"Ha ha, không phải em nghĩ chị là đàn ông đấy chứ. Vậy em có muốn thử cảm nhận không..."
Vừa nói, Mị Hỏa lại dựa sát vào người Tiêu Phàm, cũng may ghế da này thuộc vào hàng công nghệ cao, vô cùng vững chắc, nếu không Tiêu Phàm thật sự lo lắng nó sẽ bị sập xuống.
Cảm nhận sự mềm mại trước người mình, trong lòng Tiêu Phàm hơi rung động, mặt hắn đỏ lựng, nhưng dường như Mị Hỏa hoàn toàn không định đứng lên, cô ta kề sát vào tai Tiêu Phàm nói: "Sao rồi, em tin chưa..."
Một luồng hơi thở thổi vào tai Tiêu Phàm, khiến hắn vô cùng ngại ngùng.
Lúc Tiêu Phàm định nói Mị Hỏa rời khỏi đi thì đột nhiên Mị Hỏa lại đổi giọng...
"Nhưng mà... thật ra "Mười câu chuyện kỳ quái của thế giới Game" cũng nói đúng vài chuyện..."
Giọng nói cô ta trầm thấp, nhưng mỗi một chữ đều truyền vào tai Tiêu Phàm vô cùng rõ ràng, đột nhiên Tiêu Phàm có cảm giác không khí trong phòng trở nên lạnh hơn, hơi ẩm thấp.
Cô ta có ý gì? Cái gì mà "Mười câu chuyện kỳ quái của thế giới Game" cũng nói đúng vài chuyện?
Đột nhiên Tiêu Phàm cảm thấy kẻ đang đè lên người hắn thật sự là quái vật. Hắn bắt đầu cố gắng giãy dụa.
Mị Hỏa vươn người ra phía trước, nhẹ nhàng nói với hắn: "Phàm Tử muội muội, em đừng kích động như vậy, thật ra thì trên lý thuyết thì người kia không phải chị đây, trước khi chị lên làm hội trưởng công họi Hoa Nguyệt thì trong công hội đã có một hội trưởng..."
"Hội trưởng khác?"
"Đúng vậy, tên của hắn là..."
Mị Hỏa nhẹ nhàng nói ra bốn chữ, sau khi nghe xong bốn chữ này, Tiêu Phàm đột nhiên hiểu ra, đầu óc cũng trở nên thống suốt. Thì ra mọi chuyện là như vậy...
Đây là cuộc nói chuyện của Hổ Nữu và Tuyết Dạ sau khi Tiêu Phàm giới thiệu Tuyết Dạ trong vũ hội Ác Ma...
"Tuyết Dạ, sao em có thể dẫn dắt đoàn đội chiến đấu lợi hại như vậy?"
"Trước đây, em từng có kinh nghiệm dẫn đội trong game."
"Vậy chắc chắn đội của em rất nổi tiếng đúng không, năng lực chỉ huy của em xuất sắc như vậy mà."
"Đúng vậy, sau đó ngày càng phát triển lớn hơn, nhưng mà cuối cùng em rời khỏi bọn họ."
"Nhưng mà em lợi hại như vậy, tại sao trước đây chị chưa từng nghe tên của em, bình thường chị chỉ thấy cái tên này nghe rất quen mà thôi."
"Trước đây trong trò chơi, ID của em không phải là Tuyết Dạ mà là... Tuyết Dạ Mị Hỏa."
...
"Tuyết Dạ Mị Hỏa? Oa, chị biết, chị biết. Em là hội trưởng công hội Hoa Nguyệt đúng không?" Hổ Nữu lập tức vui vẻ nói.
"Ha ha, cũng chỉ là chuyện trước kia thôi, bây giờ em chỉ là một hội viên bình thường của vũ hội Ác Ma - Tuyết Dạ mà thôi." Tuyết Dạ ngại ngùng gãi đầu.
"Vô địch vũ hội Ác Ma! Trong đội chúng ta có hai nhân vật truyền kỳ trong "Mười câu chuyện kỳ quái nhất thế giới game"! Đội trưởng là "Phong Tệ Giả" Mệnh Phàm, đội viên chính là hội trưởng của công hội Hoa Nguyệt! Ha ha ha! Hổ Nữu tôi đúng là lợi hại mà!"
Mặc dù Tuyết Dạ không hiểu tại sao Hổ Nữu lại nói tới cậu nhưng nhìn cô vui vẻ như vậy, cậu lại nhớ tới cô gái tên An Dật trong trò chơi trước đây, cô gái đó có tính cách y hệt Hổ Nữu. Nghĩ vậy, cậu cũng cảm thấy vui vẻ.
"Hội trưởng của công hội Hoa Nguyệt, công hội dành cho người chơi nữ lớn nhất trong trò chơi lại là một người đàn ông, không ngờ chuyện này lại là thật! Tuyết Dạ, em giỏi quá đi! Nhanh nói cho chị biết những chuyện trước kia nào."
"Cũng không có gì đáng nói..." Nhìn sự nhiệt tình của Hổ Nữu, Tuyết Dạ cảm thấy hơi ngại ngùng.
"Nói đi, nói đi mà, xem như là giới thiệu bản thân trong đội mới đi."
"Được rồi, chuyện là thế này... Khi đó em vừa vào trường cao đẳng nên khá rảnh rỗi. Vốn định cùng bạn đi dạo phố mua quần áo thì đúng lúc đó em gái em chào đời. Em là con trai trưởng nhưng cũng không giúp được gì nhiều cho ba mẹ, chỉ có thể trông em gái cho mẹ lúc ở nhà thôi."
"Nhưng sau khi chăm sóc em gái xong thì em cảm thấy rất buồn chán. Em lại không thể bỏ con bé mà đi dạo phố. Vì vậy, em mở máy tính xem thử trong đó có gì chơi vui không. Sau đó, em nhìn thấy trò chơi "Thịnh Thế" kia."
"Ồ! Chị nhớ lúc đó "Thịnh Thế" chính là game hot nhất đó! Chắc chắn em cũng cảm thấy trò chơi này thú vị nên mới vào đúng không!" Hổ Nữu vui vẻ nói.
"Đúng vậy, đúng vậy. Lúc đó em cảm thấy tạo hình của người chơi nữ rất đẹp, nên em mới vào chơi thử xem sao. Hơn nữa, em vừa có thể chơi lại có thể vừa chăm sóc em gái."
Lúc Tuyết Dạ nói về "Thịnh Thế" thì dường như rất vui vẻ.
Nghe lời nói của cậu, Hổ Nữu không biết nên tiếp lời thế nào.
Tạo hình của người chơi nữ rất đẹp...
Ách, đúng là rất hợp với tính cách của Tuyết Dạ.
"Sau khi đăng nhập vào trò chơi, em tạo một nhân vật nữ, đặt ID là Tuyết Dạ Mị Hỏa."
"Sau đó em liên tục luyện cấp, danh tiếng vang xa rồi thành lập công hội Hoa Nguyệt trong trò chơi, sau đó trở thành một nhân vật quan trọng." Hổ Nữu cảm thấy hơi hưng phấn.
"À, không phải vậy. Sau khi em vào trò chơi thì bắt đầu tiêu tiền ở các chợ trong thành, mua đủ loại quần áo thời trang, liên tục thay đổi quần áo, cảm giác vô cùng vui vẻ."
Tuyết Dạ nghĩ về những chuyện mà cậu làm lúc vừa bắt đầu chơi "Thịnh Thế" thì liền cảm thấy vô cùng vui vẻ: "Mỗi lần em mặc quần áo mới vào, em sẽ nhảy một điệu ở quảng trường Tân Thủ thôn, nhìn nhân vật của mình nhảy múa xinh đẹp, tâm trạng của em cũng vui vẻ hơn. Vì vậy, em cứ chơi vui vẻ suốt một tuần lễ như vậy và vẫn ở cấp một."
Nghe Tuyết Dạ kể, đột nhiên Hổ Nữu nhớ tới trong "Mười câu chuyện kỳ lạ nhất của thế giới Game" có một câu chuyện có cái tên rất kỳ lạ, đó là "Vũ cơ Tân Thủ thôn".
Lúc người chơi trở lại Tân Thủ thôn thì thường nhìn thấy một vũ cơ mặc quần áo xinh đẹp, cô thường không ngừng nhảy những điệu múa vô cùng xinh đẹp. Nếu bạn gặp được người này thì trong tương lai, chắc chắn sẽ gặp được nhiều điều may mắn trong trò chơi...
Trời ơi, không lẽ người đó chính là Tuyết Dạ sao?
Nghĩ đến đây, vẻ mặt Hổ Nữu trở nên rất kỳ lạ.
Tuyết Dạ hoàn toàn không phát hiện sự kỳ lạ của Hổ Nữu, cô vẫn tiếp tục kể: "Sau đó, có một hôm, em nhìn thấy một người mặc một bộ quần áo. Em cảm thấy bộ quần áo này rất đẹp, vì vậy em đi vào chợ trong thành, bắt đầu tìm kiếm bộ trang phục này. Nhưng dù em có tìm thế nào vẫn không tìm được nó, em cảm thấy vô cùng khó chịu. Sau đó em lên mạng tìm kiếm những thông tin về bộ trang phục đó, lúc đó em mới biết người đó không phải đang mặc trang phục mà là trang bị, hơn nữa phải đánh phó bản mới có được. Sau khi tìm ra đường tắt để có được trang bị, em lập tức tới phó bản kia rồi nhảy vào trong đó."
"Cậu đánh bại quái vật trong phó bản kia và có được trang bị?"
"Không, em thua, khi đó em mới biết trong trò chơi này có chiến đấu..."
Đột nhiên Hổ Nữu cảm thấy não vô cùng choáng.
"Để lấy được trang bị đó, em bắt đầu học cách chơi game, sau đó bắt đầu tìm hiểu về EXP và cấp bậc kỹ năng cũng như những từ ngữ chuyên ngành. Càng tìm hiểu em mới hiểu ra về chiến đấu trong game."
"Sau thời gian dài cố gắng, cuối cùng em cũng lấy được trang bị mà mình mong muốn. Sau đó, em lại phát hiện kiểu trang bị đẹp mắt khác từ những người chơi khác, từ đó em bắt đầu hành trình thu thập trang sức trong trò chơi. Chơi một thời gian, em bắt đầu trở nên mạnh hơn, quần áo cũng đẹp hơn nhiều. Cứ như vậy, em trở thành một cao thủ trong trò chơi."
Sau khi biết được sự thật, Hổ Nữu cảm thấy đầu hơi đau. Nói cách khác, thật ra Tuyết Dạ trở nên lợi hại như vậy đều là do sở thích thu thập thời trang kỳ lạ đó sao.
"Từ đó, mỗi ngày em lại thay đổi quần áo cho nhân vật của mình, cảm giác cũng không tệ lắm. Dần dần, em cảm thấy hơi cô đơn, cả ngày chỉ biết thay quần áo một mình trong trò chơi như vậy, thật sự không có ý nghĩa gì. Lúc đó, em mới chú ý tới một chức năng khác trong trò chơi, tên là "hệ thống công hội", trên đó nói về việc những người bạn tụ lại thành một đoàn hội nhỏ. Em cảm thấy thú vị, thầm nghĩ thành lập một hội nhỏ dành cho những người bạn tốt cùng chơi trò chơi thời trang, bề ngoài vẫn giám định công hội, vì vậy công hội Hoa Nguyệt cứ ra đời như vậy..."