Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 584: CHƯƠNG 583: HAI KẺ BỊ TRUY ĐUỔI

Mọi người ở trong trận doanh Tinh Tinh hoặc nhiều hoặc ít sẽ nhiễm một chút phong cách ăn mặt của Tinh Linh, người người quần áo hoa lệ tao nhã, thậm chí ngay cả người chơi có giới tính nam, cũng không ít người mặc theo phong cách dịu dàng, bởi vì như vậy càng thêm địa khí.

Hơn nữa không thể không nói, những loại quần áo mà chủng tộc Tinh Linh thiết kế đều rất thời thương, sau khi mặc vào có thể làm cho người chơi tăng thêm mấy phần quý khí, vì thế những trang phục loại này bình thường vẫn khiến người ta cực kì yêu thích.

Sau khi đi đến trận doanh Tinh Linh, Tiêu Phàm nhìn thấy bất kể là người chơi hay là NPC, quần áo đều được thống nhất theo phong cách này. Bây giờ lại bất ngờ nhìn thấy người bạn nhỏ không biết từ đâu xuất hiện, thực lòng Tiêu Phàm cảm thấy có chút chói mắt, bởi vì ngoại hình của nó thực sự quá quái dị...

Trên đầu đội một cái mũ bằng kim loại giống như là cái nồi, một đôi kính phi công chắn gió che đậy kín mít một nửa khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, khiến người ta không nhìn rõ, trên người mặt một bộ quần áo kiểu công nhân màu xám trắng, mấy sợi trang sức bằng da hưu buộc trên người, ngược lại làm cho tinh thần nó cao lên mấy phần, nhưng không phù hợp nhất chính là, trên lưng nó cõng thêm một cái bao to có kích cỡ không khác biệt là mấy so với kích thước cơ thể nó, cả người nhìn giống như một chiến sĩ hậu cần công binh ở hậu phương chiến trường vậy.

Có điều bây giờ Tiêu Phàm cũng cảm thấy cực kì căng thẳng, không phải bởi vì các người kì quái trước mặt mà tạo thành e ngại, dù sao khi ở trong trận doanh Ác Ma bản thân hắn cũng đã gặp không ít người biến thái như vậy, tính ra như thế này, hắn cũng coi như là người từng gặp nhiều sóng to gió lớn.

Sở dĩ Tiêu Phàm căng thẳng, hoàn toàn là bởi vì trong nháy mắt lúc "cô" biến trở về cơ thể đàn ông, hình như đã bị tên tiểu tử trước mặt này nhìn thấy...

Làm sao bây giờ?

Nếu như người bạn nhỏ này tiết lộ thân phận của mình ra bên ngoài, nhất định công hội Hoa Nguyệt sẽ dốc hết toàn bộ sức lực của tất cả các thành viên bắt mình về làm thịt mất!

Không ngờ chính mình vừa mới dùng "cùng che giấu bí mật của nhau" bắt Ngọc Sinh Yên che giấu giúp mình, ai ngờ đâu một lúc sau lại mọc ra thêm một người biết chuyện này nữa!

Haiz! Đều tại mình vui mừng quá mức, nhất thời bất cẩn, không chú ý bên cạnh có người khác!

Thế nhưng cái nơi vắng vẻ ít người quỷ quái như thế này, người bạn nhỏ tới đây làm gì? Con gấu nhỏ này không lẽ đang chơi trốn tìm cũng bạn bè ở đây đấy chứ?

...

Người bạn nhỏ cũng không để ý đến thần sắc khẩn trương của Tiêu Phàm, mà giơ tay lấy kính chắn gió của mình xuống, mặt kính khúc xạ ánh sáng bảy màu dưới mặt trời, Tiêu Phàm không thể tin nhìn chăm chú khuôn mặt trước mắt hắn, điều này làm cho trong lòng hắn càng thêm hoảng sợ.

Sau đó người bạn nhỏ chậm rãi ngẩng lên nhìn Tiêu Phàm, liếc mắt nhìn Tiêu Phàm từ đầu tới chân, rồi bỗng nhiên đưa tay phải ra, rồi lại bỗng nhiên đưa tay mò xuống phía dưới!

Cảm nhận được cảm xúc truyền đến từ phía dưới, trong nháy mắt Tiêu Phàm tái mặt đi!

Nhưng quá đáng hơn chính là, sau khi người bạn nhỏ này dùng tay nặn nặn, vẻ mặt nghi ngờ lẩm bẩm: "Cảm giác này, lẽ nào làm từ silicon sao?"

...

"Cảm giác này, chẳng lẽ là do keo dán si lic?"

Tiêu Phàm nổi giận!

Đứa nhỏ này có bệnh đó à!

Làm gì có kiểu chào hỏi nào như thế!

Quá đáng hơn nữa chính là, tên nhóc này dám xem món đồ gia bảo bản thân mình khổ cực lắm mới mang về được là keo dán si lic! Có ai đã từng thấy thứ keo dán si lic hùng vĩ tráng lệ như vậy chưa hả! Đứa nhỏ này quả nhiên là tầm nhìn hạn hẹp chẳng hiểu gì cả mà! Xem ra mình phải thay cha mẹ cậu nhóc giáo dục cho nó một bài mới được!

"Nhóc con không có mắt nhìn! Dám xem thường bản đại gia à! Để xem anh đây xử lý cậu thế nào!"

Tiêu Phàm hét lớn, bước nhanh về phía cậu bạn nhỏ mặc quần áo kỳ lạ kia, hoàn thoàn quên mất mình đã "biến thân" rồi.

Cậu nhóc xa lạ vẫn đang nghi hoặc ngẫm nghĩ, hoàn toàn không đề phòng mấy cái móng vuốt sói của Tiêu Phàm. Lúc cậu bé phản ứng lại kịp thì bản thân cậu đã bị Tiêu Phàm bắt lấy rồi.

"Chị định làm cái gì với tôi thế? Mau dừng tay!"

Cậu bạn nhỏ vừa hét vừa phản kháng vùng vẫy, nhưng mà cậu bé nào có mạnh bằng Tiêu Phàm, chỉ một lúc sau đã bị Tiêu Phàm khống chế hoàn toàn.

Nhóc con, cậu dám ngang nhiên nhục nhã đồ của ta là keo dán si lic! Cậu chết chắc rồi!

Cậu đã dám chiếm tiện nghi của bản đại gia, vậy bản đại gia sẽ lấy gậy ông đập lưng ông! Hừ hừ! Cậu có hét to hơn nữa cũng vô dụng!

Tiêu Phàm cười gian vươn mấy cái móng vuốt về phía cậu bạn nhỏ...

Hả?

Không có?

Vì sao lại không có?

Sao cái gì cũng không có thế này?

Tiêu Phàm dường như ý thức được cái gì đó, lập tức tái mặt.

Đúng lúc này, vì cậu bạn nhỏ giãy dụa quá mạnh nên cái mũ sắt trên đầu bị rơi xuống, mái tóc xanh nhạt óng ả như thác nước buông xuống...

...

Một ngày nọ vào ba mươi năm trước, trời vốn trong xanh nắng ấm bỗng nhiên xuất hiện dị tượng, bảy dải nắng vắt ngang qua trời, tất cả mọi người trong trận doanh Tinh Linh đều đưa mắt nhìn theo, âm thầm kinh ngạc.

Cùng khoảnh khắc với dị tượng này, hoàng thất Tinh Linh chào đón thành viên mới, một tiểu công chúa vừa được sinh ra.

Mà sau khi tiểu công chúa này được sinh ra, dị tượng cũng nhanh chóng biến mất như chưa bao giờ xuất hiện.

Nhìn khung cảnh kỳ dị trên không trung, Đại Tế Ti của Nguyệt Cung Tinh Linh, một người vốn am hiểu tế tự cầu nguyện tiên đoán nói, thiên phú của vị tiểu công chúa này vô cùng hiếm có, là kỳ tài trăm năm khó gặp.

Vua Tinh Linh nghe xong vô cùng vui mừng, ôm đứa trẻ vừa được sinh ra không lâu kia cười không khép miệng, cũng đặt tên cho cô bé là Hạ Lộ Lộ.

Lúc Hạ Lộ Lộ sáu tuổi (1) thì bắt đầu thức tỉnh hoàn toàn thiên phú về ma pháp, tuy rằng bộ tộc Tinh Linh bẩm sinh vốn đã rất am hiểu về ma pháp nhưng một đứa nhỏ của bộ tộc mà có thể thức tỉnh được ở độ tuổi đó là chưa bao giờ có. Hơn nữa, lúc này Hạ Lộ Lộ đã đọc được hết các tài liệu lịch sử mà hoàng thất cất giữ, quả thực là thông tuệ hơn người, đúng như Đại Tế Ti của Nguyệt Cung Tinh Linh đã từng tiên đoán, là kỳ tài có một không hai.

(1) Tuổi thọ của Tinh Linh chỉ bằng khoảng một nửa của con người, ở đây thì tuổi của Hạ Lộ Lộ ngang với 1 đứa bé 3 tuổi của loài người.

Bởi vậy vua Tinh Linh càng thêm yêu thương cô bé, còn thiết đãi yến tiệc cho thần dân cùng vui, khiến con dân của cả trận doanh Tinh Linh đều biết trong đất nước của mình có một vị công chúa điện hạ thông tuệ hơn người như vậy.

Mà sau khi mọi người biết được tin tức này thì cũng đều rất vui vẻ.

...

Thời gian thấm thoát, chỉ chớp mắt đã ba mươi năm trôi qua...

"Khởi bẩm vua Tinh Linh, công chúa Hạ Lộ Lộ đã cùng Đại hiền giả Lao Lai Lai ra khỏi Hoàng thành, đi về hướng thành Freja rồi ạ."

"Thật không, rất tốt..."

Người thanh niên anh tuấn đang ngồi trên vương tọa âm thầm thở dài, xoay người đi ra khỏi đại điện, bước về phía đài cao.

Nơi này là hoàng thành của trận doanh Tinh Linh, cây Thế Giới nguy nga như núi đang sống rất mạnh mẽ ở nơi này, hoàng cung của hoàng thất Tinh Linh cũng được đặt tại đây, để mãi mãi bảo vệ cho cây đại thụ chọc trời này.

Vua Tinh LInh đứng ở trên đỉnh cây Thế Giới, cảm nhận từng đợt gió mạnh đang thổi đến, nhìn ra xa khỏi hoàng thành.

Ông ta phóng tầm mắt nhìn khắp, chỉ thấy trong hoàng thành phủ đầy tán xanh, có đôi chỗ còn phát ra ánh sáng xanh lục, vô cùng bắt mắt.

Đây cảnh tượng chỉ xuất hiện khi những tiểu Tinh Linh được cây Thế Giới sai đi chữa chị cho cây, nhưng những năm gần đây, vua Tinh Linh đã nhìn quen với cảnh tượng này rồi.

Mà trong hoàng thành bây giờ, có một số chỗ bị hư hại vẫn còn lưu lại dấu vết lờ mờ của lửa đạn...

...

Sau đó không lâu, tin tức Hạ Lộ Lộ rời khỏi hoàng thành truyền từ cung điện đến khắp phố lớn ngõ nhỏ. Tất cả mọi người đều đầu tiên là sửng sốt sau đó là những tiếng hoan hô reo hò như sấm dậy, thậm chí còn có người vui mừng đến phát khóc, dáng vẻ trông vô cùng kích động.

"Tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ đã rời khỏi hoàng thành rồi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!