Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 716: CHƯƠNG 716: NGẠC NHIÊN

Đây là trang phục so với võ phục chính thức còn nghiêm túc hơn, bởi vì tên của nó là trang phục nghiêm túc.

Âu phục màu đen, áo sơ mi trắng, trầm ổn mà không mất đi sự thân thiện, cà vạt màu sẫm đoan chính, nhìn càng thêm nghiêm túc.

Cặp giày vải trước đó đã được Tiêu Phàm đổi, lúc này hắn đang đi một đôi giày da màu đen, bình tĩnh đi về phía đám người. Nhìn lại hoàn toàn không còn khí chất lười nhác nữa, nhưng trang phục này phù hợp để đánh nhau à?

Lục Vũ Cầm nhìn bộ dáng đẹp trai của Tiêu Phàm lúc này, không biết tại sao vô cùng nổi giận, cảm thấy dáng vẻ lúc này của Tiêu Phàm càng gợi đòn...

Người đẹp vì lụa, Tiêu Phàm cởi bỏ bộ trang phục chưa đến hai trăm ngàn trước đó xuống, thay bằng một bộ trang phục khác, lập tức đẹp trai lên nhiều, có dáng vẻ một thanh niên tinh anh của xã hội.

Mà mắt ba người Hồ Phỉ Phỉ đều sáng lên. Không thể không nói, Tiêu Phàm bây giờ có thể nói là tương đối đẹp nhưng mà tiếp đó thì vô cùng hoang mang, bởi vì hành động của Tiêu Phàm lúc này thực sự khiến người ta không tưởng tượng nổi.

Hồ Phỉ Phỉ cảm thấy mặc dù Tiêu Phàm khó chịu nhưng cũng không đến nỗi khó chịu đến mức này chứ. Sao chỉ có đánh một trận thôi mà đổi quần áo từ trong ra ngoài thế này?

Nhưng thấy Tiêu Phàm đổi lại trang phục này, Hồ Phỉ Phỉ lại cảm thấy quen thuộc, cô cảm thấy dường như mình đã bỏ sót thứ gì đó, rốt cục là cái gì đây?

Hồ Phỉ Phỉ chăm chú nhìn dáng vẻ anh tuấn của Tiêu Phàm, nhíu mày, sau đó gương mặt không biết đỏ lên từ lúc nào, thế là dứt khoát lắc đầu, không suy nghĩ nữa.

Hai mắt Lục Vũ Cầm như phun ra lửa nhìn Tiêu Phàm, nghiến chặt hàm răng...

Cái tên này thực sự là ngựa quen đường cũ, quả nhiên vẫn là Lich King Mệnh Phàm mà mình biết! Vừa rồi còn cho rằng mình đã hiểu lầm hắn, không nghĩ tới trang phục đấu võ chuyên dụng mà hắn nói tới lại là cái dạng này!

Trang phục nghiêm túc! Con mẹ nó trang phục nghiêm túc! Trang phục này còn bất tiện hơn cả trnag phục mà hắn mặc trước đó!

Vì thế mục đích hắn thay bộ trang phục này càng rõ ràng hơn, chính là dỡn mặt mọi người!

A a a! Vì sao lại có tên đàn ông ngu xuẩn như vậy!

Trước đó, Lục Vũ Cầm ghét Park Jeong Ji nhiều hơn, nhưng bị Tiêu Phàm trêu đùa thế này, cán cân trong lòng Lục Vũ Cầm nháy mắt bị lệch sang một bên, ai bảo Tiêu Phàm lừa gạt cảm tình của cô cơ chứ!

Mà nhận được ánh mắt đáng sợ của Lục Vũ Cầm, Tiêu Phàm cảm thấy vô tội...

Những người khác cũng cảm thấy hoang mang với hành động của Tiêu Phàm, mọi người vốn cho rằng Tiêu Phàm đi thay võ phục, không nghĩ tới hắn lại ăn mặc thế này, vì thế cả đám người đều ngớ ra.

Nhưng mặc kệ điều đó, đẹp trai một chút cũng chỉ là vẻ bề ngoài thôi chứ chẳng ảnh hưởng gì đến lực chiến đấu, hắn vẫn chiến đấu như thường không vấn đề gì!

Đám người nhìn về phía Tiêu Phàm bằng ánh mắt khinh thường nhưng Park Jeong Ji lại siết chặt nắm đấm hơn, bởi vì gã không thích những người đẹp trai hơn mình.

Khi tất cả mọi người đều cho rằng Tiêu Phàm làm vậy vì vẻ bề ngoài thì Tiêu Phàm lại biết rõ bộ quần áo này có thể tăng sức chiến đấu của mình lên.

Bởi vì Tiêu Phàm mặc lên bộ đồ này thì giá trị mị lực cũng theo đó mà không ngừng sản sinh ra từ nội thể.

Bộ trang phục này cũng là chính là một trong những món đồ mà Tiêu Phàm đã đặt làm ở bên ngoài. Mặc dù sử dụng để đánh nhau có chút không tiện nhưng Tiêu Phàm vẫn đem nó theo, dù sao phòng còn hơn chống.

Lúc mua sắm trang phục hắn đã sớm thử qua, quả thực đối với việc sản sinh ra giá trị mị lực rất có hiệu quả, Tiêu Phàm mới bỏ tiền ra mua nó. Nếu không trang phục đắt như vậy, hắn thật sự không dám mua.

Hơn nữa trận này, đối thủ của hắn là Park Jeong Ji, một tên thoạt nhìn còn khó chơi hơn cả Lâm Phong Thành. Hắn nhất định phải đối phó cẩn thận, vì thế hắn mới xuất ra tất cả vốn liếng của mình.

Rượu cồn cũng được coi là thuốc kích thích của hắn, lúc ở trong phòng thay quần áo đã uống một lượng nhỏ, tuy nhiên hắn cũng không phải dùng nó để kích thích Động Cơ Thiêu Đốt, bởi vì lát nữa Túy Nguyệt Viêm mất khống chế mà phun ra thì hắn cũng không biết phải nói với mọi người như thế nào nữa.

Uống rượu xái Sao Đỏ này vào là để làm cho lực lượng chiến đấu của hắn tăng lên, khiến cho công kích càng thêm uy lực. Tiêu Phàm đã nghĩ kỹ đối sách cho lần này trong phòng, mà tiên phong chính là kỹ năng sở trường Thân Sĩ đã từng khiến cho Tiêu Phàm nhức đầu không thôi...

"Anh chuẩn bị xong rồi chứ, có thể bắt đầu được chưa?"

Không biết có phải thời gian làm cho Lục Vũ Cầm mất kiên nhẫn hay không mà nói với Tiêu Phàm giọng nói cũng lạnh hơn rất nhiều, sắc mặt cũng có chút không tốt.

"Được rồi."

"Vào vị trí... Bắt đầu!"

Lục Vũ Cầm thấy Tiêu Phàm đáp ứng, lập tức ra lệnh bắt đầu tỷ thí!

"Ha!"

Park Jeong Ji hét lớn một tiếng đá mặt cái về phía mặt Tiêu Phàm, không hề khách khí chút nào!

Thực lực Taekwondo của Park Jeong Ji là đai đen tứ đẳng, nghe ra thì chỉ hơn Lâm Thành Phong một chút, nhưng một chút nho nhỏ này lại khác biệt rất lớn.

Bởi vì thăng cấp trong Taekwondo có liên quan nhất định đến tuổi tác, ở tuổi này của Park Jeong Ji cùng lắm là đạt đến đai đen tam đẳng, mà bây giờ Park Jeong Ji đã đạt đến tứ đẳng, có thể thấy Park Jeong Ji đã tiếp xúc với Taekwondo trong một thời gian khá lâu.

Mà đẳng cấp của Park Jeong Ji không chỉ thể hiện ở thời gian tiếp xúc với Taekwondo mà còn thể hiện ở thực lực. Cú đá này của gã đã chứng minh thực lực của gã hơn hẳn Lâm Thành Phong.

Nhưng Tiêu Phàm cũng không bối rối, cảm nhận được luồng gió xung quanh, nhẹ nhàng đạp nhẹ, né nhẹ sang một bên đã hóa giải được tấn công của Park Jeong Ji.

Tuy nhiên Tiêu Phàm còn chưa kịp thở, một đòn khác của Park Jeong Ji đã tới.

Park Jeong Ji chính là loại tuyển thủ chuyên tấn công, tính xâm lược vô cùng mạnh, thích dùng những thế tấn công liên tiếp để hạ gục đối thủ của mình. Một đòn thất bại, gã không hề để ý chút nào, liên tiếp mấy cú đánh mạnh như lôi đình đá về phía Tiêu Phàm, vô cùng sắc bén.

Nhìn thân ảnh tiến lùi không ngừng trước mắt, Tiêu Phàm thở dài trong lòng, Park Jeong Ji không hổ danh là xã trưởng của Taekwondo xã, thực lực quả nhiên ghê gớm, uy lực của đòn tấn công quả nhiên hơn đứt Lâm Phong Thành. Nếu là người bình thường, chỉ sợ chèo chống không được một lúc, trực tiếp bị đánh ngã rồi, đáng tiếc, người gã gặp phải hôm nay là Tiêu Phàm hắn...

"Ha! A! Ha! A..."

Park Jeong Ji hô lên một loạt tiếng kêu kỳ quái rồi tấn công, rất có uy thế. Các xã viên trong Taekwondo xã nhìn thấy công kích khoa trương của Park Jeong Ji đã sớm tin phục, đến ánh mắt của Lục Vũ Cầm nhìn Park Jeong Ji cũng ngưng trọng hơn vài phần.

Quét ngang! Nâng lên! Bổ xuống! Đá xoáy!

Kỹ năng đá uy mãnh tầng tầng lớp lớp, thân ảnh tiến lùi không ngớt, dệt nên sóng to gió lớn, khí thế chấn động kia khiến cho đám người trợn mắt há mồm.

Lâm Thành Phong thân là thành viên có thâm niên trong Taekwondo, tự nhiên sẽ hiểu rõ sự lợi hại của Park Jeong Ji. Đến cậu ta có thực lực như vậy cũng khó có thể chống lại Park Jeong Ji, chứ nói gì đến người khác.

Nhưng lúc này Lâm Phong Thành thấy Park Jeong Ji vì cậu ta mà ra tay, trong lòng thế nhưng không vui mừng nổi, bởi vì trong mắt cậu ta lại xuất hiện một màn quen thuộc. Đó chính là thân ảnh tiến lui không ngừng nhưng không thể nào động đến được người hắn chút nào...

Tại sao có thể như vậy?

Thân pháp của cái tên tiểu bạch kiểm kia sao có thể linh hoạt như vậy, hay hắn thật sự là tông sư võ thuật?

Bởi vì có câu người ngoài cuộc lúc nào cũng tỉnh táo hơn kẻ trong cuộc, Lâm Thành Phong trước đó đối chiến với Tiêu Phàm cũng không có nhiều cảm thụ gì lắm, nhưng sau khi thấy Tiêu Phàm đọ sức với Park Jeong Ji, sự sợ hãi ấy lại lặng lẽ phóng đại trong lòng cậu ta.

Bởi vì cậu ta thực sự không rõ, tại sao Tiêu Phàm có thể liên tiếp chống đỡ dưới thế tiến công mạng mẽ của Park Jeong Ji mà không hề lộ ra một chút thần sắc bối rối nào, ngược lại lại có chút nhẹ nhõm tùy ý, cử chỉ này thậm chí khiến người ta cảm thấy có chút tùy ý, giống như bộ trang phục tùy ý mà hắn mặc lúc trước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!