Tiểu Sửu Hoàng ôm bụng, phát hiện dạ dày của gã lại đau, khuôn mặt méo mó vì khó chịu, lại càng trơ nên đáng sợ: "Chúng ta ra chỗ khác đánh nhau!"
Tử Yêu thực nghi ngờ, cô ta không rõ vì sao Tiểu Sửu Hoàng lại bị đâm bởi một kiếm bình thường của mình, cô ta trả lời theo bản năng: "Vì sao?"
"Không vì sao hết, cô không đi thì tôi đi!"
"A? Vậy đồng đội của anh thì sao?"
"Tôi không rảnh quan tâm đến bọn họ."
Tử Yêu nhìn bốn phía xung quanh, thở dài: "Haiz, hình như tên đàn ông ngu ngốc này không muốn tôi chúng tay vào cuộc chiến của bọn họ, tôi lại không muốn bị ý kiến là đi làm lười biếng không nghiêm túc làm việc, chỉ có thể đồng ý đi cùng với anh thôi, ai bảo cô nương tôi đây dịu dàng chứ..."
Tử Yêu khoát tay, ý bảo Tiểu Sửu Hoàng đi trước, cô ta sẽ đi theo sau.
Tiểu Sửu Hoàng cũng không khách khí với hắn ta, ôm bụng một cái rồi chạy về phía rừng cây còn chưa đổ ở bên ngoài, gã hận không thể lập tức gạt bỏ A Hoa Tỷ khỏi tầm mắt của mình.
...
Lúc này Mag có chút kinh ngạc, bởi vì gã dùng hết sức đấm một đấm, vậy mà lại bị cô gái cường tráng không bình thường trước mắt này cản lại.
Đó chính là một đấm cực mạnh ẩn chứa Phong Quyền Lưu mà gã có thể phát huy được trong lúc này!
Uy lực của một quyền này như thế nào, Mag biết rất rõ ràng, nhưng A Hoa Tỷ lại trực tiếp đỡ được nó, điều này quả thật là rất khó tin, chẳng lẽ cô gái này là xe tăng hình người sao?
Hoặc là...
"Tôi là Phong Quyền Lưu Mag, cô là ai? Đến từ đâu thế?"
Mag yên lặng ít nói, hiếm thấy gã có lòng tò mò, dò hỏi A Hoa Tỷ, bởi vì gã cảm thấy có thể A Hoa Tủ chính là đệ tử của một gia tộc võ gổ đã đóng cửa.
Dưới góc nhìn của Mag, trên đời này chỉ có người luyện tập võ thuật cổ xưa, sau khi rèn luyện võ thuật cổ xưa mới có thể tiếp được một đấm mạnh mẽ như thế của mình.
"Cô muốn biết tên của mỹ nữ đây, còn muốn biết địa chỉ nhà của bản mỹ nữ sao?" Lời nói của A Hoa Tỷ có chút giễu cợt: "Haiz, quả nhiên đẹp quá cũng có tội, lại thêm một người vừa mới gặp mặt đã thua dưới váy mình, trộm nhìn vẻ đẹp của tôi. Tôi chỉ có thể tiếc nuối báo với anh, mỹ nữ đây đã có người trong lòng rồi..."
A Hoa Tỷ vô cùng ngượng ngùng liếc trộm về phía Tiêu Phàm, khiến cho Tiêu Phàm đang chiến đấu cảm thấy sau lưng mình xuất hiện một luồng khí lạnh, mà Mag đứng ở cự li gần nhìn A Hoa Tỷ ưỡn ẹo bị ảnh hưởng nghiêm trọng hơn, tâm võ đạo kiên cố nhiều nhau kinh ngạc đến mức xuất hiện một vết nứt, thiếu chút nữa hoàn toàn tan ra thành bột phấn...
Cô ta đang nói cái gì thế? Chẳng lẽ mình đã đoán sai rồi? Cường độ khoa trương như vậy, lại không phải xuất thân từ thế giới võ thuật cổ xưa hay sao?
Sao trên đời này lại có chuyện như thế được?
Nhất định cô ta đang che giấu, nếu như cô ta không muốn nói thẳng, vậy mình thử là biết...
Mag đạp về phía sau một bước nhỏ, gã bắt đầu kéo dài khoảng cách, đến khi dừng lại, liền đứng trung bình tấn tạo thành một tư thế rất vững.
Dòng khí ở xung quanh lại chuyển động, tụ tập lại bên cạnh Mag, mờ ảo vờn quanh.
Phong Quyền Lưu là một loại khí công, phong chình là khí, quyền là thế, khí thế phối hợp với nhau, tất nhiên sẽ hòa làm một.
Thân thể mạnh mẽ mà Mag khổ luyện nhiều năm, trở thành sân nhà chịu đựng khí kình trong cơ thể gã, nhưng nó cũng không chỉ giới hạn trong cơ thể của gã, mà gã còn cảm nhận được ảnh hưởng của dòng khí ở xung quanh, cho nên trước đây Mag mới nói, gió đã dẫn đường cho gã.
Chỉ còn có gió, cảm nhận của gã sẽ vô cùng nhạy bén, cho nên sợi chỉ bạc của Độc Chu dùng mắt thường khó có thể thấy được, nhưng lại bại lộ trước mắt gã.
Không có tính ẩn nấp, thực lực lại kém rất xa, Độc Chu thất bại, cũng là lẽ tất nhiên.
Sau khi tạo dáng xong, Mag vung nắm đấm lần thứ hai, cuồng phong gào thét, không ngừng nổi dậy.
A Hoa Tỷ thấy thế, hô to một tiếng: "Đã bảo kẻ thất bại vẫn mãi là kẻ thất bại, không tiếp cận được người đẹp đây được liền nhớn nhác sử dụng bạo lực, không có chút dịu dàng hay phong độ quý ông nào cả."
Lần này A Hoa Tỷ không đỡ nữa, vung nắm tay lên, đánh!
Nghe lời nói của A Hoa Tỷ, chân khí trong cơ thể của Mag suýt nữa bạo loạn, tâm võ đạo nhiều năm bất động cũng vì thế mà rung động mạnh mẽ, nhìn thấy nắm đấm của A Hoa Tỷ sắp đánh đến, Mag nhanh chóng tập trung tĩnh tâm, đấm ra một cú!
Rầm!
Không khí dập dờn, sóng khí tản ra bốn phía, hai người đối quyền, bình yên vô sự.
Mag xác nhận khả năng chống đỡ của A Hoa Tỷ lần thứ hai, gã cảm thấy suy đoán của mình hẳn là chính xác, nhưng điều này không đủ để hoàn toàn chứng mình A Hoa Tỷ cũng xuất thân từ gia tộc võ thuật cổ xưa như gã, cho nên gã phải thử thêm một lần nữa.
Dòng khí hóa thành thuồng luồng, lượn vòng xung quanh Mag, Phong Quyền Lưu Mag lần thứ hai xuất chiêu với A Hoa Tỷ.
Không hề ngưng trệ, hai người sáp vào đánh nhau, âm thanh khí bạo vang lên liên tiếp, đinh tai nhức óc.
Tiểu Khuyển Du Lục Hoa khó tin nhìn những chuyện xảy ra trước mắt, bởi vì đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy A Hoa Tỷ lép vể trong khi chiến đấu.
Nào ngờ Mag nhìn phản ứng của A Hoa Tỷ còn ngạc nhiên hơn cả Tiểu Khuyển Du Lục Hoa, bởi vì sau khi gã thử xong, gã phát hiện một vấn đề, đó chính là tấn công của A Hoa Tỷ hoàn toàn dựa vào sức mạnh, không hề có kết cấu, xuất hiện hiện tượng này, chỉ có thể nói rõ một chuyện, căn bản cô ta chưa từng tiếp xúc với việc học võ!
Hiện tại Mag có thể chiếm thế thượng phong, hoàn toàn là vì kỹ xảo đánh nhau của gã nhiều chiêu thức hơn A Hoa Tỷ.
Nhưng khả năng phá hoại của A Hoa Tỷ lại tương xứng với người học võ nhiều năm như Mag, vì vậy Mag có một suy đoán đáng sợ, khả năng học võ của người này rất mạnh!
Tâm võ đạo của Mag chấn động, nhiều năm trở lại đây gã vẫn luôn được coi là thiên tài, hiện tại trước mặt gã lại xuất hiện một người không có dấu hiệu từng tập võ, lại có thể đạt đến lực phá hoạt cực mạnh như gã.
Gã cảm thấy quái vật A Hoa Tỷ này quả thực chính là sự phủ định của ý nghĩa tồn tại của võ thuật cổ xưa, cho nên Mag phải dùng Phong Quyền Lưu của mình để xử lí cô ta!
A Hoa Tỷ nhíu mày, cô ta nhận ra mình đối đầu với Mag có chút vất vả, cô ta âm thầm suy nghĩ gì đó.
Nhưng cuối cùng cô ta lại lắc lắc đầu, bởi vì cô ta nhìn thấy bóng dáng Tiêu Phàm ở xa xa...
Trên khu khán giả, Mị Hỏa nhìn màn hình lớn, lo lắng không thôi.
Hoa Nguyệt đã rút lui khỏi "Chúng thần di tích chi chiến" từ lâu, người có thể khiến Mị Hỏa phải lo lắng cũng chỉ còn lại một mình Tuyết Dạ.
...
Hiện tại Tuyết Dạ đã dùng tới cả "Vương Chi Bảo Khố - Siêu Độ" rồi, chính là kĩ năng hào khí ngút trời làm nổ đạo cục phòng bị của mình, nâng cấp thuộc tính của mình thành người vàng. Phối hợp thêm với đấu pháp chuyển hoán vũ khí đặc biệt của "Vương Chi Bảo Khố - Chuyển Sinh" của Tuyết Dạ, hiện tại Tuyết Dạ gần như đang ở trong trạng thái mạnh nhất rồi.
Nhưng cho dù như thế, vẫn không thể làm gì được tên đàn ông cường tráng đứng trước cậu, Thập Nhận Hình Sơn.
"Trong đấu pháp của cậu có điểm đặc sắc, sử dụng rất nhiều binh khí, tính đột ngột cùng uy lực của nó thật sự khiến Hình Sơn tôi phải ngạc nhiên. Nhưng trước đây Hình Sơn tôi là lính đánh thuê, làm công việc liếm máu đầu đao, đã quen thuộc với các loại nguy hiểm từ lâu rồi. Tính đột ngột trong tấn công của cậu đã hoàn toàn bị tính thích ứng với nguy hiểm của bản thân tôi trung hòa. Nếu như cậu thực sự chỉ có như vậy, thì cậu mau cháu giơ tay chịu trói đi, Hình Sơn tôi cũng không thích sử dụng nắm đấm đánh một cô gái."
Tuyết Dạ nhướng mày, không phải là bởi vì chữ "cô gái" mà Hình Sơn nói ra khiến cậu không vui, với dáng vẻ ngày thường này của cậu, cậu đã quen với việc này trong quá trình trưởng thành rồi.