Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 703: CHƯƠNG 703: XUNG ĐỘT

Không được, mình phải lập tức thức tỉnh những cô gái này mới đúng, loại thư sinh này không đáng tin, Lâm Phong Thành mình mới chính là sự lựa chọn sáng suốt nhất của các cô gái này!

"Mỹ nữ à, nhất định không thể để bị những lời hay ý đẹp của tên thư sinh này lừa được, loại đàn ông lẳng lơ như hắn ta rõ ràng là một thằng đàn ông tồi tệ!"

Lâm Phong Thành chỉ vào mũi Tiêu Phàm mắng lớn, nói Tiêu Phàm là một thằng cặn bã, Tiêu Phàm bỗng cảm thấy oan uổng.

Chỉ điều hiện tại bản thân "chân đạp ba thuyền" địch thật là có hơi cặn bã, nhưng chuyện này cũng đâu có đến lượt hắn ta chỉ trích, hơn nữa hắn ta có tư cách chỉ trích sao?

Tầm mắt Tiêu Phàm nhìn sang hướng khác, nhìn thấy cô cô gái trang điểm xinh đẹp đứng đằng sau lưng Lâm Phong Thành, hạ giọng yên lặng đếm số: "Một, hai, ba, bốn, năm, Ừm, người anh em, hình như tôi cũng đâu làm gì cặn bã với cậu đâu..."

Lầm Phong Thành hiển nhiên không nghĩ tới Tiêu Phàm lại có thể trào phúng lại mình, trong lòng tức giận, nhưng hắn ta biết hiện giờ bản thân phải giải thích với ba người Hồ Phỉ Phỉ một phen mới đúng: "Bọn họ chỉ là một vài đàn em sùng bái tôi trong trường thôi, cũng không phải là bạn gái của rồi, tôi đi ra ngoài dạo phố, vừa đúng lúc gặp được bọn họ, cho nên thuận đường đi cùng nhau."

Vị công tử bột này phủi trách nhiệm thật đúng là quá nhẹ nhàng, Tiêu Phàm không khỏi thán phục.

Tiêu Phàm đang suy nghĩ nên tranh luận với hắn ta như thế nào, không ngờ Hồ Phỉ Phỉ lại mở lời trước: "Lâm Phong Thành, tôi biết cậu muốn tốt cho chị em chúng tôi, nhưng thật ra cậu hiểu nhầm bạn trai của chúng tôi rồi, hắn cũng không có chân đạp ba thuyền, bởi vì hắn chưa chọn ai trong số chúng tôi. Chúng tôi làm như vậy đều là tự nguyện cả, thật sự chúng tôi rất yêu hắn, chỉ cần có thể ở chung với hắn, chị em chúng tôi đã rất thỏa mãn rồi, cho nên mong cậu đùng tiếp tục vũ nhục hắn nữa."

Nhìn thấy dáng vẻ vô dùng bảo vệ Tiêu Phàm của Hồ Phi Phi, lòng đố kí bắt đầu sinh ra trong lòng Lâm Phong Thành, khiến cho hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.

Hắn ta cảm thấy có lẽ ánh mắt ghen tị hướng đến hắn ta trước kia chắc cũng có cảm xúc như vậy trong lòng nhỉ, nhưng vì sao con người kiêu ngạo như hắn ta hiện giờ phải rơi vào tình cảnh này?

Một tên thư sinh chỉ có mỗi vẻ bề ngoài đẹp, không có tiền không có thế như hắn dựa vào cái gì để tranh giành nữ nhân với Lâm Phong Thành. Không được, hôm nay mình phải dạy dỗ tên yếu đuối trước mặt này một phải học thật sâu sặc mới được.

"Đồ vô liêm sỉ anh mau rời khỏi mỹ nữ bên cạnh đi, bằng không Lâm Phong Thành tôi sẽ không khách khí với anh đâu!"

Nhìn thấy Lâm Phong Thành tức giận nhìn mình, Tiêu Phàm không biết nói gì hơn, rõ ràng là do bọn họ quấn lấy hắn mà, làm sao hắn có thể rời đi được, quả thật là làm khó hắn mà. Hơn nữa vì sao hắn lại phải nghe lời Lâm Phong Thành?

"Hầy, người anh em, sao phải như vậy, dưa hái xanh không ngọt đâu..."

Vẻ mặt thản nhiên bình tĩnh của Tiêu Phàm càng làm cho Lâm Phong Thành tức giận hơn, bởi vì hắn ta cảm nhân được cảm giác ưu việt nhàn nhạt trên người Tiêu Phàm. Tên mặt trắng này dựa vào cái gì có cảm giác ưu việt ở trước mặt hắn ta. Thật sự làm người khác tức giận mà.

"Xem ra anh không thích uống rượu mời mà lại thích uống rượu phạt, vậy tôi đành phải dùng nắm đấm này để dạy dỗ anh một phen thôi..."

Lâm Phong Thành nghiến răng nghiến lợi nói với Tiêu Phàm một cậu, xong rồi hắn ta bẻ khớp tay mình kêu lên răng rắc, làm ra vẻ muốn động thủ đánh người.

"Ai ya, thân ái à, cậu ta chỉ là loại ma-cà-bông chỉ biết công phu mèo ba chân mà dám hung dữ với anh, anh nhất định phải dạy dỗ cậu ấy thật tốt mới được nha!"

Hồ Phỉ Phỉ nhìn thấy Lâm Phong Thành sắp động thủ với Tiêu Phàm, lập tức trở nên vô cùng hưng phấn, ra vẻ sợ thiên hạ chưa đủ loạn.

Tuy rằng nghe nói tên Lâm Phong Thành này là đai đen tam đẳng rất lợi hại, nhưng cô mới không thèm quan tâm đến sống chết của Tiêu Phàm, cùng lắm thì lúc Tiêu Phàm đánh không lại cậu ta, Hồ Phỉ Phỉ lại gọi điện thoại cho vệ sĩ trong nhà đến trả thù cho hắn là được rồi. Ai bảo Tiêu Phàm gần đây luôn làm cho cô mất hứng đây!

Nhưng hành động này của Hồ Phỉ Phỉ đặt trong mắt Lâm Phong Thành lại biến thành hành vi bảo vệ của nữ sinh với bạn trai. Hơn nữa câu ma-cà-bông chỉ biết công phu mèo ba chân này là tổn thương sâu sắc tự tôn của một cao thủ đai đen tam đẳng Lâm Phong Thành hắn ta.

Nhưng Lâm Phong Thành vẫn không giận chó đánh mèo lên Hồ Phỉ Phỉ, mà là đem tất cả sổ sách tính lên người Tiêu Phàm. Bởi vì ở trong mắt hắn ta, Hồ Phỉ Phỉ bọn họ là vì bị tên mặt trắng Tiêu Phàm này dùng lời ngon tiếng ngọt làm cho mù quáng mới thành ra như thế này. Cho nên lần này hắn ta nhất định phải làm gì đó trước mặt nhưng cô gái này, đánh tên mặt trắng yếu đuối trước mắt này nằm đo ván. Muốn để những mỹ nữ này hiểu được, tên mặt trắng chỉ được cái mã đẹp này là một tên chỉ nhìn được chứ không có ích gì!

Tiêu Phàm biết việc này trở nên phiền toái rồi, tên công tử bột trước mặt này dường như đã bị tức giận nuốt hết đầu óc rồi, ra vẻ không đánh hắn một trận thì không thể yên được. Hơn nữa đau đầu nhất chính là tên này hình như là một người có tập võ!

Tuy rằng khái niệm Taekwondo đai đen tam đẳng là gì Tiêu Phàm cũng không quá rõ ràng, nhưng nghe ra cũng có vẻ không dễ đối phó.

Không tính đến việc bây giờ Tiêu Phàm đã khác xưa,

Lâm Phong Thành tìm hắn gây chuyện, hắn không hề nhát gan, ngược lại hắn thật sự cảm thấy muốn thử sức một chút, hắn muốn nhìn xem sau khi bản thân thay đổi, tại đời sống hiện thực rốt cuộc có trình độ như thế nào.

Nhìn thấy hai người có vẻ sắp đánh nhau, Hồ Phỉ Phỉ nhanh chống kéo Cơ Hạo Hạo và Hàn Thi Dao ra, nhường lại sân khấu cho hai vị diễn viên này.

Nhưng Cơ Hạo Hạo và Hàn Thi Dao lại không thể quá yên tâm với tình cảnh hiện tại của Tiêu Phàm, khỏi khỏi trở nên lo lắng, thậm chí muốn tiến lên ngăn cản hai người bọn họ. Dù sao lúc trước Lâm Phong Thành cũng có nói, thực lực taekwondo của hắn ta chính là đai đen tam đẳng, nghe ra cũng rất dọa người.

Hồ Phi Phi làm sao có thể để hai người các cô tiến lên ngăn cản được, vội vàng nói: "Hai người đừng lo lắng nữa có được không? Phàm Muội Muội sẽ không yếu đuối như vậy đâu. Cậu nhìn đi, trong mắt hắn có chút nào sợ hãi sao?"

Nghe Hồ Phỉ Phỉ nói như vậy, hai người cái cô mới chú ý tới trong mắt Tiêu Phàm lúc này không lộ ra chút nhát gan nào, ngược lại còn chiến ý lẫm liệt.

Chẳng lẽ Tiêu Phàm hắn lại tự tin đến như vậy?

Thực lực chiến đấu của người chơi trong trò chơi cùng với thực lực thật sự bên ngoài của người chơi có liên hệ nhất định. Nếu "Lichking" Mệnh Phàm ở trong trò chơi mạnh như vậy, vậy Tiêu Phàm có lẽ cũng...

Cơ Hạo Hạo và Hàn Thi Dao nghĩ như vậy, trong lòng bớt đi không ít lo lắng, ngược lại sinh ra không ít chờ mong với Tiêu Phàm.

Mà Hồ Phỉ Phỉ cũng không suy nghĩ nhiều như vậy, cô chỉ nghĩ đến việc xem náo nhiệt thôi, bọn học đánh nhau càng mạnh mẽ cô lại càng cảm thấy vui vẻ.

Nhìn thấy ba cô gái rời khỏi vị trí bên cạnh Tiêu Phàm, Lâm Phong Thành đắc ý nở nụ cười.

Đồ yếu ớt, xem ra ngảy tốt của anh cũng sắp tới rồi, đợi lát nữa Lâm Phong Thành tôi sẽ trực tiếp đánh cho anh lộ nguyên hình! Chỉ cần dáng vẻ uất ức vô cùng yếu đuối kia của anh lộ ra trước mặt bọn họ, tôi cảm thấy bọn họ cũng sẽ không tiếp tục mê luyến anh như trước đâu, mà Lâm Phong Thành tôi nhất định sẽ thay anh chắm sóc tốt cho bọn họ, ha ha.

"Ai ya, tên này thật xui xẻo quá đi, thế mà lại chọc phải Phong ca. Nên biết rằng ở đại học khoa học kỹ thuật thành phố S, Phong ca chính là người đánh đến chân trời cũng không có kẻ địch. Tên yếu đuối này phải nếm mùi đau khổ rồi!

Tay sai nói lớn lên, nhìn thấy đại chiến hết sức căng thẳng, lập tức thổi phông cho chủ nghĩ của bản thân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!