()Kabedon là kiểu dồn đối phương vào chân tường rồi tỏ tình một cách lãng mạn
"Chị đây không dùng kênh chat để nhắn cậu bởi vì muốn tận mắt nhìn xem mấy người có chịu khó tìm kiếm hay không! Hơn nữa, chị đây nói bao nhiêu lần rồi? Ở trong game thì đừng gọi chị là học tỷ! Cái tên não cá vàng này, thế mà dám trêu chị đây trí nhớ kém sao?"
Nói xong thì Vũ Tình cốc cho Khoa Đại Trịnh Y Kiện một cú thật mạnh.
Thấy Khoa Đại Trịnh Y Kiện trốn tránh thì Vũ Tinh hơi hả hê, sau đó sắp xếp lại ngôn từ của mình, nói một cách chậm rãi: "Ừm, chị đây là có chuyện muốn thông báo cho công hội Diệp Tinh, đó là..."
"Học tỷ, học tỷ, chị mau nhìn kìa!" Khoa Đại Trịnh Y Kiện kích động kéo Vũ Tinh chỉ vào một bên đường.
Bị Khoa Đại Trịnh Y Kiện cắt đứt lời nói, Vũ Tinh hơi không vui, thế nhưng vẫn nhìn theo hướng chỉ của Khoa Đại Trịnh Y Kiện.
Đúng lúc này, Mị Hỏa nói một cách đột ngột: "Vũ Tinh, hôm nay tao hơi mệt, tao về trước đây!"
Cũng không đợi mấy người Vũ Tinh phản ứng lại, Mị Hỏa xoay người chạy đi rất vội vàng.
Vũ Tinh vừa định đuổi theo thì lại bị Khoa Đại Trịnh Y Kiện kéo, trong chốc lát cũng không thoát ra được, mà đợi tới khi Tiểu Mật Phong và Thiển Đàm phản ứng lại thì Mị Hỏa đã chạy rất xa rồi.
"Làm gì mà chạy đi nhanh vậy, người ta rất vất vả mới lôi được từ trong công hội ra ngoài mà..."
Nhìn bóng lưng của Mị Hỏa, Vũ Tinh hơi phàn nàn, sau đó trừng mắt nhìn Khoa Đại Trịnh Y Kiện, thầm nghĩ, nếu tên nhóc này không có lý do chính đáng thì, hừ hừ...
Khoa Đại Trịnh Y Kiện còn chưa biết mình bị một nhân vật nguy hiểm theo dõi, vẫn kêu réo như thường: "Học tỷ, học tỷ, chị nhìn xem, là Cơ Hạo Hạo!"
Vũ Tinh nhìn theo hướng chỉ của Khoa Đại Trịnh Y Kiện thì thấy một cô bé quen thuộc cùng trường, hơi nghi ngờ chút rồi tự hỏi, Cơ Hạo Hạo sao?
Đúng vậy, người mà Khoa Đại Trịnh Y Kiện đang chỉ đó chính là Xà Cơ, đang trở về thành tìm kiếm Tiêu Phàm...
"Tiểu Phàm tử, cậu kêu cái gì chứ? Chẳng lẽ cậu muốn cua Cơ Hạo Hạo? Thế nhưng mà cô bé này có lai lịch lớn đó, cậu đừng có hi vọng hão huyền!" Vũ Tinh thấy Khoa Đại Trịnh Y Kiện hưng phấn như vậy thì hơi không vui, thuận tiện uy hiếp một câu.
...
Cơ Hạo Hạo, là một tài nữ nổi tiếng tại ĐH khoa học tự nhiên thành phố S, thành tích học tập cũng đứng trong top đầu của khoa, hơn nữa cô có khuôn mặt xinh đẹp nên có một đoàn dài nam sinh thích cô.
Thế nhưng EQ của Cơ Hạo Hạo tỉ lệ nghịch với IQ của cô, tuổi đã đôi mươi mà vẫn "ngốc" tới đáng yêu.
Thế nhưng phần đáng yêu này làm những nam sinh kia tưởng rằng cô dễ dàng lừa gạt.
Cho nên vừa mới bắt đầu, có rất nhiều nam sinh định cua cô, Vũ Tinh còn nghe nói có một vài tên cầm thú còn định dùng sức mạnh ép Cơ Hạo Hạo nữa...
Kết quả là ngày hôm sau, cái tên đó bị đánh gãy một cái chân, còn gãy cái chân nào thì Vũ Tinh không biết.
Sau khi có chuyện lớn như vậy xảy ra thì ban truyền thông của trường lại không đưa ra bất cứ tin tức nào, cả sự kiện làm cho người khác cảm thấy có một trận âm mưu bao phủ.
Rất nhiều nam sinh dự định cua Cơ Hạo Hạo bắt đầu tự xem xét thực lực của bản thân, và từ đó những con ruồi bên cạnh Cơ Hạo Hạo dần ít đi.
Càng về sau, Vũ Tinh mới hiểu được mọi chuyện từ người nhà của mình, hóa ra cấp trên có một lão tướng quân họ Cơ...
...
Cho nên sự uy hiếp của Vũ Tinh bây giờ thì đó là sự nhắc nhở mang ý tốt.
"Học tỷ, chị nghĩ đi đâu vậy? Em làm sao dám cua Cơ Hạo Hạo chứ? Chẳng lẽ chị lại quên chuyện lúc trước mà em nói rồi sao?"
Chuyện lúc trước là chuyện nào? A, đúng rồi...
Lúc này Vũ Tinh mới nhớ tới lời hứa với Khoa Đại Trịnh Y Kiện: "Hừ! Cậu nói vớ vẩn gì vậy, chị đây làm sao có thể quên được cơ chứ? Với lại, ánh mắt khinh bỉ của cậu là sao đây? Muốn ăn đòn đúng không?"
Lại thêm một cú cốc đầu...
Hiện tại Xà Cơ đang hơi buồn, bởi vì Tiêu Phàm chỉ trở về một lát rồi lại biến mất như lần trước vậy.
Mà lần này kể cả Hổ Nữu cũng không trở lại nữa, cô nghĩ tới sự ăn ý của Tiêu Phàm và Hổ Nữu thì tự nhiên lại thấy hơi khó chịu.
Đúng lúc này, cô lại nghe thấy có người ở trong game gọi tên thật của mình...
"Cơ Hạo Hạo!"
Xà Cơ ngẩng đầu lên, nhìn theo tiếng nói truyền tới thì thấy có một nữ võ sĩ của Miêu tộc đang vẫy tay với mình, mà Xà Cơ nhìn thấy cô ta thì lại thấy hơi quen thuộc.
Hơi suy nghĩ một lát thì Xà Cơ vui mừng: "Học tỷ!"
...
Cơ Hạo Hạo là sinh viên năm thứ tư của đại học, người có thể để Cơ Hạo Hạo gọi là học tỷ thì đương nhiên chính là cựu sinh viên của trường ĐH khoa học tự nhiên thành phố S, tên là Tô Vũ Cầm.
Thế nhưng vì một số nguyên nhân nào đó mà người học tỷ tốt nghiệp sớm này vẫn ở trong trường ĐH khoa học tự nhiên, làm thủ lĩnh của hội võ thuật tại trường Đh khoa học tự nhiên thành phố S/
Ngày thường, Tô Vũ Cầm đối xử rất tốt với Cơ Hạo Hạo, Cơ Hạo Hạo cũng rất kính trọng người học tỷ này, đặc biệt là khi Tô Vũ Cầm luyện võ, Cơ Hạo Hạo cảm thấy người học tỷ này đẹp giống như đội trưởng ca ca vậy.
...
"Học tỷ, tại sao chị lại ở đây?"
Đã chào hỏi thì hai người đương nhiên muốn tán phét.
"Chị cũng chơi 'Tân Sinh' nha, bởi vì nơi này là nơi chị luyện quyền tốt nhất, ha ha!"
"Ha ha, đúng là phong cách của chị..."
"Cơ Hạo Hạo, bình thường chị có đối xử tốt với em không?"
"Tốt."
"Vậy... chị nhờ em giúp một việc được không?"
"A?" Nghe được câu nói này của Vũ Tinh thì Xà Cơ hơi nghi ngờ.
"Chị muốn em dẫn Mệnh Phàm, người mà lần trước em dẫn tới trường đó, tới gặp chị một lần, thế nào?"
"A?"
Xà Cơ cảm thấy hơi hoảng hốt, chị ấy tại sao lại biết mình dẫn đội trưởng ca ca tới trường học một lần chứ? Hơn nữa, một mỹ nữ như chị ấy tại sao lại muốn tìm đội trưởng ca ca tại trong hiện thực vậy? Chẳng lẽ hai người bọn họ...
Vũ Tinh thấy Xà Cơ yên lặng không nói, sắc mặt lại rất hồi hộp thì cười to, trêu chọc nói: "Chị rất hứng thú với đội trưởng của em nha!"
"A!"
"Nói đùa em chút thôi, chị sẽ không cướp người đàn ông của em, em yên tâm đi, chị chỉ muốn so tài võ thuật mà thôi, chị nghe nói đội trưởng của em là một cao thủ nha?"
Xà Cơ thở phào một hơi, hóa ra là chuyện này, thế nhưng đội trưởng ca ca trở thành cao thủ võ thuật từ bao giờ vậy? Tại sao mình lại chưa từng nghe nói qua? Với lại chị ấy vừa nói cái gì, cướp đàn ông? Mình... mình...
Khuôn mặt trắng nõn của Xà Cơ tự nhiên đỏ hồng lên...
...
Vũ Tinh nhìn thấy sắc mặt của Xà Cơ thì thầm nghĩ, tâm tư của cô bé này thật dễ đoán nha...
"Có được hay không vậy? Chị xin em đó, với lại, có lý do này em còn có thể hẹn đội trưởng của em ra gặp một lần nữa nha."
"Chuyện này..."
"Xin em đó, em nhẫn tâm để chị cầu xin như vậy sao? Cơ Hạo Hạo hiền lành của chị, hu hu..."
"Ặc... ừm..."
"Cứ quyết định như vậy! Lần sau gặp lại!" Vũ Tinh hả hê quay người lại, cho Khoa Đại Trịnh Y Kiện một cái động tác "OK", sau đó còn sợ Xà Cơ hối hận nên chào tạm biệt Xà Cơ.
...
"Thế nào? Tiểu Phàm tử, chị đã hẹn với Cơ Hạo Hạo rồi, cho nên nói, chị đây làm việc thì cậu cứ yên tâm! Đợi tên kia vào trường của chúng ta thì chị đây chắc chắn sẽ dạy dỗ hắn làm người!"
"Nghe được lời nói này của chị thì em yên tâm rồi, được rồi, em tiếp tục đi làm việc đây." Khoa Đại Trịnh Y Kiện thấy Vũ Tinh ước chiến thành công thì rất vui vẻ.
"Mà lúc trước chị muốn nói cái gì với em hả?" Khoa Đại Trịnh Y Kiện quay người trở lại hỏi Vũ Tinh.
"Hả? Cậu nói cái gì? Có chuyện gì sao?" Vũ Tinh mơ màng sờ sờ lên đầu mình.
"Nha, nếu chị không có chuyện gì thì em đi trước."
...
"Mấy người đó là ai vậy?"
Bán Trường Miên cầm tay Miên Miên, nhìn tới đám người Vũ Tinh đã đi xa rồi quay lại hỏi Xà Cơ còn đang đỏ mặt.
"A... Cô ấy là một chị em quen tại trường đại học."