Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 853: CHƯƠNG 853: THUẬT PHONG TỨC (1)

Tiêu Phàm lấy hai cây súng lục ra, không ngừng bắn về phía trước, có điều thứ mà Tiêu Phàm tấn công lúc này không phải là bản thân Apollo, mà là pháp thuật Apollo đã phóng ra.

Apollo quả thực rất tuyệt vời, hắn ta dựa vào ý thức và khả năng dự đoán xuất sắc của mình, kết hợp hai loại pháp thuật là hệ băng sương và hệ hỏa lại với nhau, khéo léo dùng điểm đến của pháp thuật để phong tỏa vị trí tránh né của Tiêu Phàm một cách triệt để, làm cho Tiêu Phàm chỉ có thể dùng sự công kích của viên đạn để tiến hành việc ngăn chặn tương ứng.

Có điều thứ làm cho người ta giật mình nhất chính là, đối diện với Tiêu Phàm không ngừng chạy trong chiến trường, từ đầu đến cuối Apollo không hề di chuyển một bước nào.

Nhưng cảnh tượng như thế này, các fan của Tinh Thần đã nhìn mãi thành quen.

Bởi vì Apollo còn có một tên gọi, đó là "Bất Động Pháp Vương", loại pháp thuật khủng bố này đã bao trùm dày đặc đến mức làm cho người ta phải nghẹt thở, sao Apollo còn cần di chuyển nữa chứ? Người có thể làm cho hắn ta di chuyển bước chân trong lúc chiến đấu, đã không xuất hiện lâu lắm rồi.

Viên đạn và pháp thuật đấu với nhau, Hổ Nữu nhìn không hiểu, thế nhưng cô thấy Tiêu Phàm vừa di chuyển lại vừa bắn súng, còn kẻ địch lại chẳng hề di chuyển chút nào, cô cảm thấy rất tức tối: "Làm cái gì chứ! Phàm muội muội, anh rảnh quá hay sao, tự dưng lại đi chơi súng lục nhỏ! Rút cây kiếm của anh ra, nhanh chóng dùng một chiêu kiếm chém chết cái tên Apollo thích làm màu kia đi!"

Lời cổ vũ của Hổ Nữu vẫn hùng hổ như thế, dưới cái nhìn của cô, sở dĩ mà bây giờ Tiêu Phàm vẫn có vẻ ở trong thế yếu, hoàn toàn là vì hắn không sử dụng kiếm.

"Cô gái, lời nói này của cô không đúng rồi. Mệnh Phàm tự sướng, hơn một nửa là do cô không đối xử tốt với hắn. Lại nói tiếp, đàn ông tự sướng không phải là chuyện rất bình thường hay sao?"

Trong lúc xem chiến, Bạch Y Công Tử lại rảnh rỗi đến chán, thế là lời nói cợt nhả cũng bay ra hết câu này tới câu khác.

"Anh!"

Hổ Nữu vừa nghe thấy thì hai gò má lập tức đỏ lên, cô nắm chặt roi thép, không nói hai lời mà giơ tay đánh về phía Bạch Y Công Tử!

"A! Cô gái ơi đau quá đi! Sao cô lại đánh đau đến thế chứ! Chúng ta cùng phe mà! Sao cô có thể đánh người cùng phe hả!"

"Ai bảo anh ăn nói lung tung, nói hưu nói vượn!"

...

Tiêu Phàm phát hiện động tĩnh ở một bên, cười với vẻ bất đắc dĩ rồi rút kiếm của mình ra.

Hai người chơi viễn trình chiến đấu với nhau, căn bản là không nói chuyện.

Sở dĩ lúc mới vừa bắt đầu, Tiêu Phàm dùng súng lục tấn công là do hắn muốn thăm dò thực lực của Apollo.

Thế nhưng tuy rằng tốc độ công kích của súng lục rất nhanh, có điều đường bay của viên đạn và phương thức công kích chỉ có một, vì muốn làm cho công kích của mình càng có nhiều biến hóa hơn, Tiêu Phàm phải thông qua việc di chuyển mà không ngừng thay đổi vị trí bắn của bản thân. Thế nên mới tạo thành việc Apollo bất động, còn Tiêu Phàm lại không ngừng di chuyển.

Mặt khác Apollo tinh thông pháp thuật hai hệ là băng sương và hỏa, phương thức công kích rất đa dạng, đủ để ứng phó với viên đạn từ khắp nơi bắn tới của Tiêu Phàm, vì vậy việc tấn công của hắn hoàn toàn không làm ảnh hưởng gì đến Apollo.

"Kiếm? Đây cũng không phải là một lựa chọn sáng suốt. Anh mơ tưởng muốn đến gần tôi sao? Đã lâu rồi không có ai có thể đến gần tôi. Tôi khuyên anh vẫn nên tiếp tục sử dụng súng lục làm vũ khí chiến đấu thì hơn. Đánh bại người chơi cận chiến, đối với tôi mà nói, thực sự rất đơn giản."

"Đã lâu rồi không có ai có thể đến gần anh, vậy chẳng phải là anh rất cô đơn sao? Đã như vậy, tôi rủ lòng từ bi đến với anh nhé. Mặt khác, tôi nghe nói anh còn có một cái tên khác, gọi là "Bất Động Pháp Vương", bất động thực sự không tốt đâu, phải vận động mới có ích cho cơ thể!"

Nói xong, một ánh lửa màu đỏ thắm dấy lên, thân thể của Tiêu Phàm nghiêng về trước, tay cầm song kiếm mà phóng về phía trước!

Nhìn thấy Tiêu Phàm lao đến, Apollo vẫn bình tĩnh, pháp trượng vừa nhấc lên liền bắt đầu triển khai pháp thuật hệ băng sương của mình.

Hắn ta phải triệt để hạn chế hành động lần này của Tiêu Phàm, sau đó lại cho Tiêu Phàm một đòn trí mạng!

Hàn Băng Tiễn, Băng Thương Thuật, Băng Trùy Thuật, một loạt pháp thuật hệ băng sương cùng phát ra, lập tức hợp lại thành một luồng sáng xanh ở trong trời đất mà hạ xuống rồi đánh về phía Tiêu Phàm. Apollo muốn hoàn toàn đóng băng hai chân của Tiêu Phàm, đông Tiêu Phàm lại thành một cái bia ngắm!

Nhưng sao Tiêu Phàm có thể trúng chiêu một cách dễ dàng như vậy được, ngọn lửa cháy mạnh trên người hắn đẩy dòng nước lạnh đang xông tới mặt ra, song kiếm vung tới những miếng băng to lớn kia, bảo kiếm xoay tròn, một loạt nhát chém mãnh liệt phát ra, miếng băng vỡ nát!

Pháp thuật hệ băng sương của Apollo đối với Tiêu Phàm hình như chẳng có khó khăn gì...

Tuy rằng thủ đoạn mà Tiêu Phàm sử dụng là dùng kiếm để chém bay tảng băng khiến Apollo phải sáng mắt, có điều Apollo vẫn chưa hoảng loạn, giống như tất cả mọi chuyện vẫn còn nằm trong lòng bàn tay của hắn ta vậy.

Lúc trước khi Tiêu Phàm sử dụng Túy Uyên Tửu Hỏa để hòa tan sương lạnh của Băng Trùy Thuật, Apollo lập tức biết được Tiêu Phàm có thể thông qua nhiệt lượng của bản thân ngọn lửa mà tiếp xúc với sương giá, thậm chí còn phát hiện bên trong Túy Uyên Tửu Hỏa ẩn chứa hiệu quả quấy rầy, một loại pháp thuật cực kỳ phiền phức.

Nhưng sự lan truyền của nhiệt lượng cũng không thể hoàn thành trong nháy mắt, ngọn lửa muốn hòa tan băng thì cần có thời gian, mà hiệu quả quấy rầy cuối cùng cũng không phải là lọc sạch, nó không thể thanh trừ một cách triệt để được. Vì vậy bây giờ Apollo phát ra pháp thuật hệ băng sương với Tiêu Phàm một cách trắng trợn như vậy, là do hắn ta muốn hạ nhiệt độ xuống!

Mà ngọn lửa mờ nhạt đang từ từ di chuyển xuống dưới chân Tiêu Phàm, đã hoàn mỹ chứng minh tính khả thi của cái suy luận mà hắn ta đưa ra.

Chỉ cần hạ xuống một nhiệt độ nhất định, Apollo có tự tin rằng mình cũng có thể đóng băng ngọn lửa!

Chính là lúc này!

Sương Giá Tân Tinh!

Đôi mắt của Apollo bừng sáng, không có bất kỳ dấu hiệu nào, một luồng năng lượng hệ băng trực tiếp nổ tung ở trước người Tiêu Phàm, luồng gió lạnh lẽo gào thét lao đến!

Vô số mảng băng ngưng tụ lại trong nháy mắt, tràn lên hai chân của Tiêu Phàm!

Apollo cười đắc ý, hắn ta cảm thấy cuộc chiến này đã sắp kết thúc một cách triệt để rồi, vì vậy hắn ta nhìn về phía Tiêu Phàm với ánh mắt thương hại.

Mà khi Apollo nhìn thấy biểu hiện lúc này của Tiêu Phàm, trong lòng không khỏi cảm thấy nghi hoặc, đã xảy ra chuyện gì? Tại sao hắn lại có biểu hiện bình tĩnh như vậy được, phảng phất giống như hắn không hề phát hiện ra điều gì kỳ lạ, lẽ nào mình chưa đóng băng hai chân của hắn lại sao?

Không thể nào! Đối với mỗi một bước trong chiến đấu, mình đều hiểu rõ ở trong lòng, không sai lầm chút nào! Nhất định là cái tên này đang giả vờ bình tĩnh!

Nhưng một khắc sau, Apollo nhìn thấy một ánh kiếm lấp lánh lao tới, ngọn lửa tùy theo đó mà sinh ra...

Sao có thể?

Hai chân bị đóng băng, thế nhưng Tiêu Phàm vẫn chẳng hề dừng lại, hắn lao thẳng về phía trước, chỉ thấy đôi chân vốn đang bị đóng băng của hắn lại vô cùng quỷ dị mà dấy lên ngọn lửa nóng hừng hực lần nữa.

Dùng ngọn lửa càng mạnh hơn để hòa tan băng của hắn ta sao?

Không đúng, Sương Giá Tân Tinh chắc sẽ không hòa tan nhanh như vậy được!

Cho dù có hòa tan, pháp thuật hệ băng tích lũy hiệu quả debuff như sương giá cũng bị giữ lại, giảm tốc độ gì đó cũng sẽ còn lại một chút, thế nhưng tại sao bây giờ Mệnh Phàm giống như không có chuyện gì xảy ra? Chuyện này thực sự rất kỳ lạ!

Trong lòng Apollo không rõ, hắn ta không biết tại sao kế hoạch chiến đấu của mình lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy, hắn theo bản năng mà nhìn về chỗ mình vừa phóng [Sương Giá Tân Tinh].

Chỉ nhìn thoáng qua một cái, hắn ta lập tức hiểu ra, sau đó thì sắc mặt trở nên trắng bệch.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!