Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 874: CHƯƠNG 874: ĐƯỜNG MŨI TÊN

Giữa chiến trường vang lên tiếng mắng chửi thô lỗ của A Hoa Tỷ, giống y như suy nghĩ trong lòng A Hoa Tỷ vậy, chỉ cần Mag bị cô ta bắt được thì gã chết chắc rồi.

Lúc này Mag - một truyền nhân Phong Quyền Lưu kiểu cổ xưa bị A Hoa Tỷ dùng tay xách lên như con gà con, triển khai các đợt tàn phá cực kì tàn khốc.

Tóm! Quẳng! Đập! Đè!

Dù sao Mag rơi vào trong tay A Hoa Tỷ rồi, cô ta muốn làm thế nào thì làm thế đó!

Lúc này Mag đâu còn chút uy phong nào của Mười mũi nhọn của Trật Tự, gã bị A Hoa Tỷ thô bạo ném xuống mặt đất không biết bao nhiêu lần, đầu óc gã đã sớm choáng váng rồi, biết sao được Mag là người tập võ xương cốt cứng rắn, trong khoảng thời gian ngắn đâu dễ chết trận như vậy. Điều này vừa đúng lúc thỏa mãn khuynh hướng tàn bạo của A Hoa Tỷ, Mag lại bị A Hoa Tỷ xách lên tay như một món đồ chơi, mặc cho A Hoa Tỷ chèn ép.

...

Khán giả ngoài sân nhìn thấy dáng vẻ thảm hại này của Mag, lần lượt cảm thấy thương hại gã, bởi vì lúc này Mag thật sự rất thảm, đồng thời bọn họ còn khắc ghi sâu sắc một suy nghĩ vào trong đầu mình, đó chính là ở trong "Tân Sinh", trêu chọc ai cũng được, trăm ngàn lần không nên chọc vào A Hoa Tỷ!

...

Thân thể đen xì, mũi tên của Tịch Dương vẫn mang theo ánh sáng như trước, nhanh chóng bắn về phía Phong Triệt!

Vẻ mặt Phong Triệt bình tĩnh, giơ tay nâng cung tên lên bắn, hành động liền mạch.

Vũ tiễn mang theo khí thế lạnh lẽo, lập tức bắn về phía quang tiễn mà Tịch Dương vừa mới bắn ra!

Phong Triệt muốn dùng chiêu trò ban đầu để ngăn cản hắn ta lại, nhưng đúng lúc này lại xuất hiện hiện việc ngoài ý muốn, quang tiễn trực tiếp đâm rách vũ tiễn, tuy rằng uy thế của quang tiễn không được như trước nữa, có điều chúng vẫn bay thẳng về phía trước.

Phong Triệt nhíu mày lại, nhưng anh ta vẫn không hoang mang, kéo cung bắn tên, lại tiếp tục bắn một cây vũ tiễn lên không trung, va chạm với quang tiễn, cuối cùng cũng có thể ngăn lại quang tiễn.

"Đây chính là con át của bài của anh sao? Dường như cũng chẳng có gì ghê gớm lắm, chỉ là lực tấn công của mũi tên lớn hơn một chút thôi, nhưng đối với tôi mà nói, điều này chẳng có chút giá trị nào."

Phong Triệt cảm thấy Tịch Dương sau khi ma hóa xong khiến anh ta có chút thất vọng.

"Có giá trị gì hay không cũng không phải anh nói mà được."

Tịch Dương nâng tay lên, quang tiễn nhanh chóng bay ra, vẫn giống như vậy.

Phong Triệt cũng không khách khí, nếu như đối phương đã tung ra toàn bộ bản lĩnh của hắn ta, vậy cũng là thỏa mãn sự tò mò của anh ta, nếu sự tò mò của anh ta được thỏa mãn rồi, anh ta sẽ quyết định không nương tay nữa.

Vì thế Phong Triệt triển khai tấn công, anh ta muốn tiễn Tịch Dương lên đường!

Vút vút vút!

Vũ tiến liên tiếp được bắn ra, mũi tên của Phong Triệt càng ngày càng nhanh, trực tiếp ngăn cản vòng tấn công này của Tịch Dương, sau đó mũi tên lại tấn công ngược lại Tịch Dương!

Lần này Tịch Dương không tiếp tục né tránh nữa, mà hắn ta bắn ra một mũi quang tiễn, va chạm với vũ tiễn đang bay tới, phòng thủ được đợt tấn công này.

"Đây chỉ là mở đầu, đây chính là thứ mà anh nói anh học được trên người tôi sao? Trong khoảng thời gian ngắn, năng lực bắn cung của anh thật sự tiến bộ rất tốt, nhưng chút da lông đấy vẫn chẳng thắng được tôi. Chỉ cần tôi nghiêm túc ra tay bắn tên, chỉ với chút bản lĩnh này của anh, rất nhanh sẽ bại trận xuống đài thôi."

Lúc trước Tịch Dương chỉ có thể bắn từng mũi từng mũi tên ra một, ngăn cản một cách chính xác, hiện tại hắn ta có thể bắn một lúc nhiều mũi đã là rất giỏi rồi. Nhưng trên các phương diện trong thuật bắn cung, hắn ta vẫn không bằng Phong Triệt.

"Kết cục không phải là thứ có thể sự vào lời nói mà có thể kết luận ra được, bất cứ việc gì đều phải thử rồi mới biết được."

"Quả thật là ngu dốt cứng đầu..."

Phong Triệt không tiếp tục nương tay nữa, tay phải liên tiếp kéo cung, tư thế kia cũng không có vẻ gì gấp gáp, ngược lại còn tao nhã khác thường, giống như thiếu nữ đang gảy đàn, từ từ đánh ra một khúc nhạc chết chóc.

Chuẩn xác chính là điểm đặc biệt của Phong Triệt.

Nhiều năm luyện tập cùng một động tác giúp anh ta hoàn toàn quen thuộc cách làm thế nào để cho loại hình vũ khí tầm xa như mũi tên có thể bắn chính xác tới mục tiêu. Với anh ta mà nói, việc khống chế mũi tên bắn theo đường thẳng tắp đã trở thành hơi thở rồi, lưu loát mà tự nhiên.

Một loạt mũi tên bắn chính xác tới, cho dù Tịch Dương vừa mới học được kỹ xảo ngăn cản bằng mũi tên cũng không thể thoải mái chống cự được.

Bởi vì mũi tên của Phong Triệt bay ra như mưa rào ngày hè, vô cùng dày đặc, hạt mưa rơi liên tục, xuyên thủng được cả tảng đá.

Nhanh chóng, chính xác, đó chính là một sát trận, muốn tuyệt tình dẫn Tịch Dương vừa mới hóa Ác Ma đưa đầu vào trong đó.

Nhưng Tịch Dương vẫn chưa khuất phục, giờ phút này trong lòng hắn ta cũng chẳng nghĩ đến Phong Triệt đang ở trước mắt kia.

Mà vẫn một mực đuổi theo bóng hình cao lớn kia, còn cả cảm giác oán hận mà sắc xanh kia mang theo, che dấu ở chỗ sâu trong lòng.

Lúc tâm trạng tiêu cực đó mơ hồ hiện ra, trên bộ giáp vảy tối đen lặng lẽ phát ra một tia sáng dị thường, nhưng Tịch Dương vẫn đang chiến đấu kịch liệt vẫn chưa nhận ra, hắn ta chỉ cảm thấy những mũi tên bay đầy trời kia trước mắt hắn ta dường như chậm lại...

Lay Động Hình Z!

Chiêu bài bước chân tránh né của Tịch Dương!

Tịch Dương không lùi mà tiến lên, từng bước tình bước tiến vào trong mưa tên, vút vút vút, bước chân hắn ta giống như linh xà vậy. Tịch Dương vạch ra một tia chớp màu đen, uốn lượn nhanh chóng bay về phía trước!

Phản ứng của Tịch Dương khiến cho Phong Triệt kinh ngạc, anh ta không nghĩ tới Tịch Dương lại có thể dựa vào bước chân của chính mình để tránh thoát sát trận mà anh ta dùng mũi tên tạo ra. Nên biết rằng lần này anh ta không hề nương tay chút nào!

Nhưng cũng không việc gì phải căng thẳng, một lần chưa trúng, bắn nhiều mũi tên hơn là được rồi, chỉ cần độ chính xác của mình vẫn còn đó, Tịch Dương cũng chẳng chạy khỏi lòng bàn tay anh ta được.

Sau khi Tịch Dương xông ra khỏi mưa tên, hắn ta lại kéo cũng tên trong tay mình ra.

Phong Triệt vẫn không hề vội vã: "Cùng một chiêu thức đó là vô dụng với tôi, bởi vè mũi tên của anh căn bản không thể nào tiến đến gần tôi."

Tịch Dương không để ý đến anh ta, liên tục bắn tên lên trên cao.

Cái này là gì?

Phong Triệt phát hiện Tịch Dương không bắn tên về phía mình, trong lòng anh ta thấy kì quái. Phong Triệt ngẩng đầu nhìn lến lại thấy được mặt trời chói chang trên đầu mình, hai mắt chói lóa.

Ngay sau đó anh ta nghe thấy tiếng gió thổi tới, vội vàng bắn liên tiếp hai mũi tên lên đỉnh đầu, quả nhiên hai tiếng leng keng liên tục vang lên, đánh tan uy thế mũi tên của Tịch Dương.

Sao hắn ta có thể làm như vậy?

Phong Triệt kinh hãi, bởi vì mũi tên vừa rồi của Tịch Dương là mũi tên cong. Đối với Phong Triệt mà nói, mũi tên cong căn bản không hề có chút độ chính xác nào, nhưng mũi tên bay đến vừa rồi lại rơi chính xác về phía đầu anh ta.

Nhất định là trùng hợp, nhất định là trùng hợp!

Phong Triệt cảm thấy chỉ có thể nói trùng hợp để giải thích, nhưng trong lòng anh ta bỗng nhiên lại xuất hiện cảm giác nguy hiểm. Phong Triệt giơ tay lên, lại bắn hai mũi tên lên trên.

Một lần là trùng hợp, hai lần thì sao?

Suy đoán của Phong Triệt khiến cho anh ta trở nên không yên.

Giống như muốn xác nhận suy nghĩ của Phong Triệt, trên đỉnh đầu anh ta liên tiếp có quang tiễn bay xuống, tuy rằng Phong Triệt bị ánh nắng trên đầu làm hoa mắt nhưng anh ta vẫn có thể cảm nhận được tiếng gió kia, liên tiếp phá được nguy cơ. Có điều trong lòng anh ta lại thấy lung lay. Bởi vì anh ta chỉ có thể bắn mũi tên thẳng mới chính xác như vậy, nhưng mũi tên của Tịch Dương lại là mũi tên cong, điều đáng sợ hơn là mũi tên cong này lại không hề mất đi sự chính xác vốn có!

Nhưng lúc này Phong Triệt chẳng thể để ý được nhiều như vậy, anh ta phải hóa giải những nguy hiểm trước mắt đã, Tịch Dương vừa rồi mới bắn ra mười mũi tên, hiện giờ vẫn còn một mũi chưa rời xuống!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!