Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 561: CHƯƠNG 560: "YÊU"

Dù hệ thống có thật sự vô tình đưa cô ta vào nhưng mà Tiêu Phàm hắn đã ở trong trận doanh Ác Ma này lâu như vậy, tiếp xúc với đủ loại người biến thái, sao lại không nhận ra sự khác thường của cô ta chứ? Tại sao từ trước tới giờ hắn vẫn cho rằng cô ta giả bộ chứ? Rốt cuộc chuyện này là sao đây!

Nhưng mà bây giờ đây không phải chuyện quan trọng, chuyện quan trọng lúc này là hắn phải rời khỏi đây, tránh xa Mị Hỏa này! Hắn cũng không quan tâm lịch sử thành lập công hội Hoa Nguyệt gì nữa, hắn không muốn nghe nữa!

Nhưng lúc Tiêu Phàm muốn đứng dậy khỏi chiếc ghế thì Mị Hỏa lại lấy từ trong ngực ra một chiếc điều khiển, nhanh chóng bấm vào cái nút trên điều khiển rồi ném cái điều khiển ra xa.

"Két két! Két két! Két két..."

Âm thanh "két két" liên tục vang lên, trên chiếc ghế đột nhiên xuất hiện vô số cơ quan, bỗng chốc khóa Tiêu Phàm nằm trên đó, hoàn toàn không thể động đậy.

Nhìn tay mình bị còng lại, Tiêu Phàm đã hiểu có chuyện xảy ra rồi.

Thảo nào lúc nãy khi Mị Hỏa mang chiếc ghế này tới đây lại mệt như vậy, thảo nào chiếc ghế này lại còn có phong thái hơn cả chiếc ghế của cô ta, con mẹ nó, thì ra là đồ chơi công nghệ cao! Con mẹ nó, tất cả là cái bẫy.

Tiêu Phàm cố gắng giãy giụa thì phát hiện hoàn toàn không có chút hiệu quả nào. Nhìn xung quanh thì thấy chiếc điều khiển bị Mị Hỏa vứt ra xa, nhưng hiện tại hắn đã không thể cử động được, sao có thể nhặt cái điều khiển từ xa đó về mở khóa được?

Tiêu Phàm định mở miệng kêu cứu nhưng Mị Hỏa đã lên tiếng trước hắn: "Phàm Tử muội muội, em cũng đừng lãng phí sức lực kêu la nữa. Phòng làm việc của chị chính là nơi sâu nhất trong đại bản doanh công hội. Ở đây, ngoài chị ra thì không có người nào dám tới, hơn nữa lại được cách âm vô cùng hiệu quả. Ừ, em cũng biết đấy, bình thường chị rất thích ngủ, nên trong phòng làm việc của chị, các cửa sổ chat đã bị hạn chế lại."

"Rốt cuộc chị muốn làm gì?"

"A, chị muốn làm gì sao? Chị chỉ muốn trò chuyện với Phàm Tử muội muội thôi mà..."

Mị Hỏa cười vui vẻ, dáng vẻ tươi cười của cô ta vô cùng xinh đẹp nhưng Tiêu Phàm chỉ cảm thấy người đứng trước mặt hắn là một con quỷ...

Rốt cuộc hắn cũng hiểu ra tại sao Ngọc Sinh Yên lại nói hội trưởng Mị Hỏa là một nhân vật nguy hiểm. Đối với người chơi nữ mà nói, người này quả thật là một người vô cùng nguy hiểm!

Bây giờ Tiêu Phàm vô cùng hối hận, hối hận vì đã quá tự tin vào phán đoán của bản thân, hối hận khi một mình ở lại với Mị Hỏa, hối hận bản thân tin tưởng Mị Hỏa là một người bình thường và hoàn toàn không đề phòng cô ta!

"Cô" chưa từng nghĩ là hội trưởng công hội Hoa Nguyệt lại là người như vậy!

Nhưng giờ hối hận cũng không làm được gì nữa, bởi Mị Hỏa đang cười tươi bước về phía hắn...

Mị Hỏa chạm tay vào thành ghế, khởi động cơ quan của ghế da vô cùng thành thạo. Điểm tựa của ghế da nghiêng từ từ xuống, cuối cùng biến thành một chiếc giường nhỏ xinh xắn...

Tiêu Phàm bị khóa lại trên ghế, dựa lưng vào phía sau, "cô" cũng chỉ có thể nằm xuống theo sự chuyển động của điểm tựa, hoàn toàn không hề có cơ hội giãy dụa nào.

Lúc này, Mị Hỏa cũng đã leo lên ghế, cô ta chậm rãi cong người về phía Tiêu Phàm, gương mặt từ từ kề sát mặt hắn.

Hành động của Mị Hỏa khiến Tiêu Phàm sợ chết khiếp, hắn lo lắng nói: "Hội trưởng, ngài đừng đùa nữa, thả em ra đi..."

Mị Hỏa cũng không để ý tới "cô", cô tà nhìn gò mà Tiêu Phàm, hài lòng cười nói: "Chị cũng xem như là một hội trưởng rất cô đơn, hoàn toàn không nói đùa với em đâu..."

Con bà nó, cô đơn!

Cô đơn thì cô đi tìm đàn ông đi, tìm tôi làm gì!

Không đúng, dù tôi cũng là đàn ông, nhưng hiện tại người anh em của tôi đang rời nhà ra đi, đây không phải trạng thái bình thường...

Tiêu Phàm rất muốn phun thẳng lời này vào mặt Mị Hỏa, nhưng hôm nay đã như cá nằm trên thớt của cô ta, "cô" không dám làm loạn như vậy, nếu Mị Hỏa lại nổi giận rồi không để ý gì nữa mà ăn hắn, vậy không phải...

Tiêu Phàm không dám nghĩ tiếp nữa, hắn cố gắng bình tĩnh nói chuyện với Mị Hỏa: "Em... Em không hiểu ý chị, hội trưởng..."

Thật ra thì dù Tiêu Phàm không biết vào lúc này hắn nên nói gì với Mị Hỏa nhưng "cô" cũng biết kéo dài được bao nhiêu thời gian thì càng tốt.

Trong lòng Tiêu Phàm vẫn cảm thấy chắc chắn Ngọc Sinh Yên sẽ tới cứu "cô", vì cô vẫn nhớ ánh mắt lo lắng của Ngọc Sinh Yên lúc tạm biệt mình. Chắc chắn Ngọc Sinh Yên đã biết chuyện này sẽ xảy ra, chắc chắn cô biết khi hắn ở một mình với Mị Hỏa sẽ xảy ra chuyện gì, vì vậy cô mới lo lắng như vậy. Tại sao lúc đó hắn lại không để ý tới hàm ý mà cô cố gắng nói cho hắn chứ!

Tiêu Phàm chưa từng nghĩ là sẽ có một ngày "cô" lại đặt hy vọng của mình vào Ngọc Sinh Yên. Đột nhiên hắn cảm thấy hơi bực bội, nhưng đây không phải là lúc tự đau lòng tự hối hận, "cô" phải cố gắng kéo dài thời gian cho tới khi có người tới.

"Không hiểu? Được rồi, chị sẽ nói thẳng cho em biết. Không hiểu sao, từ lần đầu tiên nhìn thấy em, chị đã thích em."

Mị Hỏa bình thản nói, nhưng Tiêu Phàm lại bị sự bình tĩnh của cô ta dọa cho sợ chết khiếp. Hắn run lẩy bẩy nói: "Thích...Thích em?"

"Đúng vậy, thích em, cũng thích "yêu" em..."

Mị Hỏa nghịch ngợm quyến rũ nhìn hắn, sau đó nũng nịu nói: "Phàm Tử muội muội, em theo chị đi..."

Nghe mấy chữ "thích "yêu" cô", cả người Tiêu Phàm bỗng chốc lạnh lẽo, hoàn toàn không có cảm giác an toàn. Sắc mặt hắn trắng bệch, da gà nổi lên khắp người, trong lòng thầm nói, người này thật sự biến thái sao?

Thấy sắc mặt Tiêu Phàm đột nhiên thay đổi, Mị Hỏa chậm rãi nói tiếp: "Phàm Tử muội muội, lần này chị thật sự không nói đùa đâu, mặc dù bình thường chị cũng thường thân thiết với rất nhiều thành viên trong công hội, nhưng đó cũng chỉ là vui đùa trong chốc lát mà thôi."

Nghe lời nói của Mị Hỏa, trong lòng Tiêu Phàm thầm thán phục. Con mẹ nó, thì ra hội trưởng công hội Hoa Nguyệt chính là một nữ hoàng, còn công hội Hoa Nguyệt chính là hậu cung của cô ta mà thôi. Xong! Sao hắn lại gia nhập cái công hội Hoa Nguyệt rách nát này chứ? Thảo nào cô ta lại có quan hệ tốt với những thành viên khác trong công hội như vậy, thì ra bọn họ chính là "vợ chồng"!

"Nhưng mà lần này chị thật sự nghiêm túc. Từ trước tới giờ chị chưa từng cảm thấy sợ hãi như vậy, chị cảm thấy đây chính là "vừa gặp đã yêu"."

Dáng vẻ Mị Hỏa trông vô cùng ngốc nghếch, hoàn toàn không giống đang giả vờ, nhưng Tiêu Phàm lại chỉ thấy tóc gáy dựng đứng hết cả lên.

Gặp quỷ rồi! Người này chính là biến thái rồi còn thêm bệnh thần kinh nữa. Sao một người như vậy có thể quản lý được công hội Hoa Nguyệt chứ?

Sau khi Mị Hỏa nói xong thì không nói thêm gì nữa, bắt đầu vươn móng vuốt của mình ra, vuốt ve những điểm nhạy cảm trên cơ thể Tiêu Phàm.

Khi hai tay cô ta tiếp xúc với cơ thể Tiêu Phàm, rốt cuộc hắn không nhịn được hét lên: "Dừng lại! Chị dừng lại ngay!"

Cơ thể truyền tới cảm giác kỳ quái. Thủ đoạn của Mị Hỏa này đúng là vô cùng thuần thục, Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng xấu hổ, thầm nói trong lòng, Mị Hỏa này đúng là ma quỷ mà!

Nghe thấy tiếng kêu lớn của Tiêu Phàm, Mị Hỏa dừng hành động của mình lại. Cô ta vui vẻ nhìn Tiêu Phàm: "Tốt quả rồi, thì ra Phàm Tử muội muội không ghét chuyện ở chung với chị."

"Hả? Sao chị lại nghĩ vậy? Em hoàn toàn không thích chị!" Nghe giọng nói tự tin của Mị Hỏa, Tiêu Phàm lập tức phản bác mạnh mẽ, hoàn toàn không xem mình là "nữ sinh" dè dặt nữa.

"Ghét, Phàm Tử muội muội, em lại nghịch ngợm nữa rồi... Nếu vừa rồi em không thích hành động của chị thì có thể sử dụng hệ thống phiền phức kia của trò chơi, khiến chị bị trời phạt, nhưng em... Dù sao chị cũng hiểu được tình cảm của em rồi, lát nữa chị sẽ yêu thương em thật tốt..."

Mị Hỏa vui vẻ vô cùng, không kiêng dè hôn một cái lên mặt Tiêu Phàm.

Bị Mị Hỏa kích thích như vậy, trong lòng Tiêu Phàm hoảng loạn: "Không phải như vậy! Không phải như vậy! Chị nghe em nói, không phải như vậy đâu..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!