Đoạn Thủy Lưu hồi tưởng lại những tháng năm hăng hái, nhất thời cảm thấy mình đã già đi rất nhiều, thở dài một hơi.
"Haizz... Mình thế mà... Bị giết ngay lập tức..."
Đoạn Thủy Lưu nhìn mình đang đứng ở điểm phục sinh, không thể chấp nhận được sư thật này, khuôn mặt luôn cuồng ngạo của Đoạn Thủy Lưu lại xuất hiện cảm giác uể oải, cảm giác chênh lệch quá lớn trước và sau chiến đấu khiến hắn có chút khó chịu.
Đoạn Thủy Lưu nhớ lại quá trình chiến đấu trước kia, không thể không thừa nhận Tiêu Phàm chẳng phải là kẻ chỉ có vẻ bề ngoài như lời đồn.
Ít nhất tốc độ đột kích của Tiêu Phàm lúc đó và cả uy lực hủy diệt này, trong công hội Tinh Thần lúc này không có mấy người làm được.
Khôngđược, không thể ngốc ở nơi này được, mình phải nhanh chóng báo lại cho hội trưởng, để cho bọn họ nhanh chóng để ý tới Mệnh Phàm, nhân cơ hội hắn còn chưa đủ mạnh để uy hiếp địa vị của công hội Tinh Thần trong trò chơi này phải nhanh chóng trừ bỏ hắn!
Mệnh Phàm này cũng chẳng phải loại tôm tép gì, mà chính là một con hồ ly xảo quyệt!
Chỉ là hắn ta che giấu quá tốt, chúng ta không phát hiện ra.
Nghĩ đến bộ dạng sợ sệt như rùa đen rụt đầu của Tiêu Phàm trước khi khai chiến, Đoạn Thủy Lưu càng chắc chắn suy nghĩ của mình.
Đang trong lúc Đoạn Thủy Lưu định đi khỏi điểm phục sinh đi về phía công hội Tinh Thần, điểm phục sinh lại xuất hiện một luồng ánh sáng nhạt màu...
Ngọc Sinh Yên nhìn cảnh tượng trước mặt mình, vẻ mặt dại ra, bên tai toàn là tiếng pháo nổ vang.
Cô vốn định trừ bỏ tên cặn bã Mệnh Phàm, cứu cô bé kia ra, vì sao mọi chuyện lại như vậy?
Ngọc Sinh Yên có chút mê man bởi vì cô nhớ được một khắc trước cô bé bị Mệnh Phàm "bắt nạt" lại chĩa họng pháo về phía cô, sau đó cô liền bị vùi trong trận đạn pháo.
Ngọc Sinh Yên không hiểu, cô thật sự không hiểu cô bé kia vì sao lại đối xử với cô như vậy, rõ ràng là cô đã định cứu cô bé ra khỏi bàn tay của tên cặn bã Mệnh Phàm mà?
Chẳng lẽ quan hệ của Mệnh Phàm với cô bé ấy đúng như lời cô bé ấy nói, đã là quan hệ đồng dâm rồi sao?
Nếu không thì giải thích thế nào về sự tấn xông vừa rồi đây?
Nhớ tới sự việc vừa rồi, Ngọc Sinh Yên cảm thấy bản thân vô cùng đau buồn, bỗng nhiên cô cảm thấy bất công, nếu không vì sao cô luôn đứng về phía chính nghĩa lại nhiều lần bị sỉ nhục còn kẻ ác như Mệnh Phàm lại có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật đây?
"A, đây không phải là nữ thần Ngọc Sinh Yên của chúng ta sao? Sao cô lại xuất hiện tại điểm sống lại này chứ?"
Đoạn Thủy Lưu khiêu khích Ngọc Sinh Yên, giọng điệu có vẻ vui sướng khi thấy người khác gặp họa.
Nhìn Ngọc Sinh Yên xuất hiện bên cạnh mình, lại kết hợp với tình huống khi gặp nhau trước đó, Đoạn Thủy Lưu đoán chắc rằng Ngọc Sinh Yên đã bị lão hồ ly Mệnh Phàm xử lý rồi.
Hơn nữa, Đoạn Thủy Lưu cảm thấy thực lực của Ngọc Sinh Yên đối với Mệnh Phàm chỉ là mắt muỗi, người phụ nữ ngu xuẩn này lại còn dám đi tìm Mệnh Phàm, chẳng khác dì mỡ dâng miệng mèo.
Bị Tiêu Phàm giết một lần, tâm tình Đoạn Thủy Lưu vô cùng khó chịu, nhìn thấy Ngọc Sinh Yên vốn bất hòa cùng gã, tất nhiên là không bỏ qua cơ hội chế nhạo một phen.
Nhìn thấy Ngọc Sinh Yên không nói gì, Đoạn Thủy Lưu đắc ý: "Ha ha, nữ thần của chúng ta chắc là bị Mệnh Phàm bắt nạt rồi, tôi nói này thực lực của cô không tốt, vì sao không chịu chăm chỉ mà luyện tập đi, việc gì phải đi khiêu khích Mệnh Phàm chứ? Thật sự là tự đi tìm chết mà."
Nghe được Đoạn Thủy Lưu chế nhạo mình, Ngọc Sinh Yên vốn đang cảm thấy bình thường nhưng khi nghe được hai chữ "Mệnh Phàm", Ngọc SInh Yên nhớ lại khoảng thời gian gặp Mệnh Phàm hôm nay, không hiểu sao trong lòng khó chịu, một sự oan ức vô cùng lớn trào lên trong lòng, mắt nóng lên che phủ bởi một màn nước.
Nhưng tính tình của tên Đoạn Thủy Lưu này luôn tệ vô cùng.
Thường ngày đều thích nói liên thiên, đổ thêm dầu vào lửa, nhìn thấy Ngọc Sinh Yên không nói gì, Đoạn Thủy Lưu nói càng hăng, hình như đang muốn giải tỏa nỗi bất hạnh mà Tiêu Phàm gây ra cho gã, cho đến khi...
"Hu hu..."
"Này này, không phải đâu, tôi chỉ nói lung tung thôi, cô đùng khóc, xin lỗi được chưa..."
Nghe thấy tiếng khóc, Đoạn Thủy Lưu liền hoảng lên, tay chân luống cuống.
Thực ra Ngọc Sinh Yên không muốn khóc nhưng nghĩ tới tên Mệnh Phàm, cô sẽ nhớ lại những thứ không hay ho trong quá khứ, trong lòng liền cảm thấy khó chịu, từ nhỏ đến lớn Ngọc Sinh Yên cô đều là gặp người người thích, gặp hoa hoa nở nào có bao giờ chịu sự uất ức như thế này, nước mắt liền rào rào chảy xuống.
Ngọc Sinh Yên cảm thấy cực kỳ bực tức, nước mắt từ bé đến giờ của cô cộng lại cũng chưa bằng hôm nay...
Theo tiếng khóc của Ngọc Sinh Yên, người qua đường cũng để ý đến co, theo bản năng chỉ trỏ...
"A? Kia không phải là Ngọc Sinh Yên của công hội Hoa Nguyệt sao?"
"Đúng vậy, sao nữ thần lại khóc đến đau lòng như vậy chứ?"
"Anh xem, hình như kia là 'đại sư huynh' Đoạn Thủy Lưu của công hội Tinh Thần, hình như là gã chọc cho nữ thần khóc."
"Rất có thể, tuy rằng kỹ thuật của Đoạn Thủy Lưu không tệ nhưng tính cách vẫn rất kiêu ngaọ, lúc nói chuyện luôn khiến cho người ta phát bực..."
"Là ai chọc cô!"
Lúc này một tiếng gào vang lên khiến cho mọi người chú ý.
Mọi người nhìn lại, chẳng biết từ lúc nào xuất hiện một người đẹp.
"Là anh sao!"
Vũ Tình trừng mắt nhìn Đoạn Thủy Lưu, nắm chặt tay.
"Không phải tôi, thật sự không phải tôi, tôi cũng không biết vì sao Ngọc Sinh Yên lại khóc." Đoạn Thủy Lưu cuống quýt giải thích.
Nhưng mà Vũ Tình tất nhiên là không tin, cười ha ha với Đoạn Thủy Lưu một tiếng, đấm một cú tới.
"A! Dừng tay..."
Nghe Đoạn Thủy Lưu kêu lên từng tiếng thảm thiết, những người vây quanh xem hít vào một hơi lạnh, không khỏi cảm thán, người đẹp này bạo lực quá.
Đây là tất nhiên, Vũ Tình tọa trấn của đại học Khoa Học Kỹ Thuật thành phố S, không có chút võ thì sao có thể, thậm chí Trịnh Phàm là một cao thủ Thông Bối Quyền cũng chẳng phải đối thủ, bởi vậy nên Đoạn Thủy Lưu lần này thảm rồi...
Bên kia, sau khi Hạ Lộ Lộ bắn cho Ngọc Sinh Yên mấy quả pháo, cảm thấy vô cùng sảng khoái, không để ý tới ngăn cản của Tiêu Phàm, bắt đầu lải nhải giáo lý "tà giáo RPG", khiến cho Tiêu Phàm phiền không chịu được, mà Tiểu Sửu Hoàng đứng một bên làm như không liên quan tới mình, thỉnh thoảng lại cười lên quái dị khiến Tiêu Phàm cảm thấy sởn da gà, nhịn không được mà than thở một tiếng, sao mình lại chọc tới loại người như vậy chứ.
Nhưng tình huống này cũng không tiếp tục được bao lâu, Tiểu Sửu Hoàng bỗng nhiên nhíu mày, lại lần nữa ôm lấy Hạ Lộ Lộ trốn vào trong lùm cây.
"Các người làm gì vậy?" Nhìn thấy hành động của Tiểu Sửu Hoàng, Tiêu Phàm không hiểu.
"Đúng vậy, chú à, Hạ Lộ Lộ đang vui sao chú lại giấu cháu đi." Hạ Lộ Lộ có chút bất mãn.
"Có người tới..."
"Vậy vì sao lại để tôi lại bên ngoài, hai người lại trốn!"
"Anh là nam..." Tiểu Sửu Hoàng lẳng lặng đáp.
"Mẹ nó! Nói như anh không phải con trai vậy!" Nghe được Tiểu Sửu Hoàng giải thích, Tiêu Phàm gào lên, luống cuống tìm chỗ trốn nhưng không còn kịp nữa rồi...
"Mệnh Phàm? Là anh sao?"
Nghe tiếng nói truyền tới từ phía sau lưng, Tiêu Phàm cứng ngắc xoay người lại, trong lòng ai oán, đây là ai nữa? Nơi này không phải là nơi để chạy trốn sao? Vì sao cứ hai ngày ba bữa lại xuất hiện một người nhận ra mình vậy?
Đợi đến khi Tiêu Phàm thấy rõ người đến, trong lòng xuất hiện cảm giác cô quái, sao lại là cô ấy?
Mình lại gặp một nhân vật nữa vô cùng phiền toái...
Hoa thủy là một môn cần có học vấn cao thâm.
Muốn phát huy kinh nghiệm ông bắp đùi nhuần nhuyễn thì chỉ cần có hoa thủy mà thôi.
Lần trước kinh nghiệm thảm khốc ở trận doanh Thú Nhân khiến cho Tiểu Miêu khắc sâu thêm nhận thức, vì thế cô trở về tổng kết lại kinh nghiệm thất bại, triển khai hành trình hoa thủy lần thứ hai trong "Tân Sinh"..
Đầu tiên, Tiểu Miêu rút kinh nghiệm lần trước, tìm một người đáng tin hơn đó là công hội Tinh Thần.
Nhưng mà phản ứng của công hội Tinh Thần lại khiến cho cô cảm thấy thất vọng, ngoại trừ vị "đại sư huynh" Đoạn Thủy Lưu luôn quan tâm đến đại mỹ nữ đáng yêu vô địch Tiểu Miêu này, thành viên khác thì đến cái lông cũng chưa nhìn thấy, khiến người khác có cảm giác không được tôn trọng!