hậu bối trong công hội nhìn thấy mình bị mất mặt trước mặt họ như vậy!
Cô lại càng không cam tâm thừa nhận rằng thực lực của mình yếu kém!
...
Đúng lúc này, chóp mũi Ngọc Sinh Yên bỗng nhiên ngửi được một thứ mùi hương dễ chịu, nhưng khi cô vừa phân tâm như vậy, một cái vuốt hổ sắc bén đã đột nhiên chụp về phía cô!
Ngốc Tử Lão Hổ hiện tại vô cùng đắc ý, sau khi bạn đời của nó chạy đến cứu giá, hai con hổ vây đánh trước sau, trong chiến đấu dần dần chiếm được thế thượng phong, xem ra việc bắt được cái con mồi nhảy nhót điên cuồng trước mặt này, chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.
Nghĩ đến chút nữa liền có thể dùng một trảo chụp chết cái con người lúc trước khiến toàn thân nó đau đớn, trong mắt của Ngốc Tử Lão Hổ lại càng hiện lên ánh sáng hung ác.
Chẳng qua tuy rằng con người này đã rơi xuống thế hạ phong, nhưng vẫn vô cùng khó chơi như trước, vuốt hổ sắc bén nhiều lần tấn công lên thân thể đối Phuong nhưng đối phương luôn có thể dùng né tránh trong biên độ nhỏ để khiến cho vết thương trên người trở nên ít nhất.
Nhìn thấy đòn công kích chí mạng mà mình thi triển lại lần nữa rơi vào khoảng không, Ngốc Tử Lão Hổ cảm thấy con người trước mặt thật sự đáng hận đến tột cùng.
Ngay lúc Ngốc Tử Lão Hổ phiền não vì con mồi trước mặt, nó chợt phát hiện ra Ngọc Sinh Yên đột nhiên có chút phân tâm.
Ừm! Cái con người này lúc này đối mặt với sự liên thủ của hai vợ chồng nó vậy mà còn dám phân tâm! Con người này dám coi thường chúng nó sao! Vậy nó liền không khách khí nữa!
Ngốc Tử Lão Hổ trong lòng tức giận, trực tiếp ra chiêu tất sát! Nhất Trảo Siêu Hổ!
Móng vuốt của Ngốc Tử Lão Hổ lúc này đột nhiên phóng to lên mấy lần, toàn bộ móng vuốt đều được bao phủ bởi một lớp sáng bóng như kim loại, nháy mắt hóa thành một chùm sáng mang theo tiếng vùn vụt xé gió lao về phía Ngọc Sinh Yên!
Lúc này Ngọc Sinh Yên đã phát giác ra phía sau mình truyền đến một trận cuồng phong, cũng từ sức gió mà biết được một đòn này của kẻ địch mạnh thế nào, nhưng bởi vì sự phân tâm trong nháy mắt vừa rồi, bây giờ cô muốn né tránh đã không còn kịp nữa.
Ngốc Tử Lão Hổ nhìn chằm chằm con mồi trước mặt, ánh mắt lộ vẻ vô cùng khát máu, nó đã không đợi được mà muốn nhìn bộ dáng đầu nở hoa của Ngọc Sinh Yên.
Trong lòng Ngọc Sinh Yên bây giờ rất hốt hoảng, cô rất muốn lập tức xoay người, dùng vũ khí của mình để ngăn cản đòn công kích của kẻ địch một chút, nhưng cô căn bản không có được tốc độ nhanh như vậy, hoặc là nói, thời gian còn lại đã không đủ để cho cô bày ra tư thế phòng ngự nữa.
Ngọc Sinh Yên bỗng nhiên cảm thấy có chút tuyệt vọng, cô không ngờ lần này cô mang theo đám người mới trong công hội đi đánh dã quái tinh anh lại gặp phải bất lợi như vậy.
Theo tình hình này, một giây sai xem ra cái mạng nhỏ của cô thật sự phải kết thúc một cách đáng buồn bởi ác thúc này rồi.
Nghĩ như vậy, trong lòng Ngọc Sinh Yên vô cùng uể oải, không khỏi thầm mắng bản thân trong lòng, cái gì mà "Nữ Thần Võng Du" Ngọc Sinh Yên chứ! Ngẫm lại bộ dáng chật vật hiện tại của mình đi, ngay cả dã quái cũng không xử lý được, thật đúng là đáng thương!
Ngọc Sinh Yên cười khổ, nếu như cô ngay cả hai con hổ cũng không làm gì được, còn nói gì đến việc tìm cái tên Mệnh Phàm cặn bã kia để báo thù rửa hận đây? Nhớ tới khuôn mặt khiến cho người ta chán ghét của Tiêu Phàm, Ngọc Sinh Yên cảm thấy hiện tại bản thân cô lại càng thêm bi thảm.
...
Vuốt hổ cùng với ánh kim quang giống như tia sét đánh về phía cái ót của Ngọc Sinh Yên, khí thế uy mãnh như núi Nhacsk, phảng phất như muốn phong tỏa toàn bộ đường lui của Ngọc Sinh Yên.
Giờ khắc này, Ngọc Sinh Yên cản bản không có cách nào cử động được, chẳng qua cô bỗng nhiên cảm thấy nhiệt độ của không khí xung quanh mình đột nhiên tăng lên, mà thứ hương thơm ngát kia cũng càng thêm nồng đậm...
Làn gió thơm them từng nhịp hô hấp bay vào mũi của Ngọc Sinh Yên, loại hương thơm dễ chịu này dường như khiến cho Ngọc Sinh Yên nhất thời quên đi cảm giác khẩn trương, ánh mắt cũng hơi mê ly, trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt cô trở nên mông lung, nhưng mà vuốt hổ sắc bén lại tiếp cận với cái trán của Ngọc Sinh Yên gần hơn một chút.
Nhìn thấy cái móng vuốt kia sẽ lập tức va chạm với đầu của Ngọc Sinh Yên, dường như chỉ sau một giây thì Ngọc Sinh Yên sẽ hương tiêu ngọc vẫn dưới vuốt hổ thì một đám Lam Viêm lại đột nhiên bùng cháy trong một mảnh không gian yên tĩnh...
Ngọc Sinh yên cảm giác mình bỗng nhiên bị va chạm kịch liệt, đợi cho cô kịp phản ứng lại thì phát hiện hai chân mình đã cách khỏi mặt đất, bị người ôm ngang, trong nháy mát thoát khỏi phạm vi công kích của Ngốc Tử Lão Hổ.
Ngọc Sinh Yên thoáng ngẩng đầu, nhìn kỹ khuôn mặt của người đang ôm mình vào trong ngực, yên lặng kinh hãi!
Thế nào lại là hắn!
Ngọc Sinh Yên vậy mà thấy được khuôn mặt mà cô vẫn luôn một mực chán ghét, tên Mệnh Phàm cặn bã!
Mặc dù lúc này ngoài mặt Ngọc Sinh Yên vẫn chán ghét như cũ nhưng mà trong lòng cô lúc này lại nảy sinh một chút cảm giác rung động không dễ phát hiện, cho nên cô không có lập tức phản kháng lung tung một trận.