"Chỉ là trên mặt hắn ta không có biểu tình gì, động tác cứng ngắc, nhìn giống hệt như cương thi. Sau khi Sam phát hiện ra sự thay đổi của số 8, đầu tiên cũng sững sờ, sau đó lại cười. Số 8 không rõ Sam đang cười gì, chỉ cảm thấy gã cười thật là xấu rồi tiếp tục 'vẫy tay như cương thi'."
"Sau này, Sam đưa số 8 tới một rạp chiếu phim, xem phần mới nhất trong series 'The Avengers' của Marvel. Số 8 không rõ rạp chiếu phim là gì, chỉ cảm thấy ánh sáng trong phòng hơi tối, nhưng rất nhanh sau đó hắn ta đã bị hình ảnh trên màn hình lớn hấp dẫn..."
"Những người anh hùng đó đang không ngừng chiến đấu với thế lực xấu, số 8 hình như lại cảm nhận được cảm giác ky lạ giống như khi xem trận bóng bầu dục kia, chỉ là lần này hắn ta còn nhập tâm hơn so với khi xem trận bóng bầu dục, cảm giác kia cũng mãnh liệt hơn rất nhiều. Thế là phim đến phần hay nhất, số 8 trực tiếp đứng dậy, bắt đầu 'điệu múa cương thi'..."
"'Fuck!" tiếng gào thét phẫn nộ từ phía sau truyền tới, số 8 không hiểu, Sam thì nghiêm mặt đè xuống số 8 đang múa 'điệu múa cương thi' trong rạp chiếu phim xuống, nói cho hắn ta biết nơi này không thể đứng dậy bừa bãi."
"Thời gian của số 8 cùng với Sam cứ như vậy trôi qua, Sam luôn mang theo số 8 đi tới những nơi khác, nhìn những phong cảnh khác. Bỗng nhiên có một ngày, không thấy Sam nữa..."
"Trong khoảng thời gian đó, số 8 không biết mình ra sao, khi nghiên cứu khoa học rất hay phân tâm, có lúc trong đầu xuất hiện nụ cười khó coi của Sam, thậm chí còn thỉnh thoảng nhìn lại chỗ ngồi của Sam, hi vọng Sam có thể xuất hiện ở vị trí đó như bình thường."
"Cho đến một này, một người tự xưng là con gái của Sam tìm đến số 8. Cô đưa một tập sách thật dày vào tay số 8. Cô nói cho số 8 rằng đy là Sam bảo cô đưa cho hắn ta, sau đó rời khỏi phòng thí nghiệm của số 8."
"Số 8 nhìn trang bìa quyển sách, phía trên có một hàng chữ viết xiêu vẹo, giống như nụ cười khó coi kia của Sam vậy. Nhật ký trưởng thành của John, đây cũng là quyển sách Sam giao cho số 8..."
"Số 8 lật quyển sách kia ra, phát hiện ra từ thời khác hắn ta sinh ra, Sam đã ghi chép lại tất cả, trong đó có cả tấm hình mà Sam chụp cho hắn ta từ bao giờ. Số 8 từ từ đọc quyển sách mà Sam viết cho hắn ta, hồi tưởng lại những kỷ niệm mà mình ở bên cạnh Sam..."
"Xin lỗi, John, khi cậu nhìn thấy quyển sách này cũng chứng minh rằng tôi không thể tiếp tục đi tới đích cùng cậu nữa rồi, nhưng mà cậu cũng đừng đau lòng quá, sinh lão bệnh tử là chuyện thường tình. Tôi vô cùng áy náy vì trước đó đã cùng bọn họ cướp mất tình cảm của cậu, khiến cho cậu như cái xác không hồn. Đối với bọn họ, cậu chỉ là công cụ nhưng tôi cảm thấy cậu cũng là con người, cho nên tôi nuôi cậu như con của tôi, ghi chép tất cả lại cho cậu. Bây giờ điều duy nhất khiến tôi nuối tiếc chính là tôi chưa từng nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của cậu. Nhưng lần cậu đứng lên trong rạp chiếu phim khiến tôi sung sướng phát điên, bởi vì tôi mong ước cậu có thể tìm được cái mà cậu đã lãng quên từ khi sinh ra... Yêu cậu, Sam."
Thứ đã lãng quên từ khi sinh ra?
Số 8 khép lại nhật ký của mình, nhìn như đã có mục tiêu mới nhưng trong lòng hắn ta vẫn trống không như cũ.
Số 8 sờ lên mắt mình, nét mặt vẫn không hề thay đổi nhưng hắn ta lại phát hiện ra đầu ngón tay của mình có chút ướt...
"Ông là người nhân tạo số 8? Ông chắc chắn câu chuyện mà mình kể không phải 'Bảy Viên Ngọc Rồng' chứ?"
Arthur nhớ lại tính cách trung thực của người cũng tên là người nhân tạo số 8 trong chuyện Bảy Viên Ngọc Rồng.
"Ha ha, ngược lại ba lại hi vọng mình là cậu ta, bởi vì nếu so sánh ba với cậu ta, cậu ta hạnh phúc đến mức khiến cho người khác phải ghen tị."
"Nhưng dáng vẻ bây giờ của ông không hề giống với nhân vật chính trong câu chuyện mình kể."
"Thế nào, con hoài nghi tính chân thực trong câu chuyện mà ba kể sao?"
Arthur trầm mặc, không nói gì thêm.
Bây giờ John gian trá giống như một lão hồ ly già vậy nhưng trong câu chuyện thì số 8 lại là tên cứng nhắc như gỗ, không khiến cho người ta nghi ngờ cũng khó.
Đối với sự chất vấn của arthur, John không tiếp tục giải thích, ngược lại còn hỏi Arthur một vấn đề đơn giản: "Arthur, tên đầy đủ của con là gì?"
Arthur không biết câu hỏi này có nghĩa gì nhưng vẫn thành thật trả lời: "Arthur N. Roger".
"Vì sao chúng ta lại có cái họ Roger này?"
"Không phải là vì Captain America trong 'The Avengers' tên là Steven Roger sao?"
"Con cho rằng ba là người hâm mộ cuồng nhiệt như vậy sao?"
"Chẳng lẽ không phải à?"
"Được rồi, bây giờ ba nói cho con biết là được. Sau đó ba đi thăm mộ Sam, trên bia mộ của Sam viết 'Sam Roger'..."
Arthur lại lần nữa trầm mặc.
Sau đó một lúc, Arthur lại hỏi John: "Vậy thì chữ 'E' trong tên John E. Roger có ý nghĩa gì?"
"Đó là danh hiệu của ba trong hạng mục 'Sáng tạo tân nhân loại'."
"Thì ra là thế, vậy tôi kế sau ông, cho nên kí hiệu của tôi là No. Nine, ký tự cũng thay đổi thành 'n' rồi."
"Không phải như vậy, con là con ba, ba sẽ không để cho con kế thừa cái kí hiệu không có ý nghĩa này, giống như Sam đối xử với ba trước đó vậy, coi ba là con người thật sự chứ không phải là công cụ, 'N' đại diện cho New, ba hi vọng con có thể có được sự sống thực sự trên thế giới này..."
...
Phòng họp...
"Bởi vậy nhà khoa học vĩ đại nhất thế kỷ John E. Roger thật là là sản phẩm của nghiên cứu bí mật của nước Mỹ, một người nhân tạo có IQ cao. Không biết là bởi vì vấn đề về nghiên cứu hay kỹ thuật, nước Mỹ không hề cho John bất kỳ tình cảm của nhân loại nào, cho nên hành vi của hắn ta giống hệt như một người máy có IQ cao, làm việc hoàn toàn tuân thủ theo lệnh của phía trên chỉ đạo xuống."
Tiêu Bình vẫn đang giảng giải cho đám người trong phòng hợp về sự sinh ra của John.
"Nhưng khi tôi tiếp xúc với John, cũng không hề cảm thấy nét mặt của hắn ta có gì cứng ngắc hay mất tự nhiên đâu?" Mã Hà Sơn nhớ lại thời gian làm việc với John năm đó, nói với Tiêu Bình nghi vấn của mình.
"Con người không thể mãi không thay đổi, người nhân tạo cũng vậy. Nếu nghiêm túc mà nói người nhân tạo không thể coi là một con người bình thường, thế nhưng cũng không phải là máy móc. Suy nghĩ, học tập, bổ sung, đây là những thứ John cũng sẽ làm, nhưng không biết hắn ta đã phải bỏ ra bao nhiêu thời gian cho chuyện này. Mặt khác, ngài không thấy nụ cười trên mặt John vô cùng giá tạo sao?"
"Ý cậu là..."
"Đúng vậy, e rằng hắn ta chỉ đang diễn mà thôi."
"Nhưng mà suy đoán này của ngài cũng không hề có chứng cứ." Tiểu Ngũ lại lần nữa nói.
"Cái này không cần chứng cứ, mặc dù tôi không gặp John E. Roger bao giờ nhưng từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn ta trên TV liền nảy ra sự hứng thú vô cùng lớn. Tôi bắt đầu nghiên cứu sách hắn ta viết, từ từ cảm nhận được sự thay đổi của John qua từng câu chữ trong mỗi khoảng thời gian. Ban đầu sách của hắn ta như một cuốn sách hướng dẫn, buồn tẻ không thú vị nhưng từ cuốn tiếp theo đã bắt đầu thay đổi, mang theo rất nhiều từ ngữ hài hước. Những thứ này đủ chứng minh rằng hắn ta không ngừng thay đổi. Mặt khác, bây giờ ngoại trừ lĩnh vực nghiên cứu, John hoàn toàn tập trung vào trong lĩnh vực tâm lý, đây là chứng cứ lớn nhất của tôi. Bởi vì hắn ta thiếu nên hắn ta mới cần đến nó."
"Giả thiết như quan điểm của cậu đúng, sau khi John sinh ra là một cá thể không hoàn chỉnh, thiếu đi tình cảm nhân loại nhưng thời gian lâu như vậy rồi, hắn ta cũng đã dựa vào trí tuệ siêu phàm của mình để bổ sung thêm."
"Nhưng vì sao bây giờ hắn ta vẫn còn đang nghiên cứu."
Mã Hà Sơn lại đưa ra nghi vấn của mình, bởi vì trong khoảng thời gian cộng sự với John, ông ta cảm thấy John đã có tình cảm như người bình thường.
"Bổ sung? Ha ha, đây chẳng qua chỉ là cái nhìn của ngài mà thôi, chỉ cần bản thân John chưa đạt được sự thỏa mãn thì hắn ta sẽ không ngừng cuộc nghiên cứu!"