Ngọc Sinh Yên trước giờ vẫn luôn kiên cường lại có thể lúng túng như vậy trước mặt mình? Thật là hiếm thấy, nhưng thật xin lỗi, tôi cũng không có biện pháp giải quyết chuyện này...
"Thật sự xin lỗi, tôi không thể giải quyết được vấn đề của cô, tôi nghĩ rằng loại trạng thái dị thường này qua một thời gian nữa chắc sẽ từ từ biến mất thôi, cô cứ từ từ chờ đợi đi."
"Không thể giải quyết sao? Nhưng cái thứ dơ bẩn trên người anh sao lại sinh trưởng ở trên người tôi rồi!"
"Cô điên rồi! Cái gì gọi là thứ dơ bẩn trên người tôi sinh ra trên người cô chứ!" Nghe lời miêu tả của Ngọc Sinh Yên, Tiêu Phàm cảm thấy hơi tức giận, trong đầu "nam nhân" này chứa thứ logic gì vậy!
"Bằng không thứ đó của anh bây giờ đang ở đâu? Cái của anh chạy đi đâu rồi?"
"..."
"Sao anh lại không nói gì hết? Ha ha, quả nhiên! Nếu đã là như vậy, tôi đây.... Tôi đây...." Ngọc Sinh Yên thở hổn hển, trong ánh mắt bao trùm điên cuồng vô tận, sau đó chỉnh lại mũi kiếm của Tây Dương kiếm trong tay, nhắm xuống phía dưới của bản thân...
Tiêu Phàm nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng vô cùng rõ ràng ý đồ của Ngọc Sinh Yên lúc này, trong lòng hoảng sợ. "Nam nhân" này điên rồi sao, sao lại có ý nghĩ đi luyện Quỳ Hoa Bảo Điển vậy?
Nhưng nhìn thấy vẻ mặt vô cùng điên cuồng của Ngọc Sinh Yên, Tiêu Phàm ý thức được "hắn" đang định làm thật, nguy rồi! Năng lực chấp nhận trong tâm lí của con trai và con gái khác nhau rất nhiều, hiện tại có lẽ Ngọc Sinh yên đã bị việc thay đổi giới tính làm cho lí trí hỏng mất rồi, hoàn toàn đánh mất lí trí!
Không được! Không thể để "hắn" tiếp tục như vậy được! Mình phải ngăn "hắn" lại!
Đúng lúc Tiêu Phàm đang chuẩn bị ra tay, bỗng nhiên một câu nói bất thình lình truyền từ ngoài cửa nhẹ nhàng bay vào, Ngọc Sinh Yên và Tiêu Phàm nháy mắt đơ người ra.
"Hai người ở trong phòng ngủ làm gì thế? Còn nữa, nam sinh đứng bên kia là ai vậy?"
"Hai người ở trong phòng ngủ làm gì thế? Còn nữa, nam sinh đứng bên kia là ai vậy?"
Ngữ khí của câu nói này thật sự rất bình thường, xuất ra từ miệng của một cô gái cũng vô cùng bình thường, nhưng bới vì chúng vang lên trong lúc này lại làm cho Tiêu Phàm và Ngọc Sinh Yên cảm thấy như bọn họ đang ở trong mùa đông giá rét vậy, động tác cũng cứng đờ lại.
Hỏng rồi! Mình sắp bị người khác phát hiện!
Chờ đã, hình như tình huống cũng không phải như thế này, bây giờ mình vẫn đang ở trong ngoại hình của Phàm Tử, chuyện này có thể còn cơ hội cứu vãn.
Tiêu Phàm nuốt một ngụm nước miếng, động tác giống như máy móc, chậm rãi xoay cổ về phía sau, nhìn về phía cửa phòng nghỉ.
Đợi đến lúc Tiêu Phàm nhìn thấy cô gái đứng ở giữa cửa, hắn hít một hơi khí lạnh, nội tâm trở nên vô cùng thấp thỏm.
Thoạt nhìn tình huống hiện tại không được tốt cho lắm...
Người vừa mới tiến đến, Tiêu Phàm không quen biết, nhưng hiện tại vấn đề quan trọng không phải điều này.
Chuyện gay go nhất là nữ sinh tiến đến không chỉ dừng lại ở một người. Giáp, Ất, Bính, Đinh, có tới bốn người. Nếu như nói cứ ba nữ nhân có thể tạo thành một cái chợ, thì số lượng này có lẽ đủ để hủy diệt thế giới luôn rồi.
Phàm Tử mới gia nhập công hội Hoa Nguyệt, không quen biết bọn họ nhưng không có nghĩa là Ngọc Sinh Yên cũng không biết. Bốn vị người qua đường Giáp, Ất, Bính, Đinh này là những nhân vật thường xuyên xuất hiện trong đại sảnh công hội Hoa Nguyệt, năng lực đánh mạt chược cao siêu. Bởi vì thế cho nên bọn họ rất được thành viên thế hệ trước của công hội Hoa Nguyện yêu thích.
Thế nhưng trong mắt của Ngọc Sinh Yên, đặc điểm lớn nhất của bốn vị này không phải là chiến lực trên bàn mạt chược, mà là bởi vì bọn họ có cái miệng rộng không thể giữ được bí mật.
Năng lực hóng hớt của bốn vị trước mắt này cao đến đáng sợ, bọn họ biết rõ những chuyện đang nổi dạo gần đây, được công hội Hoa Nghiệp công nhận là bốn bà tám số một cũng đúng.
Chẳng qua Ngọc Sinh Yên cho rằng những thứ đó chỉ là râu ria, chỉ có bọn họ đến đây, phát hiện ra thân phận của Mệnh Phàm sẽ có thể liên hợp với mình tạo thành một khối chống địch.
Nhưng đến lúc nghe thấy lời nói của bốn vị thành viên công hội này, Ngọc Sinh Yên mới giật mình.
Còn nữa, nam sinh đứng bên kia là ai vậy?
...
Câu nói này không ngừng vang lên, lặp đi lặp lại dưới đáy lòng Ngọc Sinh Yên, giống như âm vang trong sơn cốc không ngừng va đạp trong lòng Ngọc Sinh Yên, kèm theo đó là nỗi sợ hãi vô cùng.
Đúng rồi, hiện tại mình bị tên Mệnh Phàm khốn nạn này biến thành nam nhân. Hơn nữa cái thứ dài dài kia hàng thật giá thật mọc dài ra trên người mình, nếu như bị bốn người bọn họ biết được, dựa vào tính cách từ trước đến giờ của bọn họ, chẳng phải là sẽ truyền ra ngoài đến cả người đi đường cũng biết được sao!
""Nữ thần game online" Ngọc Sinh yên,
Ha ha, nghe nói trên người cô ấy có cái gì đó kì quái dài ra ấy?"
"U oa, thú vị thật đấy, chắc cô ấy không phải người biến tính chứ."
....
Hình ảnh việc này sau khi bị mọi người phát hiện, tất cả mọi người đều đang bàn tán xuất hiện trong tưởng tượng của Ngọc Sinh Yên, nội tâm của "hắn" càng ngày càng bối rối, sắc mặt trắng bệch lại, mồ hôi lạnh ứa ra, hô hấp bắt đầu trở nên gấp gáp như người bị bệnh hen vậy.
Bốn nữ nhân đứng trước cửa nhìn thấy có nam nhân xuất hiện trong công hội Hoa Nguyệt, có vẻ cũng không ngạc nhiên gì, vẻ mặt rất tự nhiên tiến lại gần, nhìn thấy Ngọc Sinh Yên không trả lời, lại hô to lên một tiếng: "Này! Anh trai, tôi đang hỏi anh đấy! anh là ai vậy? Sao anh lại xuất hiện trong này?"
"Tôi... tôi... tôi là... Ngọc... Sinh...."
Tiêu Phàm nhìn thấy mồ hôi lạnh ứa ra trên trán của Ngọc Sinh Yên, thân mình run lên lẩy bẩy, vòng tròn không ngừng chuyển động trong mắt cô, trong lòng hắn hiểu ra, lúc này Ngọc Sinh Yên đã bị tình huống hiên tại làm choáng váng rồi.
Vì thế Tiêu Phàm hoảng hốt xông lên phía trước, giơ tay bịt kín miệng của Ngọc Sinh Yên lại, không để cho "hắn" nói thêm bất kì lời nào.
Bởi vì một khi Ngọc Sinh Yên nói ra chuyện giới tính bị thay đổi, thân phận thật sự của Tiêu Phàm nhất định sẽ bị bốn nữ nhân bỗng nhiên xuất hiện trước mắt này biết được. Tiêu Phàm cũng không muốn trước khi hắn bước ra khỏi đại bản doanh của công hội Hoa Nguyệt lại bị một đám nữ nhân vây đánh. Cho nên số người biết được thân phận thật của mình càng ít càng tốt.
"Hắn là Ngọc Sinh"
Tiêu Phàm nói với bốn nữ nhân kia.
"Ngọc Sinh?"
"Ai nha, cái tên rất đẹp, thật sự là người cũng như tên, tôi chưa từng nhìn thấy tiểu ca nào tuấn tú được như vậy trong trò chơi nữa."
"Đúng vậy, Ngọc Sinh, Ngọc Sinh, ngọc diện tiểu sinh, quả là xứng với hình tượng hiện giờ của hắn."
"Hiện nay phổ biến nhất là loại tiểu thịt tươi như này, Ngọc Sinh không thua kém chút nào mấy minh tinh tuyến một hết."
...
Bốn nữ nhân tôi nói một câu cô nói một câu, mồm năm miệng mười? Bọn họ bàn luận rất nhiệt tình, khiến cho Tiêu Phàm rất khẩn trương, trong lòng có vài phần không nắm rõ tình hình hiện tại.
"Nhưng công hội Hoa Nguyệt không cho phép nam nhân tiến vào. Cho dù bề ngoài có đẹp cũng không được đâu. Thế thì vì sao Ngọc Sinh lại xuất hiện trong này?"
Lại quay trở về vấn đề ban đầu, Tiêu Phàm và Ngọc Sinh Yên nghe thấy câu hỏi của bọn họ, đồng thời đổ mồ hôi, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên trả lời như thế nào thì tốt, trong lòng càng ngày càng rối bời. Bởi vì ở trên một góc độ nào đó, hai người bọn họ bây giờ đã trở thành người đúng trên cùng một chiến tuyến rồi.
Nhìn thấy hai người Tiêu Phàm và Ngọc Sinh Yên im lặng không nói gì, bốn nữ nhân bỗng nhiên hí mắt cười gian: "A ha ha ha ha ha..."
Nghe thấy tiếng cười gian kì dị này, lại nhìn thấy bốn nữ nhân này chậm rãi tiến đến gần mình, Tiêu Phàm cũng chậm rãi siết chặt thanh kiếm trong tay.
Đáng chết! Chẳng lẽ hắn vẫn bị mấy nữ nhân này nhìn ra sao? Xem ra bản thân chỉ có thể mở một đường máu trong đại bản doanh của công hội Hoa Nguyệt thôi!
Tiêu Phàm tàn nhẫn hạ quyết tâm, đang muốn tiên phát chế nhân, liều chết xung phong hướng đến bốn nữ nhân kia, không ngờ bọn họ lại đột nhiên cười lên...