Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 570: CHƯƠNG 569: LẠI CHO TA MỘT CHÉN RƯỢU THỜI GIAN

Tiêu Phàm nghe Ngọc Sinh Yên nói liên miên lải nhải một đoạn, biết là cô đang lo lắng có an nguy của mình, nội tâm có chút xúc động.

Xem ra "Nữ thần võng du" Ngọc Sinh Yên chỉ ngoại trừ tính tình thẳng thắn ra, miễn cưỡng một chút, dường như cũng là một cô gái thiện lương nha.

Cho nên Tiêu Phàm vô thức nghênh đón cái ôm ấm áp của Ngọc Sinh Yên.

Ngọc Sinh Yên cảm nhận được Tiêu Phàm cũng ôm lấy eo của mình, trong lòng càng vui vẻ, âm thầm đắc ý, cuối cùng Phàm Tử muội muội cũng nhờ mình mà mở rộng cửa lòng, giải tỏa khúc mắc!

Một chút hưng phấn, Ngọc Sinh Yên lại ôm chặt Tiêu Phàm hơn, giống như ngày xưa cô ôm con gấu lông nhung nhỏ ở nhà.

Nhưng cử động này của Ngọc Sinh Yên lại đem đến kích thích vô cùng lớn cho Tiêu Phàm, thân thể liền bất động trong nháy mắt.

Lúc đầu Ngọc Sinh Yên đã có nhan sắc tuyệt đẹp, nói rằng nam sinh không có một chút tơ tưởng đến cô căn bản chính là điều không thể nào, tất nhiên Tiêu Phàm cũng không ngoại lệ.

Hiện giờ cô chủ động ôm ấp yêu thương như vậy, ngửi ngửi hương thơm xử nữ ở chóp mũi, cảm giác mềm mại nơi ngực của mình, tim Tiêu Phàm đập rộn lên, thân thể giờ lại càng thêm khô nóng, đầu não bắt đầu có chút choáng váng.

Cái này... Đây là... Bị Ngọc Sinh Yên ôm nên hưng phấn quá mức, máu dồn lên não sao?

Không thể nào, vì sao mà mình trở nên không chịu nổi như vậy? Cũng chỉ là bị cô ôn một cái mà thôi, làm sao lại không thể bình tĩnh được?

Không đúng! Chuyện này có điểm gì là lạ, cái này giống như!!!

Trời ạ! Không thể nào! Lúc này! Wtf!

...

Giờ khắc này, nội tâm Tiêu Phàm nghe được một trận âm thanh vô hình của tiếng gõ cửa, người xa quê rời nhà đi xa, cuối cùng cũng trở về...

Khô nóng như lửa, kia đã là chuyện của trước đây...

Khi tiểu huynh đệ gõ nhẹ cánh cửa, đi xa mà về, không khí bỗng nhiên trở nên lạnh như băng, nhiệt độ thân thể Tiêu Phàm đột ngột giảm mạnh trong chốc lát, như rơi vào hầm băng.

Tiêu Phàm lúc đầu còn chút hoảng hốt nhưng trong nháy mắt đã hiểu rõ, hẵn cảm nhận được rõ ràng những biến hóa vừa mới phát sinh trên người mình...

Trạng thái "Thân nữ nhi" quỷ dị kia đã qua đi, hắn đã không còn là "Cô".

...

Tiêu Phàm trông mong đêm ngày cuối cùng thân nam nhi cũng đã trở về, nhưng hết lần này đến lần khác không trở về lại trở về đúng lúc này!

Thảm rồi! Thân phận của mình sẽ bị Ngọc Sinh Yên phát hiện! Nên làm cái gì đây?!

Tiêu Phàm bối rối, hắn thấy cánh cửa tới địa ngục đã mở rộng trước mặt mình...

"Phàm Tử muội muội, cô không sao chứ, tôi cảm giác thân thể của cô đột nhiên lạnh đi rất nhiều..."

Khi Ngọc Sinh Yên mới ôm Phàm Tử, cảm giác thân thể của cô ấy vô cùng nóng hổi, bây giờ lại bỗng nhiên trở nên lạnh buốt, khiến cho cô cảm thấy có chút lo lắng.

Hả?!

Ngọc Sinh Yên còn chưa phát hiện được sự khác thường của mình?!

Đúng rồi!

Hiện tại bọn họ đang ôm chặt lấy nhau, trừ phi Ngọc Sinh Yên quay đầu lại, không thì cô không thể nhìn thấy mặt của mình!

Không sai!

Chỉ cần hai người cứ như vậy, thì cái đầu cùng cái mạng nhỏ của mình vẫn còn có cơ hội cứu vãn!

Cho nên hiện tại chính là ông trời để lại cho mình một cơ hội, vì để cứu vãn thanh danh của mình, mình nhất định phải bắt lấy hi vọng sống sót cuối cùng này! Hoàn thành cái nhiệm vụ không thể hoàn thành này!

"Rốt cuộc là cô bị làm sao? Phàm Tử muội muội?"

Không nghe được lời đáp lại của Tiêu Phàm, Ngọc Sinh Yên có chút lo lắng, liền hỏi thăm hắn thêm một lần nữa.

Bây giờ mình có thể trả lời Ngọc Sinh Yên không?

Không thể!

Tuyệt đối không thể!

Mặc dù Phàm Tử và mình là cùng một người, nhưng thanh âm giữa nam và nữ thì vẫn có chênh lệch, chỉ cần bây giờ mình nói chuyện, thân phận lập tức bại lộ, cho nên hiện tại mình chỉ có thể...

Thời khắc sống còn,

Tiêu Phàm càng trở nên bá đạo, dùng cánh tay tráng kiện ôm chặt Ngọc Sinh Yên vào ngực, bày ra một tư thế đánh chết cũng không buông tay!

Ngọc Sinh Yên cảm giác Tiêu Phàm ôm sát mình, trong lòng liền nghĩ, Phàm Tử thật sự là một đứa trẻ đáng thương, thế là tùy ý để Tiêu Phàm ôm ấp.

Mà bởi vì tình mẫu tử của Ngọc Sinh Yên bộc phát, trong lúc nhất thời lại không phát hiện giữa hai thân thể Phàm Tử và Tiêu Phàm ở sự khác biệt to lớn.

Vậy tiếp theo mình nên làm cái gì?!

Chắc chắn không có khả năng cứ như vậy ôm Ngọc Sinh Yên xuyên qua đại bản doanh công hội Hoa Nguyệt rồi!

Coi như mình nghĩ như vậy, Ngọc Sinh Yên cũng sẽ không phối hợp, trời ạ, biện pháp mau đến nhanh nào!

...

"Được rồi, Phàm Tử muội muội, chúng ta còn phải ra ngoài luyện cấp tăng thực lực nữa, còn có muội muội của tôi cùng với Crimson Rose đã chờ bên ngoài từ lâu rồi." Ngọc Sinh Yên nói, vô thức buông lỏng Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm kinh hãi, hắn làm sao có thể để Ngọc Sinh Yên toại nguyện, không nói hai lời hai tay đã đồng thời hành động, lại ôm mỹ nữ trước người trở về ngực một lần nữa, còn dùng tay nén đầu của cô xuống, phòng ngừa cô hành động thiếu suy nghĩ, làm bại lộ thân phận của mình.

Ngọc Sinh Yên không nghĩ đến Tiêu Phàm sẽ phản ứng kịch liệt như vậy, trong lòng liền ghi hận Mị Hỏa, cũng âm thầm phàn nàn, đều là do Mị Hỏa làm cho Phàm Tử sợ hãi, bằng không thì một nữ sinh đang tốt đẹp tại sao lại có thể như vậy.

Đối mặt với hành động của Tiêu Phàm, Ngọc Sinh Yên cũng không có cách nào khác, chỉ có thể nhẹ nhàng đáp ứng, cô muốn cho Tiêu Phàm một phần từ "Tình cảm đặc biệt từ tỷ tỷ", vuốt lên "Ngực bị thương" của Tiêu Phàm.

Đương nhiên, Ngọc Sinh Yên vẫn chưa nhận thức được ngực của Tiêu Phàm căn bản không cần cô vuốt lên, nó đã sớm lành rồi...

Tiêu Phàm đột nhiên cảm giác được hành động của mình bây giờ có chút vo sỉ, thế mà lại đem thần tượng "Nữ thần võng du" của đám trạch nam là Ngọc Sinh Yên cưỡng ép kéo vào ngực mình, gắt gao ôm không cho buông ra, mà vì chỉ là lừa gạt, cảm giác này không khác biệt gì so với tên cặn bã!

Trời ạ! Vì sao mà mình lập tức liền trở thành nhân vật phản diện như vậy?

Mặc dù một đám ngu xuẩn trong trò chơi luôn gọi mình là 'Lich King', 'Lich King', nhưng mình tuyệt đối không phải người như vậy nha!

Thế nhưng nếu bây giờ buông Ngọc Sinh Yên ra, mình sẽ còn chết thảm hại hơn!

Bây giờ mình nên làm gì! Ai có thể cho tôi biết nên làm thế nào cho phải đây!

Tiêu Phàm chảy nước mắt trong lòng, gắt gao ôm tình nhân trong mộng của đám nam sinh, một bộ dáng vô cùng thảm hại...

...

Ngọc Sinh Yên, chung quy vẫn là Ngọc Sinh Yên, danh hiệu "Nữ thần võng du" cũng không phải là thổ phồng lên, cho dù Tiêu Phàm vô thức để ý đến ngực của mỹ nhân cạnh mình, nhưng phần âm áp mê người này làm sao có thể nói không nhìn liền không nhìn được?

Huống chi Tiêu Phàm đã trở lại làm nam nhân, ở dưới thứ kia đã không còn trống rỗng mà đã có thứ kia của nam nhân dựng lên ở đó!

Hắn mới đi xa về, cũng không nghỉ ngơi một lát, đã trực tiếp lấy ra vũ khí, để thế giới cảm nhận được vẻ dữ tợn của mình!

Tiêu Phàm tự nhiên cảm thấy tên tiểu huynh đệ kia đang phản nghịch mà bán đứng mình, nhưng hắn cũng không có biện pháp gì nha!

Ngọc Sinh Yên bỗng nhiên cảm thấy dưới thân Phàm Tử có một vật cứng cứng chọc lên bụng mình, vô cùng không thoải mái, nhướn mày, đang muốn kéo khoảng cách giữa mình và Tiêu Phàm ra một chút.

Nhưng Tiêu Phàm nào dám để Ngọc Sinh Yên toại nguyện, nếu lúc này cô lùi một bước, lập tức có thể nhìn thấy diện mạo thật sự của mình, sự việc sẽ phát triển đến tình trạng không thể cứu vãn, một bước này của Ngọc Sinh Yên cũng đủ để đẩy hắn xuống vực sâu vạn trượng!

Cho nên Tiêu Phàm lại bá đạo túm Ngọc Sinh Yên trở về!

Mà hắn kéo một cái như thế, phần bụng của Ngọc Sinh Yên lại bị vật cứng không xác định kia đụng vào.

Tiêu Phàm vì thế mà hít sâu một ngụm khí lạnh, tuyệt đối đừng va chạm gây gổ! Mình phải nhanh chóng nghĩ ra chút biện pháp mới được.

Ngọc Sinh Yên trong lòng nghi hoặc, Phàm Tử dường như dính trên người mình, không thể rời khỏi ngực mình, mặc dù Ngọc Sinh Yên thân mật với Phàm Tử cũng rất vui vẻ, nhưng vât thể thô ráp ở bụng dưới thật sự khiến cô cảm thấy không thoải mái.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!