Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 720: CHƯƠNG 720: ÁM KHÍ

Nhưng cô nào biết, mặc dù Bát Quái Chưởng kỳ diệu thật, nhưng cũng chỉ là một chiêu thức võ học. Mà Tửu Tiên Vọng Nguyệt Bộ đã vượt ra khỏi phàm giới, đó chính là kỹ năng tu tiên. Bởi vì cái gọi là khác biệt tiên phàm, lấy một môn võ học bậc nhất ở dân gian theo đuổi pháp lực siêu phàm, tất nhiên sẽ khó mà chạm đến được.

Lục Vũ Cầm nhìn xuống bước chân Tiêu Phàm, phát hiện Tiêu Phàm lắc lư trái phải, cực kì bất ổn, trọng tâm lên xuống, giống như không cẩn thận sẽ vô cùng dễ ngã. Thế nhưng nhìn kỹ lại lần nữa sẽ phát hiện, tuy bước chân có lộn xộn, nhưng lại có thần vận, huyền diệu vô cùng.

Chết tiệc? Đây là cái gì? Chẳng lẽ là Tuý Quyền mà Trịnh Phàm nói sao? Bát Quái Chưởng của Lục Vũ Cầm mình mà lại không đuổi kịp Tuý Quyền của hắn sao?

Nghĩ vậy, Lục Vũ Cầm lập tức cảm thấy không phục, tấn công mạnh hơn về phía Tiêu Phàm.

Nhưng cô càng đánh như thế, lại càng cảm thấy thân pháp của Tiêu Phàm thật ghê tởm.

Mỗi lần Lục Vũ Cầm tự cho là mình ăn chắc rồi thì sẽ luôn có việc gì đó không như ý, vô cùng phiền muộn.

Có điều, Tiêu Phàm lúc này cũng không lạc quan lắm, bởi vì ngoại trừ né tránh, hắn không nghĩ ra được cách nào tốt hơn cả.

Nhưng hắn cũng không thể cứ trốn mãi một thời gian dài được!

Mọi thứ chung quy lại thì cũng phải cần có một cái đầu...

...

Trong mắt mọi người, trận chiến đấu của Tiêu Phàm và Lục Vũ Cầm chiến đấu lại là một cảnh khác. Kỳ thế Bát Quái Chưởng của Lục Vũ Cầm mặc dù mạnh nhưng lại không thể chạm đến Tiêu Phàm chút nào, mà chiêu thức của cô di chuyển vặn xoáy giống như nước chảy, lật trên lật dưới lật qua lật lại như Kiêu Long. Vốn là một cảnh tượng rất đẹp, lại thêm Tiêu Phàm đạp trên Tửu Tiên Vọng Nguyệt Bộ, vô cùng mạnh mẽ, thân hình tự nhiên phóng khoáng. Bây giờ trong đấu võ này là một nam một nữ, ngược lại hai người như đang cùng nhau múa, anh qua bên này cô qua bên kia, cực kỳ giống cặp đôi yêu nhau đang đùa giỡn, thật sự khiến người khác nhìn mê mang mãi không thôi...

Hai người này rốt cuộc là đang làm gì thế? Sao mà đánh ra thành như thế này luôn rồi, làm người ta cảm giác hai người như đang yêu nhau liếc mắt đưa tình, buồn nôn thật sự ấy.

Hồ Phỉ Phỉ nhướng mày, trong lòng cảm thấy khó chịu, cô cũng chả hiểu sao lại có cái cảm giác buồn thiu như thế này. Nhưng lại lập tức làm cho Hồ Phỉ Phỉ quên đi nghi hoặc đối với Tiêu Phàm lúc trước.

Trịnh Phàm nhìn thấy Tiêu Phàm giao đấu với xã trưởng mình thì cũng vô cùng khó hiểu, thậm chí còn có hơi ghen ghét.

Xã trưởng không phải nói muốn dạy dỗ tên lưu manh này một trận cho hả giận sao? Sao lại biến thành cảnh này rồi? Chẳng lẽ người si mê võ như xã trưởng đọ sức với tên Tiêu Phàm kia xong thì sinh ra cảm giác cùng chung chí hướng?

Trịnh Phàm nghĩ đến đây, bỗng nhiên cảm thấy thật đáng sợ, ánh mắt nhìn Lục Vũ Cầm cũng trở nên lo lắng mãi không thôi.

Thời gian dần trôi qua, ánh mắt của đám người Xã Võ Thuật cũng bắt đầu trở nên mập mờ, bầu không khí kì lạ không ngừng nổi lên.

Lục Vũ Cầm nãy giờ vẫn luôn chú tâm tấn công rốt cuộc cũng phát hiện ra sự thay đổi xung quanh. Thấy thấy ánh mắt đang nhìn mình của lũ người kia thì lập tức biết mấy tên này hiểu lầm cái gì.

Lại nhìn về phía Tiêu Phàm vẫn đang đánh điêu luyện, Lục Vũ Cầm chợt thầm suy đoán. Mọi chuyện biến thành như vậy, chắc cũng là do kế hoạch của "Ô Yêu Vương Mệnh Phàm"?

Tởm thật! Chắc chắn là thế rồi! Tên khốn này lại còn dám ngang nhiên bẫy bà đây, đúng là tìm đường chết!

"Tiêu Phàm! Tên khốn kiếp nhà anh! Mau ra tay đi! Cứ tránh né như rùa đen rút đầu như thế, anh có còn là đàn ông không hả! Nếu còn là đàn ông thì đấu cho đàng hoàng vào! Với cả, đừng có mà nghĩ đến việc đầu hàng nhận thua thì tôi sẽ thả anh ra. Nếu hôm nay anh không phô ra bản lĩnh thật sự thì đừng mơ tưởng đến tương lai rời khỏi đây!"

Lục Vũ Cầm nhảy ra sau vài bước, tạm thời không dây dưa nữa mà khiêu khích Tiêu Phàm.

Cô khiêu khích, một là vì phát tiết bất mãn trong lòng, hai là ép Tiêu Phàm ra tay.

Tuy Lục Vũ Cầm bây giờ phải thừa nhận là thân pháp Tiêu Phàm rất đáng gờm, lại chưa phát hiện ra sự thất bại của bản thân, mà chỉ cần Tiêu Phàm động thủ, cơ hội để Lục Vũ Cầm phản kích sẽ đến.

Bởi vì Bát Quái Chưởng muốn tránh né là phải nghiêng người, thuận thế thuận sức, hư thực khó lường, chỉ cần Tiêu Phàm động thủ sẽ chạm được đến người. Mà một khi Tiêu Phàm và Lục Vũ Cầm chạm vào nhau, Lục Vũ Cầm liền có thể dây dưa bám lấy, nhân cơ hội phản kích.

Ngoài ra, Lục Vũ Cầm nhìn thấy Tiêu Phàm vẫn luôn bỏ hai tay trong túi quần thì cảm thấy cực kỳ chán ghét.

...

Tiêu Phàm vẫn luôn tránh né bị động, chưa từng chiếm thế thượng phong, nghĩ thầm mình nhường nhịn đủ kiểu như vậy, cũng không dễ dàng gì. Vốn còn tưởng rằng cô gái này dừng lại là vì biết sự chênh lệch giữa cả hai, từ bỏ trận so đấu vô nghĩa này. Không ngờ cô thế mà lại chửi ầm lên, còn hỏi mình có phải là đàn ông không nữa chứ. Vả lại, mình nhường nhịn như vậy lại làm cho cô được voi đòi hai bà Trưng, thậm chí trực tiếp giết luôn cái suy nghĩ muốn đầu hàng của từ trong trứng nước.

Thế là Tiêu Phàm nổi điên lên, không chút kiêng dè mà đáp lại: "Cô muốn tôi ra tay đến vậy sao? Đợi lát nữa mà làm cô đau là không liên quan gì đến tôi đâu đó nha!"

Lục Vũ Cầm nghe Tiêu Phàm nói vậy, không hề lo lắng mà ngược lại còn mừng, lập tức nhận lời: "Ai sợ ai chứ! Đã vậy chúng ta cùng lên!"

Lục Vũ Cầm bước lên trước gió, di chuyển như nước sông, lại một lần thuận đà nghiên người lao tới!

Tiêu Phàm lần này cũng không hề động đậy, giống như lúc giao đấu với Park Jeong Ji lúc trước vậy. Đứng thẳng tắp, trầm ngâm nhìn Lục Vũ Cầm, nhíu mày, giống như đang rất buồn rầu vậy.

Bởi vì bây giờ cận chiến, hắn chỉ có một chiêu có thể dùng, mà một chiêu này phải đánh ngã được kẻ địch trước.

Lục Vũ Cầm chính là cao thủ Bát Quái Chưởng, mà Bát Quái Chưởng yêu cầu thân pháp vô cùng kỹ, người học cái này phải có phần dưới thật chắc, muốn đánh ngã là vô cùng khó.

Thế nhưng, Tiêu Phàm lúc này không còn cách nào khác nữa.

Chỉ có thể làm từng bước như lúc đối chiến với Park Jeong Ji..

Khuỷu tay hơi cong, bàn tay phải bỏ trong túi quần của Tiêu Phàm rốt cục cũng được rút ra.

Tay vừa nhấc lên, liền nhanh chóng bậc ngón tay lên, vẫn là chỉ như thế, vẫn bén nhọn như thế.

Lục Vũ Cầm thấy Tiêu Phàm làm tư thế quen thuộc thì trong lòng thầm giật mình, sau đó cũng hưng phấn theo.

Hắn cuối cùng cũng ra chiêu rồi. Từ lúc hắn và Park Jeong Ji đối chiến, mình đã vô cùng khó hiểu khi hắn chỉ như vậy, bây giờ có thể tự mình lên trận, rốt cục cũng có thể thể hội được để thăm dò một phen.

Ánh mắt Lục Vũ Cầm chợt ngưng lại, đầu óc không dám lơ là chút nào. Quả nhiên, ánh sáng vàng lại lần nữa xuất hiện trên đầu ngón tay Tiêu Phàm.

Trước đó, đúng thật là mình không nhìn lầm, cũng không phải là ảo giác!

Đầu ngón tay có phong mang tràn ra, ngoại trừ Khí Kình Ngoại Phóng, thật đúng là Lục Vũ Cầm không thể nghĩ đến cái gì khác được.

Thế là Lục Vũ Cầm bắt đầu căng thẳng. Dù sao cô nghe nói, đại sư võ học phải tu võ thuật đến cực hạn, mới có thể phóng ra được Khí Kình Ngoại Phóng, mà loại khí kình này tuy là tràn ra từ trong cơ thể nhưng lại có lực phá hoại vô cùng cường đại! Việc Park Jeong Ji ngã xuống đất lúc nãy chính là chứng minh không thể nào hoàn hảo hơn!

Vì thế, chân Lục Vũ Cầm hơi rục rịch, định vọt lên trước, làm ra tư thế đề phóng.

Mà lúc này đôi lông mày vẫn luôn nhíu chặt của Tiêu Phàm bỗng giãn ra, hai mắt lóe lên.

Bởi vì hắn nhận thấy, hành động lúc này của Lục Vũ Cầm chính là cơ hội của mính.

Mới nãy Tiêu Phàm còn suy nghĩ Lục Vũ Cầm có thể ngã xuống đất hay không. Bây giờ cô nàng lại thắng gấp khi đang ở thế xông lên như vậy, bị ngã là chắc chắn!

...

Bước chân của Lục Vũ Cầm hiện giờ hơi nát, không còn xông lên nữa, hai tay giao nhau bảo hộ trước người, cản lại hướng mà Tiêu Phàm chỉ, trong lòng vô cùng căng thẳng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!