Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 588: CHƯƠNG 587: "LÃO" LOLI

"Ngươi vừa mới nói đây là cái gì?"

Hạ Lộ Lộ sững sờ nhìn Tiêu Phàm, ánh mắt sáng lóa, mang theo vô hạn chờ mong.

Tiêu Phàm hơi giật mình nhìn tiểu Lolita (1) trước mắt.

(1) Lolita: ý chỉ các bé gái dễ thương.

Tuy rằng Hạ Lộ Lộ vẫn mặc một bộ trang phục xám trắng như công nhân nhưng lúc này cô bé đã kéo bộ kính chắn gió che hết nửa khuôn mặt xuống, đẩy nón bảo hộ lên phía trên để lộ ra gương mặt nhỏ nhắn phấn nộn tràn ngập linh khí, trông vô cùng đáng yêu.

Hơn nữa, vẻ mặt cô bé lúc này vô cùng hồn nhiên và tràn đầy chờ mong nhìn hắn khiến Tiêu Phàm bất giác xoa xoa bàn tay lúc nãy vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại, trong lòng càng cảm thấy bản thân đã mắc tội nghiệt sâu nặng.

Vừa rồi mình đã làm gì với cô bé này vậy? Trời ạ, rốt cuộc mình đã làm gì thế này! Sao mình bỗng nhiên có cảm giác từ người tốt biến thành cặn bã thế này!

Hạ Lộ Lộ phát hiện Tiêu Phàm không trả lời mình ngay, hơi bực bội, lại dùng đại bác chỉ vào Tiêu Phàm quát to một tiếng: "Ngươi vừa mới nói đây là cái gì?"

Tiêu Phàm còn đang suy nghĩ phải giải thích với cha mẹ Hạ Lộ Lộ như thế nào thì bị giọng nói dễ nghe của cô bé dọa cho sững sờ, mờ mịt không hiểu nhìn thoáng qua họng đại bác kia, nghi hoặc đáp: "Đại bác á, sao hả?"

Hạ Lộ Lộ lại nghe được hai chữ "đại bác" từ miệng Tiêu Phàm, cảm động đến mức nước mắt tràn mi, không kiềm chế nổi nữa mà nhảy phốc về phía hắn.

Hành động này khiến Tiêu Phàm sợ đến cuống cuồng, cô nhóc này lại muốn làm gì thế? Cô nhóc không phải giống như con mèo nhỏ có thần kinh không bình thường kia lại muốn ăn vạ đấy chứ?

Nhưng còn chưa đợi Tiêu Phàm kịp phục hồi tinh thần, Hạ Lộ Lộ đã ôm lấy hông Tiêu Phàm, dùng giọng nói non nớt đặc trưng của mình thốt lên một câu khiến Tiêu Phàm rét run...

"Hu hu, cuối cùng Hạ Lộ Lộ cũng tìm được bạn pháo của mình rồi..."

Bạn pháo?!

Cảm nhận được thân thể mềm mại của tiểu loli nhào vào trong ngực, nghe một từ ngữ vô cùng mập mờ, Tiêu Phàm vô thức hít một hơi thật sâu.

Mình không nghe nhầm chứ?! Tiểu loli này mới bao nhiêu tuổi chứ! Thế mà lại coi mình là đồng dâm của cô bé?! Chẳng lẽ mình đã gặp được tiên nhân khiêu (1) trong truyền thuyết?!

Sau khi có kinh nghiệm lần Tiểu Miêu "Va chạm" kia, Tiêu Phàm đã sinh ra bản năng cảnh giác đối với những sinh vật không xác định bổ nhào vào ngực mình, luôn luôn vô thức nghĩ sự việc theo hướng xấu, để phòng điều xấu chưa xảy ra.

Mình ai da, thật sự là thói đời mà, ngay cả loại sinh vật loli này cũng bắt đầu đi vào ngã rẽ rồi!

Nhưng bây giờ mấu chốt nhất là mình nên làm cái gì bây giờ?

Loại sinh vật loli này, xử lí không tốt thì mình sẽ liên lụy thành "Kiếm củi ba năm, thiêu một giờ" nha!

Vấn đề lớn nhất là, bản thân bị liên lụy, còn không phản bác tốt, bởi vì mới vừa nãy, mình nhất thời xúc động, hai tay đã dính đầy tội ác không thể tẩy sạch rồi...

Mẹ nó, tình huống hiện tại, thật sự là hỏng bét rồi!

Đúng vào lúc này, Hạ Lộ Lộ hưng phấn ngẩng đầu, một mặt mong đợi nhìn Tiêu Phàm, dùng một âm thanh thanh thúy ngọt ngào cảm động đất trời nói: "Bạn pháo, chú đã dùng qua pháo chưa?"

Mặc dù nền văn minh Gnome biến mất đã lâu, nhưng theo Hạ Lộ Lộ, Tiêu Phàm đã nhân được vật trong tay mình, tất nhiên có thể sử dụng loại vũ khí pháo này.

Nghe một câu tra hỏi trực tiếp như vậy, Tiêu Phàm hít sâu một ngụm khí lạnh.

Loli thật mạnh mẽ nha, nhìn cô bé tuổi còn nhỏ như vậy, không nghĩ tới sẽ được hỏi trực tiếp như vậy!

Mình nên trả lời như thế nào mới tốt? Không phải cô bé gài bẫy để mình tiến vào chứ? Nhưng bây giờ mình có thể làm gì được đây, hai tay của mình đã sớm dính đầy tội ác, làm nam nhân thì tất nhiên không thể trốn tránh trách nhiệm! Ai

Sắc mặt Tiêu Phàm đỏ lên, thần sắc có chút xấu hổ, ấp úng nói: "Đánh qua, đương nhiên là đánh qua rồi!"

Tuyệt đối không thể để cho tiểu loli này xem thường mình, Tiêu Phàm vô cùng chột dạ yên lặng nghĩ thầm.

"Quá tốt rồi, vậy thì đợi chút nữa chúng ta cùng đi bắn pháo đi!"

"Phốc!"

Tiêu Phàm cùng nhịn không được nữa mà phun ra, vội vàng hấp tấp nhìn chằm chằm vào loli xa lạ trước mặt kia, "Cháu vừa mới nói cái gì?"

"Chúng ta cùng đi bắn pháo đi!"

Nhìn biểu lộ vô cùng đơn thuần của Hạ Lộ Lộ, cả người Tiêu Phàm đều cảm thấy không ổn.

Vì sao lại trở thành như vậy? Vì sao mà tiểu loli này bỗng nhiên lại hẹn mình đi bắn pháo!

Tiêu Phàm lập tức cảm thấy tội nghiệt của mình vô cùng sâu nặng, là cảm giác nên lập tức xuống địa ngục.

"Làm sao vậy, đi bắn pháo cùng cháu không tốt sao, bạn pháo?" Hạ Lộ Lộ trông thấy vẻ mặt đau khổ của Tiêu Phàm, vẻ mặt vô cùng nghi ngờ nói.

"Cái này... Tuổi đời của cháu không thích hợp để bắn pháo đâu. Còn nữa, cháu có thể không gọi chú là bạn pháo không, chú tên là Mệnh Phàm, cháu có thể gọi tắt tên chú là Phàm ca."

Cũng không biết tiểu loli trước mặt này học từ ai, làm sao mà vừa thấy mặt đã muốn gọi mình cùng đi bắn pháo! Điều làm cho người ta lúng túng nhất là, thế mà cô bé lại gọi mình là bạn pháo! Ông trời của tôi, tôi lấy đâu ra một bạn pháo nhỏ tuổi như vậy! Với lại tôi chính là một thanh niên tốt trong xã hội, căn bản không có ham mê bắn pháo cùng tiểu loli!

"Bạn pháo, hóa ra là chú lo lắng việc này, chú yên tâm đi, cháu đã có hơn mười năm kinh nghiệm bắn pháo."

Nghe Hạ Lộ Lộ nói kiểu này, sắc mặt của Tiêu Phàm liền trắng bệch.

Cái gì! Hơn mười năm kinh nghiệm bắn pháo!

Loli này nhìn mới hơn mười tuổi, không nghĩ tới cuộc sống của cô bé lại bi thảm như thế, tuổi còn nhỏ đã bị buộc đến loại trình độn này.

"Với lại, tại sao lại muốn cháu gọi chú là Phàm ca chứ! Bạn pháo, chú đừng giả bộ, cháu đã nhìn thấy dịch dung thuật vừa nãy của chú, chú hóa ra là nữ nha! Có điều nói đi cũng phải nói lại, đồ chơi kia của chú chỉnh thật đúng là giống thật, sờ tới sờ lui cảm giác thật sự quá tuyệt vời! Rốt cuộc là chú đã làm như nào mới được vậy?"

Hức - hóa ra tên này hiểu lầm giới tính của mình, thảo nào vừa nãy mình đối xử với cô bé như thế cũng không bị hệ thống bổ Thiên Lôi xuống.

Mà cái gì gọi là sờ tới sờ lui cảm giác thật sự quá tuyệt vời, đây là cô bé đang khen mình sao? Vì sao mà trong lòng mình lại không thoải mái như vậy.

Nhìn thấy Tiêu Phàm sững sờ đứng tại chỗ, Hạ Lộ Lộ lại tiếp tục nói: "Bạn pháo, quên tự giới thiệu, cháu gọi là Hạ Lộ Lộ, chú cũng có thể gọi cháu là Hạ Lộ Lộ tỷ tỷ."

"Hạ Lộ Lộ tỷ tỷ?!"

Tiêu Phàm nghi ngờ lặp lại cái xưng hô vô cùng cổ quái này, nhìn Hạ Lộ Lộ trước mặt thân cao vừa tới hông mình, biểu lộ có chút run rẩy, tiểu loli này thế mà để cho mình gọi cô bé là tỷ tỷ?! Tình huống này là như thế nào?!

Hạ Lộ Lộ nghe Tiêu Phàm xưng hô với mình, có vẻ hơi hưng phấn, bởi vì trong hoàng cung mình là công chúa nhỏ nhất, chưa từng được làm tỷ tỷ, hôm nay bỗng nhiên Hạ Lộ Lộ có thêm một "Muội muội", sao có thể không vui vẻ được.

Thế là Hạ Lộ Lộ tiến đến trước mặt Tiêu Phàm lần nữa, thoáng nâng đầu lên, đi có chút cà nhắc, thế nhưng cố bé vẫn không hài lòng lắm đối với thân cao trước mặt mình, liền trừng mắt liếc Tiêu Phàm, "Chú thấp xuống chút!"

Vẫn còn đang suy tư về cái xưng hô cổ quái kia của Hạ Lộ Lộ nên Tiêu phàm rõ ràng không quay người trở lại, nghe được Hạ Lộ Lộ bỗng nhiên giận dữ mắng mỏ mình một tiếng, phản xạ có điều kiện liền cúi thấp người xuống, kết quả Hạ Lộ Lộ nhảy lên một cái, giơ cái tay nhỏ của mình lên, nhẹ nhàng sờ lên đỉnh đầu của Tiêu Phàm.

Lần đầu trở thành tỷ tỷ nên Hạ Lộ Lộ vô cùng hài lòng, mà sau khi Tiêu Phàm ý thức được hành động của Hạ Lộ Lộ thì nội tâm đã hoàn toàn hỏng mất...

Vừa mới đó là tình huống gì vậy, tiểu loli trước mặt vừa sử dụng một kỹ năng kinh điển là "Sờ đầu giết" với mình?!

Thế giới này điên rồi! Tại sao lại có thể phát sinh loại chuyện này! Không! Tôi không chấp nhận!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!