Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 718: CHƯƠNG 718: QUYỀN LƯU MANH

Ánh mắt khinh thường, chậm rãi nhếch miệng khẽ cười. Lúc này, mặt mọi người ai nấy đều có cùng một vẻ như vậy, vô cùng thống nhất.

Tiêu Phàm lúc này, một tay vắt sau lưng, tay kia giơ một ngón tay về phía trước, không tránh không né, vô cùng bình tĩnh, cực kỳ giống các quý ông đã lăn lộn nhiều năm trên thương trường trên các cao ốc văn phòng.

Tư thế Tiêu Phàm tuy rất ngầu, nhưng trong mắt mọi người, Tiêu Phàm bây giờ lại trông có vẻ đần độn nhiều hơn.

Park Jeong Ji đã đá ra một cú. Anh không động đây chỉ lo bày dáng POSE sẽ nghiễm nhiên trở thành một bộ bia sống, đây không phải tìm đường chết thì là cái gì nữa?

Thấy Park Jeong Ji đá Tiêu Phàm một cú với tốc độ ánh sáng, đám người dường như đã có thể nhìn thấy bộ dáng chật vật sau khi bị đá của Tiêu Phàm chốc nữa.

Mọi người hả hê cười trên nỗi đau của người khác, chuẩn bị thưởng thức khoảnh khắc Tiêu Phàm bị Park Jeong Ji đập bờm đầu, thế nhưng lại xảy ra sự cố bất ngờ...

Chỉ thấy chân phải sượt ngang qua người Tiêu Phàm mà chân trái trụ đất của Park Jeong Ji bỗng nhiên mất thăng bằng một cách kỳ lạ. Thuận theo thế tấn công của mình, gã nhanh chóng quay một vòng. Bịch một tiếng, cả người Park Jeong Ji ngửa mặt ngã rầm xuống đất.

Độ cong trên khóe miệng chúng xã viên Xã Taekwondo còn chưa kịp vẽ lên hoàn hảo thì đã bị một màn chả hiểu ra làm sao của Park Jeong Ji làm cho cứng ngắc hoàn toàn. Cười cũng không được, không cười cũng không xong. Vẻ mặt của bọn họ bây giờ ai nấy cũng đều rất kỳ cục.

...

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra!

Park Jeong Ji như thế làm cho Lục Vũ Tình ngạc nhiên không thôi. Cô không tin một cao thủ đai đen tứ đẳng Taekwondo, khi thi triển sát chiêu của mình lại ngã nhào trên đất bởi vì mất thăng bằng. Ngón tay lúc nãy của Tiêu Phàm có vấn đề, đặc biệt là trong lúc lơ đãng, cô còn trông thấy một tia sáng màu vàng vừa lóe lên đã biến mất.

Chẳng lẽ Tiêu Phàm đã lĩnh hội được Thủ pháp Khí Kình Ngoại phóng cao mình của cảnh giới Trung Tông Sư trong truyền thuyết? Nếu không thì giải thích thế nào cho việc Park Jeong Ji đột nhiên té chứ?

Mà lại tư thế của Park Jeong Ji bây giờ lại cực kỳ giống với người bị ngã vì bị khí kình đánh trúng...

Lục Vũ Cầm càng suy nghĩ lung tung, hình tượng của Tiêu Phàm càng trở nên thần bí.

...

Có điều, Tiêu Phàm trong sân cũng không rảnh mà suy nghĩ nhiều đến vậy. Thấy Park Jeong Ji đã ngã xuống đất như mong muốn, Tiêu Phàm lập tức sử dụng sát chiêu của mình theo như kế hoạch đã đề ra!

Mà Tiêu Phàm bây giờ, tay không chiến đấu cũng chỉ có một chiêu, đó chính là Bá Vương Phục Hổ Quyền chỉ tác dụng với những mục tiêu ngã xuống đất...

Tiêu Phàm nãy giờ vẫn luôn tránh né rốt cục cũng ra tay, bước chân nhanh như tia chớp. Cuồng phong bốn phía đều bị kéo theo, tư thế vô cùng oai phong.

Chỉ thấy đùi Tiêu Phàm chuyển hướng, nhún người nhảy lên. Hạ xuống liền kẹp Park Jeong Ji đã nằm bẹp dưới đất dưới hông, vung nắm đấm lên, tẩn một cú thật mạnh vào đầu Park Jeong Ji.

Nếu là kỵ pháp bình thường, Park Jeong Ji tất nhiên có thể phản kháng lại, thế nhưng Bá Vương Phục Hổ Quyền của Tiêu Phàm có hiệu quả áp chế, không cho phép gã ta phản kháng dù chỉ một chút, chỉ có thể bó tay bất lực mà nhìn nắm đấm của Tiêu Phàm nện xuống trán mình!

Chỉ vẻn vẹn một quyền, Park Jeong Ji lập tức hôn mê bất tỉnh.

Bởi vì dưới sức mạnh được tăng lên nhờ rượu xái Sao Đỏ, sức mạnh nắm đấm của Tiêu Phàm đã trở nên vô cùng kinh khủng!

Nhưng Tiêu Phàm nào dễ dàng dừng tay như vậy, có lợi đương nhiên phải nắm thật chặt. Hắn mặc kệ Park Jeong Ji sẽ choáng váng ra sao.

Huống hồ gì hắn còn muốn lấy nện mạnh hơn chút nữa, đánh cho Park Jeong Ji ngóc đầu không nổi. Chỉ cần dọa được cô nàng Lục Vũ Cầm kia sợ thì lát nữa sẽ không còn tìm mình gây chuyện.

Thế là, hình ảnh nắm đấm của Tiêu Phàm thoáng chống đã hóa thành một trận mưa rào tầm tã, trút xuống khuôn mặt Park Jeong Ji.

...

Đám người thấy hành động Tiêu Phàm thì rất bối rối. Cái tên này có âu phục, có cà vạt, cử chỉ lúc trước nho nhã, lễ độ, suy nghĩ lại trí thức. Ai mà ngờ, hắn nhảy lên một cái, cả người đã thay đổi hoàn toàn. Lối đánh vừa hung mãnh, vừa lung tung kia cực kỳ giống mấy tên du côn, làm cho người khác cảm giác trái ngược thực sự quá lớn.

Hơn nữa, nắm đấm lại vung vẩy chả có quy tắc gì. Đây không phải là Lưu Manh Quyền mà những người ở đầu đường xó chợ hay dùng thì là cái gì?

Nhưng Park Jeong Ji đúng kiểu một sai lầm để hận nghìn đời. Bây giờ nắm đấm của Tiêu Phàm mạnh như vậy, đoán chừng trận này Park Jeong Ji muốn cũng chả xoay người nổi.

Cuộc đấu này dường như đã kết thúc một cách "uất ức" như vậy.

Mọi người trong xã Taekwondo thầm thương xót, yên lặng chờ đợi trọng tài tuyên bố cuộc tỷ thí kết thúc.

Lục Vũ Tình đương nhiên cũng ý thức được mình giờ phải nên lên sân khấu rồi, nhưng trước đó cô đạt được phán quyết cũng không phải vì bảo vệ bên đúng.

Dù sao, trong mắt cô, hai người Tiêu Phàm và Park Jeong Ji đánh nhau cũng không khác gì chó cắn chó. Cô vốn dĩ tranh làm trọng tài cũng hoàn toàn là vì để có thể bỏ đá xuống giếng...

Lục Vũ Cầm chậm rãi đi đến gần chỗ hai người đang đánh nhau, không nhanh không chậm thăm dò người phía trước: "Xã trưởng Park! Anh còn ổn không? Muốn đầu hàng nhận thua không?"

Park Jeong Ji đã bị nắm đấm Tiêu Phàm nện cho hôn mê bất tỉnh từ lâu, nào có trả lời được.

Lâm Phong Thành đang cảm thấy vô cùng mất mác định mở miệng trả lời thay gã thì không ngờ Lục Vũ Cầm bỗng nhiên thốt lên với một vẻ mặt cực kỳ sùng bái, vô cùng khoa trương: "Cái gì! Xã trưởng Park, anh nói vẫn còn chống đõ được sao? Anh không muốn nhận thua sao? Anh còn có thể đại chiến ba trăm hiệp với Tiêu tông sư sao? Trời đất ơi, ý chí của anh thực sự kiên cường quá mức rồi, cô gái này cảm thấy khâm phục anh vô cùng! Xã trưởng Park cố lên! Cô gái này tin anh nhất định có thể chuyển bại thành thắng!"

Tiêu Phàm đang đánh Cây Gậy đánh đến là vui vẻ, nghe thấy Lục Vũ Cầm bên cạnh mình nói như vậy thì nắm đấm vung lên cũng đều mềm nhũn cả ra. Hắn thầm nghĩ trong lòng, sinh vật đàn bà đúng là đáng sợ thật, xem ra sau này, mình nhất định phải cẩn thận hết sức, chớ có đắc tội đến đàn bà.

Nhưng hắn vừa buông lỏng, ánh mắt Lục Vũ Cầm thoáng cái đã trở nên sắc bén, làm cho sống lưng Tiêu Phàm chợt lạnh rét, thế là hắn đành phải tiếp tục ra sức vung nắm nắm đấm...

...

Đợi đến khi đám người của Xã Taekwondo ra tay cứu Park Jeong Ji ra. Dưới sự hợp sức khắng khít của hai con người Tiêu Phàm và Lục Vũ Cầm, "đầu heo số hai" trong xã Taekwondo cuối cùng cũng hoàn tất.

Lâm Phong Thành và đám người Xã Taekwondo đỡ lấy Park Jeong Ji đã hôn mê bất tỉnh, mặt mũi bầm dậm, máu đọng thành cục, hung tợn trừng mắt với Tiêu Phàm và Lục Vũ Tình một hồi, sau đó xám xịt rời khỏi khu thi đấu...

Tiêu Phàm đánh Park Jeong Ji một trận tàn nhẫn như vậy, cả người cảm thấy thật sảng khoái. Đặc biệt là khi nhìn thấy khuôn mặt Park Jeong Ji bị đánh cho không khác gì Lâm Phong Thành, trong lòng chợt cảm thấy vô cùng thoải mái.

Có điều, bây giờ thứ mà hắn chú ý nhiều hơn chính là suy nghĩ của Lục Vũ Cầm. Hắn hi vọng trận đánh tàn bạo mới vừa nãy của mình có thể làm cho Lục Vũ Cầm thấy sợ hãi mà quên đi việc muốn gây phiền cho mình.

Lục Vũ Cầm có hơi suy nghĩ về trận tỷ thí lúc nãy, bởi vì hành động của Tiêu Phàm thực sự làm cho cô có hơi bất ngờ. Mặc dù Tiêu Phàm đánh rất mạnh tay nhưng cao thủ Tuý Quyền đã nói đâu? Cách đánh lúc nãy đâu có xíu nào giống say? Chẳng lẽ là Trịnh Phàm xaolone lừa mình?

Nhưng lúc Lục Vũ Cầm liếc về phía Trịnh Phàm, lại nhìn thấy Trịnh Phàm lúc này cũng đang rất hoang mang.

Chẳng lẽ tên Tiêu Phàm này là kỳ tài võ học, tinh thông nhiều loại tài nghệ?

Như vậy thì có vẻ không thực tế lắm, nào có lắm kỳ tài võ học như vậy chứ.

Có điều, một màn chỉ ngón tay mới nãy đã để lại cho mình một ký ức sâu sắc, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!