Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 66: CHƯƠNG 65: TIỀN ĐẶT CƯỢC

Sau đó Nhện Độc đã sớm liên hệ tốt trước khi chiến đấu, sẽ dẫn một đội bộ đội đến, một vố hốt sạch Bang Long Hổ.

Đáng tiếc kế hoạch này của hắn lại xuất hiện rủi ro, Bang Long Hổ lại phái ra "Đức Cổ Khoa Thập Nhị Nhân" chiến đấu với hắn, Thái Thập Tam cũng không cùng ra xuất chiến.

Cho nên Tiêu Phàm nghĩ muốn biểu hiện của mình nhìn chật vật một chút, dụ được Thái Thập Tam gia nhập trận quyết đấu thứ hai.

Nhưng Tiêu Phàm ở trong bóng tối đã quen với đau đớn, lại quên mất loại vật lộn tàn nhẫn này sẽ kích thích đến giác quan của người khác, lúc nhìn thấy đám người vẻ mặt hoảng sợ nhìn về phía mình, Tiêu Phàm mới ý thức được, thứ mà hắn thể hiện trước mặt đám người, cũng không chỉ là chật vật đơn thuần như vậy.

Đáng tiếc đã quá trễ, tên Quân Sư Xấu Bụng kia rõ ràng đã sinh ra cảnh giác đối với mình, vậy mình còn có thể dụ Thái Thập Tam ra ứng chiến sao?

Nghĩ như vậy, trong lòng Tiêu Phàm không khỏi có chút bực bội, giơ cao bảo kiếm, liền chém một kiếm xuống!

Cuối cùng vẫn không quên trước nét mặt kinh ngạc của tiểu nam sinh kia, mở miệng tuyên bố tâm trạng hỏng bét của mình hiện tại: "Nếu như cậu là vì em gái đáng yêu kia, làm anh trai cũng đừng luôn tạo ra nhiều phiền toái cho cô ấy như vậy!"

"Quân Sư Xấu Bụng nghe thấy chưa! Phàm ca đang khen tôi đáng yêu kìa!"

Thái Thập Tam hoa si, hoàn toàn không tìm ra trọng điểm trong câu nói của Tiêu Phàm, nghe thấy câu nói đó của Tiêu Phàm, thế mà lại đỏ mặt nhăn nhó.

Quân Sư Xấu Bụng nào đã thấy qua bộ dáng thiếu nữ của tiểu thư nhà mình, trong lòng bỗng cảm thấy kinh ngạc, chẳng qua Quân Sư Xấu Bụng cuối cùng cũng không dừng ánh mắt trên người Thái Thập Tam quá lâu, mà lại lần nữa nhìn về phía Tiêu Phàm.

Thắng bại đã định, quyết đấu liền kết thúc, Tiêu Phàm dừng động tác trong tay, đứng bình tĩnh trong sân, áo trắng đã bị máu tươi nhuộm đỏ, lộ vẻ bắt mắt.

Quân Sư Xấu Bụng nhìn Tiêu Phàm, ánh mắt có chút mờ mịt, thân ảnh Tiêu Phàm lúc này, đè lên một thân ảnh của người nào đó trong trí nhớ của gã...

Lúc đó, Quân Sư Xấu Bụng chỉ có thể xem là một người ốm yếu hèn mọn, là lưu manh trên đường phố bị người người xem thường, trải qua khoảng thời gian không mấy thoải mái.

Cuộc sống của lưu manh cũng không dễ dàng, thậm chí còn tàn nhẫn và hung hiểm, bọn hắn giao lưu dựa vào dao, bởi vì ngôn ngữ ngoại trừ dùng để khoác lác chém gió chính là dùng để chửi rủa, người khác căn bản không nghe được nhiều thứ khác.

Nhưng bởi vì một người đàn ông đến, thời gian khổ cực của Quân Sư Xấu Bụng rốt cuộc cũng đã nghênh đón sự biến đổi, người kia chính là lão đại hiện tại của Bang Long Hổ, ba của Thái Thập Tam và "Đức Cổ Khoa Thập Nhị Nhân".

Ông ấy thành lập ra Bang Long Hổ, thu nạp đám người của Quân Sư Xấu Bụng, cũng từ tầng dưới chót bắt đầu chém giết đi lên, không ngừng mở rộng thế lực của bản thân, cuối cùng trở thành truyền kỳ lớn nhất bên trong giới hắc đạo.

Thời gian Bang Long Hổ trưởng thành mặc dù tàn bạo và huyết tinh, nhưng đã từng nhiệt huyết huy hoàng như vậy, Quân Sư Xấu Bụng đến nay vẫn hoài niệm không thôi.

Lúc thấy Tiêu Phàm chém giết với "Đức Cổ Khoa Thập Nhị Nhân", Quân Sư Xấu Bụng liền nhớ đến thân ảnh cầm khảm đao luôn xông lên phía trước huynh đệ, ông ấy cũng tắm máu tươi, dẫn theo Bang Long Hổ dũng cảm tiến tới.

Chém giết quả quyết giống.

Ra tay ngoan lệ cũng giống.

Quá giống! Thực sự quá giống! Căn bản chính là giống y đúc lão đại năm đó!

Hai mắt Quân Sư Xấu Bụng nhìn chằm chằm Tiêu Phàm, trong lòng cảm khái.

Chỉ có điều bây giờ Mệnh Phàm đang dẫn theo đám ác ma vô cùng đáng thương kia, muốn phản kích trong bước đường cùng, mà năm đó lão đại Bang Long Hổ lại là dẫn đầu Bang Long Hổ đi về phía huy hoàng không thôi.

Quân Sư Xấu Bụng xoay đầu lại, lại nhìn Thái Thập Tam vẫn đang phạm hoa si đối với Tiêu Phàm một chút, âm thầm nghĩ, đây chính là mệnh số sao? Hoặc là ánh mắt của tiểu thư thật sự không tệ, liền trước tiên phát hiện chỗ khác biệt của Mệnh Phàm?

Kết quả của "Chúng Thần Di Tích Chiến" có quan trọng đối với Bang Long Hổ sao?

Theo Quân Sư Xấu Bụng mà nói, chuyện này thật ra cũng chỉ là vấn đề thể diện.

Thắng trận chiến này, Bang Long Hổ của bọn hắn liền có thể diện trong "Tân Sinh", nhưng thua cũng chưa chắc đã thiếu thốn cái gì.

Lại nói đám người già bọn hắn chơi "Tân Sinh" thật ra chính là vì chăm sóc Thái Thập Tam, chơi đùa với cô ấy, không để cho cô ấy bị người khác bắt nạt.

Trò chơi cái gì, Quân Sư Xấu Bụng thật không có bao nhiêu chấp niệm với cái này.

Nhưng bây giờ ở trong trò chơi Quân Sư Xấu Bụng rốt cuộc cảm giác gã ta đã tìm được thứ khiến mình cảm thấy hứng thú, thế là gã liếc nhìn đám anh em tốt của mình, ý muốn trưng cầu ý kiến của bọn hắn.

Nhưng sau khi nhìn thấy vẻ mặt của Đại Ca Cầm Đầu, Bạch Diện Thư Sinh và Lưu Manh Đòi Nợ khi nhìn về phía Tiêu Phàm, Quân Sư Xấu Bụng cười, gã ta biết mình nên làm như thế nào rồi.

Mọi thứ vì Bang Long Hổ mà bọn hắn cùng nhau lập ra, mọi thứ vì thiếu nữ mà bọn hắn vẫn luôn một mực yêu thương kia...

"Mệnh Phàm, biểu hiện vừa rồi của anh không tệ, thế mà có thể dùng sức một người chiến thắng nhóm tiểu thiếu gia của chúng ta, nhưng mà Bang Long Hổ của chúng ta sau khi tổn thất mười hai người thật ra cũng chưa suy yếu bao nhiêu."

Quân Sư Xấu Bụng tiến lên một bước, âm hiểm cười cười, sau đó lướt mắt về phía đám người Bang Long Hổ ngo ngoe muốn động sau lưng mình, rất là hài lòng.

Tiêu Phàm cũng không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn Quân Sư Xấu Bụng, hắn không biết hiện tại Quân Sư Xấu Bụng muốn làm gì, nhưng câu tiếp theo của Quân Sư Xấu Bụng lại khiến trong lòng Tiêu Phàm nảy lên một cái.

"Anh muốn khiến Bang Long Hổ rời khỏi cuộc chiến này sao? Vậy anh liền đáp ứng cuộc chiến này đi, chẳng qua lần chiến đấu này thế nhưng là có điều kiện và tiền đặt cược nha..."

Quân Sư Xấu Bụng vẫn như cũ cười đến mười phần âm hiểm, khiến cho không ai có thể biết được trong hồ lô của gã rốt cuộc đang bán thuốc gì, nhưng Tiêu Phàm vẫn rung động, dù đây có là một cái bẫy, hắn cũng muốn thử xông vào một lần!

"Lần này quyết đấu rất công bằng, 'Tứ Đại Hộ Pháp' của Bang Long Hổ và Đại Tỷ khiêu chiến với anh, nếu như chúng ta bại trận, trên dưới Bang Long Hổ liền cùng nhau rút lui, nếu như chúng ta thắng, trong đời thực anh phải ở rể trong Bang Long Hổ của chúng tôi, cưới đại tỷ của chúng tôi!"

"Quân Sư Xấu Bụng!" Thái Thập Tam nghe xong, hờn dỗi hô một tiếng, khuôn mặt đỏ như trái cà chua.

"Đại tỷ, cô đừng vội, tôi còn chưa nói xong điều kiện của chúng ta đâu, nếu như lần này chúng tôi thua, sau này bất cứ lúc nào đại tỷ của chúng tôi khiêu chiến anh. Anh nhất định cũng phải chấp nhận, chỉ cần đại tỷ thắng một trận, anh liền phải cưới cô ấy làm vợ!"

Lần này đến phiên Tiêu Phàm lúng túng, trước đó hắn còn tưởng cái tên Quân Sư Xấu Bụng hỗn đãn này thiết kế cạm bẫy gì đó đợi hắn chui vào, nhưng hiện tại xem ra, cũng không phải như vậy, vả lại cho dù bại, xét theo một mức nào đó, thì đó vẫn xem như có lợi.

Quân Sư Xấu Bụng rốt cuộc làm sao vậy, một điểm này cũng không giống với biểu hiện đa mưu túc trí thường ngày của gã, chẳng lẽ trong đó còn có cạm bẫy gì đó sao...

"Làm sao tôi có thể tin những lời anh nói là thật? Nếu sau khi tôi chiến thắng các người, tiểu đệ của các người thề sống chết phản công thì sao?"

"Ha ha! Mệnh Phàm, anh chớ xem thường Bang Long Hổ của chúng ta! Các huynh đệ, để cho chồng tương lai của đại tỷ xem thành ý của Bang Long Hổ chúng ta đi!" Quân Sư Xấu Bụng xoay người, cười nói với bang chúng của Bang Long Hổ.

"Long chiến vu dã, hổ khiếu sơn lâm, bang phái đại nghĩa, vĩnh tồn tại tâm!"

Chỉ thấy mọi người cùng nhau hô lên, tiếng hô vang vọng tận trời cao...

"Sau khi năm người ngã xuống, trong khoảnh khắc 'Đức Cổ Khoa' liền mất mạng dưới kiếm của Mệnh Phàm, nhóm cuồng em gái thế mà lại triệt để bại trận trước mặt một kẻ cuồng loli!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!