Đúng rồi! Chính là như thế!
"Tiền bối, tất cả những gì mà ngài nói, từ đầu đến cuối đều chỉ là phỏng đoán, mặc dù trong "Tân Sinh" có không ít điểm đáng ngờ, phù hợp với suy đoán của ngài, nhưng chúng cũng không thể xem là bằng chứng chắc chắn nhất. Nếu như không thể chứng minh những điều đó, suy đoán của ngài cùng lắm cũng chỉ được coi là giả thuyết không tệ mà thôi. Dù sao chuyển hóa tình cảm, tinh thần thành một loại năng lượng mới có thể ứng dụng trên con người, nghe qua vẫn làm cho người ta sởn cả gai ốc.
"Không phải trước đây tôi có nói tôi có thể thấy được "mật mã tâm lí" của đa số người rồi sao? Tất cả những gì John thiết lập ở trận doanh Ác Ma, cơ bản tôi đều có thể nhìn mà hiểu được..."
"Những ngài cũng từng nói "Mật mã tâm lí" là cái bẫy tri thức có giá trị nhất, người bình thường căn bản không thể hiểu được, không phải lời nói của ngài đã mâu thuẫn với nhau hay sao?"
"Mâu thuẫn với nhau? Cậu đang nói gì thế? Tôi nói "Mật mã tâm lí" là một cái bẫy, nhưng cậu không nghe điều kiện tiên quyết mà tôi nói đến hay sao? Đó chính là đối với người thường, mà tôi, không phải là người bình thường..."
Cặp mắt hí của Tiêu Bình cứ lẳng lặng nhìn chòng chọc vào Tiểu Ngũ, điều này khiến cho Tiểu Ngũ cảm thấy một nỗi bất an, những cậu ta vẫn không chịu khuất phục: "Tôi biết tiền bối rất giỏi, nhưng tiền bối nói mình có thể nhìn được "mật mã tâm lí". Tiến sĩ Mã cũng tin lời của anh, nhưng như vậy thì vẫn là không có bằng chứng, sau khi hội nghị kết thúc, phải biết nội dung hội nghị thành văn bản báo cáo để báo cáo lên cấp trên, "Bởi vì "Số 0" có thể hiểu được "mật mã tâm lí", chúng ta không thể viết báo cáo qua loa như vậy đúng không?"
"Vì sao lại không được?"
"Cái này... thì... à thì..."
Tiêu Bình cười, Tiểu Ngũ lại ấp úng không dám trả lời.
"Thôi bỏ đi, không đùa cậu nữa, tôi hỏi cậu thêm một câu nữa nhé? Cậu cảm thấy tôi trở thành người chơi của trận doanh Ác Ma như thế nào?"
Trở thành người chơi của trận doanh Ác Ma?
Cái này cần phải hỏi sao? Tất nhiên là do hệ thống sàng lọc đó!
Còn vì sao hệ thống lại chọn tiền bối ngài á? Vậy thì còn đơn giản hơn, bởi vì ngài chính là một tên biến thái đó!
Tiểu Ngũ muốn nói như vậy, lại không dám nói thẳng.
"Không phải là cậu cảm thấy tâm lí của tôi biến thái nên mới được chọn chứ?"
Nghe thấy Tiêu Bình hỏi ngược lại, Tiểu Ngũ phản xạ có điều kiện trả lời lại một câu từ đáy lòng, chẳng lẽ không phải sao?
...
Lúc Tiểu Ngũ bị Tiêu Bình lôi ra khỏi "Chúng thần di tích chi chiến", Tiểu Ngũ từng vì sự oán hận nhất thời của mình với Tiêu Bình mà lấy dũng khí, lợi dụng thủ đoạn của bản thân mình điều tra từ trên xuống dưới của Tiêu Bình một phen, phát hiện lịch sử năm đó Tiêu Bình từng được bời tham gia Long Tổ.
Những người được mời vào Long Tổ được chia thành hai tình huống, một là do người bên trong đề bạt, còn lại thì khá đặc biệt, được gọi là đi nghĩa vụ.
Phải đi nghĩa vụ, là bởi vì bọn họ đều từng phạm tội.
Theo những gì Tiểu Ngũ biết, Nhị Nhận Tử Yêu, Thập Nhận Hình Sơn và cậu ta, chính là thuộc loại ấy.
Trước đây Tử Yêu là một kẻ trộm Quốc tế, trong một lần hành động sơ ý bị bắt, mà Long Tổ nhìn trúng tài năng của cô ta mới thu nhận cô ta, cho nên tính cách của cô này rất tinh quái, cả ngày ồn ào đòi tan làm.
Còn về Hình Sơn thì càng đơn giản hơn, hắn ta là lính đánh thuê Quốc tế, việc phạm pháp hẳn đã làm không ít.
Bởi vì bản thân Tiểu Ngũ vẫn còn trẻ tuổi sung sức, cậu ta cho rằng kỹ thuật hack của mình là vô địch thiên hạ, rảnh rỗi thì xâm phạm lung tung, không ngờ rằng trong mắt Tiêu Bình cậu ta hoàn toàn là đang cởi chuồng nhảy múa, vô cùng buồn cười, cho nên cậu ta cũng trực tiếp bị bắt vào.
Mà lần này Tiêu Ngũ không tra được ghi chép cụ thể nào về việc Tiêu Bình tham gia Long Tổ, lại tìm ra được mấy tin tức kì lạ, chúng đều được xếp vào hồ sơ tuyệt mật.
Hơn mười năm trước, Tiêu Lập Thụ phụ trách đến thành phố N ở phía nam làm nhiệm vụ bí mật, khi ông ta trở về, bên cạnh ông ta xuất hiện thêm một "Số 0" vẫn còn đang trong độ tuổi tiểu học.
Cùng khoảng thời gian ấy, gần một trường tiểu học nào đó ở thành phố N xảy ra một vụ ẩu đả của các thanh niên đầu gấu, toàn bộ mười tên thanh niên đầu gấu của vụ đó đều chết.
Đây coi như là một vụ xung đột bạo lực khá phổ biến trong xã hội, nhưng bị xếp vào trong đám hồ sơ bí mật thì có vẻ khá kì lạ.
Hơn nữa tất cả đều chết, tình huống đồng quy vu tận này thật sự hiếm thấy trong các vụ ẩu đả.
Vì thế Tiểu Ngũ nghĩ đến một khả năng, trong lòng cậu ta đột nhiên lạnh toát, dừng việc điều tra lại.
...
Người như vậy không phải là biến thái mới lạ!
Nhưng khi bị cặp mắt hí của Tiêu Bình trừng, Tiểu Ngũ lại không dám nói như vậy.
"Báo cáo tiền bối, Tiểu Ngũ cảm thấy bởi vì ngài đúng như thế cho nên mới được chọn vào đó!" Trong thời khắc mấu chốt Tử Yêu chém cho Tiểu Ngũ một đao.
"Ồ, là vậy sao?"
"Chị hai, chị đang nói linh tinh gì đó?"
Điều này khiến Tiểu Ngũ sợ hãi, bởi vì Tiểu Ngũ cảm thấy tên "Số 0" trước mắt mình thật sự là biến thái, nếu không phải biến thái thì sao lại có thể máu lạnh xử lí được mười tên thanh niên đầu gấu khi vẫn còn nhỏ chứ?
Hơn nữa cậu ta bị cặp mắt hí này liếc qua, Tiểu Ngũ luôn cảm thấy trong đầu tên "Số 0" này đã bắt đầu lướt qua hành trăm cách hành hạ mình sau khi kết thúc hội nghị.
"Được rồi, Tử Yêu, cô đừng trêu chọc Tiểu Ngũ nữa, Bình Tử nói tiếp đi."
Trong thời khắc mấu chốt cuối cùng Độc Cô Thần cũng giải vây cho Tiểu Ngũ, có điều Tiêu Bình vẫn không buông tha Tiểu Ngũ, cười tủm tỉm hỏi: "Trong "Tân Sinh" cậu thích dùng cách tính toán của mình để thiết lập lực chiến cho người chơi, vậy trong mắt cậu ai là người có lực chiến đấu cao nhất?"
Tiểu Ngũ nhớ đến Tiêu Phàm, nhớ đến Tiêu Bình, nhưng cậu ta lại lắc lắc đầu, bởi vì những tên biến thái này không thuộc vào phạm vi đánh giá bình thường: "Là đại ca Độc Cô Thần."
"Ồ, vậy tôi thì sao?"
"Ngài là vô hạn rồi."
"Không phải vô hạn cao hơn tất cả mọi người sao?"
"Nhưng vô hạn là phạm quy rồi!"
"Vì sao tôi lại có lực chiến đấu vô hạn?"
Bởi vì anh biến thái, Tiểu Ngũ thầm nói, nhưng ngoài miệng lại nói nhỏ: "Sao mà tôi biết được..."
"Được rồi, để tôi nói cho cậu biết, bởi vì nhân vật của tôi chính là ăn gian..."
"Ăn gian?"
"Cậu có biết để gian lận được thì cần gì không?"
"Gian lận càng mạnh, nhất định càng phải hiểu biết nhiều về thiết kế của trò chơi này!"
"Đã như vậy rồi, hiện tại cậu còn nghi ngờ năng lực "mật mã tâm lí" của tôi không?"
"Nhưng mà sao có thể làm được! "Tân Sinh" vận hành nhờ vào não chủ trò chơi, hẳn là phải cấm trừ được tất cả các loại gian lận mới phải chứ!"
"Trên lí thuyết thì đúng là như thế, nhưng khi tôi thiết lập nhân vật thì có phát hiện một cái lỗ hổng không biết vì sao John lại để lại. Vì vậy tôi mượn sức mạnh của lỗ hổng này, dùng khoảng thời gian khoảng một ngày để sáng tạo nhân vật, do đó tôi có thể thi triển nhân vật game "Vân Bình Chi" vốn dùng kĩ năng.
"Lỗ hổng? Vì sao John lại phải để lại thứ đó? Chẳng lẽ hắn ta cũng muốn gian lận trong "Tân Sinh" sao?"
"Hẳn là không phải, lỗ hổng đó của hắn chỉ duy trì sửa chữa thông tin nhân vật của người chơi với biên độ nhỏ, tựa như thay đổi giới tính hoặc trận doanh các thứ..."
"Còn biên độ nhỏ! Gian lận đều bị ngài ép ra!"
"Cho nên tôi phạm quy rồi đó, sau khi vận hành "Tân Sinh", đầu não của trò chơi cần kiểm tra đo lường mọi lúc, chỉ cần tìm thấy lỗ hổng thì phải tự mình sửa chữa. Nhân vật của tôi thay đổi nhiều như vậy, không đến bao lâu sẽ được sửa chữa hoàn toàn như là một bug."
"Hoàn toàn sữa chữa?"
"Cũng tức là nhân vật "Vân Bình Chi" này có thời hạn nhất định, cùng càng nhiều thì càng nhanh kết thúc, khi đến lúc sẽ hoàn toàn biến mất khỏi "Tân Sinh"."
"Vậy thời hạn còn lại của nhân vật của anh là bao nhiêu?"