Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 915: CHƯƠNG 915: CÔ EM THÀNH THẬT ĐẾN TỪ QUÊ NHÀ

Trời ơi, hiện tại tất cả người chơi đều muốn đuổi giết hắn, lẽ nào hắn còn phải rơi vào tay ba vị NPC nữ này sao?

Còn chơi trò chơi này thế nào nữa!

Động một chút đã lộ ra sự việc rồi, hậu cung bùng cháy, trước kia hắn xem tiểu thuyết hậu cung sao lại không có tình tiết như thế này nhỉ?

Vậy hắn có làm ảnh đế cũng không có lời thoại tham khảo để đối phó với loại tình huống này!

Tiêu Phàm nhìn Hạ Lộ Lộ bằng ánh mắt cầu xin, trên mặt Hạ Lộ Lộ cũng không hề có chút vẻ thương cảm nào, trực tiếp đặt pháo vào bên trong ống pháo.

Tiêu Phàm lại đảo mắt nhìn về phía Aina hiền lành, nhận ra Aina lặng lẽ quay mặt sang bên khác, giống như cô đang tức giận không muốn đối mặt với hắn vậy.

Tiêu Phàm chỉ có thể cầu cứu mục sư có tấm lòng Bồ Tát Mary thôi, kết quả lại nhận ra mắt Mary rưng rưng ánh lệ, nhìn hắn mà vẻ mặt như đang tiễn biệt vậy.

Đệt! Tiêu Phàm hắn đã nhún nhường rồi, bọn họ còn muốn giết hắn, con người cũng có giới hạn chứ!

Tiêu Phàm thở gấp, hét to lên, lời thoại không được chuẩn bị trước, chỉ có thể chọn lung tung câu thoại hợp tình hình thôi: "Các cô thật sự muốn giết chồng à?"

Mưu sát chồng à?

Ba cô gái nghe xong, gương mặt đỏ lên.

Aina và Mary xấu hổ cúi đầu xuống, trong lòng lại có chút vui mừng.

Tính tình Hạ Lộ Lộ không dịu dàng được như vậy, chỉ cần cô bé cảm thấy thẹn thùng, trong lòng sẽ càng bực tức, trong lòng bực tức, nhất thời kịch động liền bóp cò pháo. Khẩu pháo lập tức bắn ra một ngọn lửa, bắn mạnh về phía Tiêu Phàm!

Ầm!

Ngay lúc Hạ Lộ Lộ bóp cò, rốt cuộc Tiêu Phàm cũng nhận ra những gì có trong cuộc sống thường ngày của hắn và Hạ Lộ Lộ không phải là hòa thuận, vui vẻ mà là cãi nhau.

Hạ Lộ Lộ là người không thể chấp nhận sự chế nhạo. Hơn nữa, sức mạnh của cô bé nghiêng về phía "ranh ma" hơn!

Nhưng mà hối hận vào lúc này thì không kịp nữa rồi, Hạ Lộ Lộ đã nã súng về phía Tiêu Phàm!

Tiêu Phàm phải tránh, nhưng muốn tránh được viên đạn đó thì chỉ có thể dùng "Kim Tàm Thoát Xác".

Ngay lúc Tiêu Phàm còn đang nghĩ sẽ dùng "Kim Tàm Thoát Xác" tạm tránh đòn tấn công này thì một thân ảnh xinh đẹp đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn...

Mặc dù Xà Cơ giả cũng hiểu về phòng ngự, nhưng mà người này cũng không phải Xà Cơ.

Vì vậy cô cũng không đưa lá chắn ra mà chỉ lười biếng nâng ngọc lên, một luồng ánh sáng tỏa ra, ngay lập tức đỡ được viên đạn trong khoảng cách gần của Hạ Lộ Lộ.

Tiêu Phàm còn sống, nhưng cũng không cảm thấy vui vẻ, vì người xuất hiện trước mặt hắn lúc này khiến hắn cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

Tại sao cô lại xuất hiện ở đây?

Lilith, cô nàng vô dụng lúc nào cũng say khướt ở thành Abaddon, đại công chúa của trận doanh Ác Ma.

Tiêu Phàm cảm thấy tình hình hiện tại càng phức tạp hơn rồi...

Lilith chặn phát súng của Hạ Lộ Lộ xong cũng không thể hiện gì mà lập tức cầm chai rượu lên uống ừng ực từng hớp. Nhưng lúc này bình rượu cũng không chảy ra bất kỳ chất lỏng nào.

"Vừa rồi..."

Hết rượu, Lilith đột nhiên thấy mất hứng, tiện tay ném chai rượu sang bên cạnh.

Hành động của cô không quá mạnh mẽ, nhưng lại mang lại hiệu ứng thị giác rất lớn.

Ban đầu cô mặc một chiếc quần tơ lụa rộng màu tím, khiến người ta có cảm giác chỉ cần cử động nhẹ là nó sẽ tuột xuống ngay. Da thịt trước ngực lộ ra, còn lộ cả nụ hoa màu đen.

Cô xoay người lại, đôi mắt hồ ly đầy mê hoặc khẽ liếc Tiêu Phàm, đôi môi sexy hé mở, nói một câu đầy mập mờ: "Nhóc con xấu xa, cậu muốn tôi không?"

Lilith, NPC trong vụ giao dịch mà Tiêu Phàm nhận ở trận doanh Ác Ma.

Vì tính cách của Lilith hơi đặc biệt, nên sau khi Tiêu Phàm rời khỏi trận doanh Ác Ma. Tránh đi thà gặp mặt, dù Tiêu Phàm chấp nhận tự tìm nhiệm vụ, hắn cũng không muốn gặp lại cô, mà giờ phút này, không hiểu sao NPC này lại tự tìm tới hắn.

Muốn cô?

Chắc chắn không thể có chuyện này, Tiêu Phàm còn hy vọng cô nàng Lilith này tránh xa hắn ra!

Thấy Tiêu Phàm không nói gì, Lilith cũng không tức giận, thân thể mềm mại thuận thế dựa vào người Tiêu Phàm, đôi tay ngọc ngà uốn lượn rồi vòng qua cổ hắn.

Lilith im lặng nhìn Tiêu Phàm, rượu khiến hai mắt cô hơi mờ mịt, ánh mắt cũng trở nên mềm mại, cả người tỏa ra hơi thở đầy yêu mị.

Lilith khẽ thổi, hơi thở ấm áp lập tức phả vào bên tai Tiêu Phàm, cả người hắn lập tức không kiềm được mà chấn động.

"Người ta nhớ cậu..."

Chết tiệt, người phụ nữ này rốt cuộc muốn làm gì?

Hành động của Lilith khiến Tiêu Phàm hơi khó hiểu, nhưng tiếng xương cốt chuyển động khiến hắn tỉnh táo lại. Hắn nhận ra ba cô nàng trước mặt mình đang bẻ gân tay rất mạnh mẽ, vẻ mặt thì vô cùng tức giận nhìn hắn và Lilith, lửa chiến giống như sẽ lan tràn ngay...

"Chờ đã, mọi người nghe tôi giải thích, quan hệ của tôi và cô ấy không giống như mọi người nghĩ!"

Đúng vậy, Tiêu Phàm cảm thấy hắn và Lilith cũng đâu có thân thiết gì. Hai người cũng chỉ có khoảng thời gian sống chung đó, mà trong thời gian đó, người phụ nữ này cũng chỉ biết rượu và rượu mỗi ngày, còn Tiêu Phàm hắn cũng chỉ muốn cô uống ít rượu đi thôi.

Đừng nói Tiêu Phàm hắn không muốn có quen biết gì với cô mà với tình trạng lúc nào cũng nửa say như Lilith thì ai có tình cảm gì được với cô.

Lilith đang quấn trên người Tiêu Phàm nghe tiếng hét của hắn thì khẽ chuyển đôi mắt quyến rũ về ba cô nàng bên cạnh kia, giọng nói quyến rũ lại vang lên: "Nhóc con, những người này là bạn mới của cậu sao? Một... hai... ba... Ồ, nhóc, cậu đúng là không tồi chút nào, cộng thêm bốn người ở Abaddon của tôi thì đã đủ bảy ngày một tuần rồi còn gì..."

Bốn người ở Abaddon?

Lilith muốn nói Hổ Nữu, Xà Cơ, Bán Trường Niên và Miên Miên.

Nhưng mà bảy ngày một tuần là cái quái gì?

"Cậu còn trẻ, buổi tối cũng đừng quá lao lực như vậy, một tuần không nghỉ ngơi, sức khỏe dễ bị tổn thương lắm..."

Rốt cuộc Tiêu Phàm cũng hiểu ra cô nàng lưu manh này muốn nói gì, trong long càng không muốn nói gì thêm mà chỉ muốn lập tức hất cô ra khỏi người mình.

Không ngờ Lilith lại nhận ra suy nghĩ của hắn, hắn vừa nhúc nhích, cô nàng lập tức dùng chỗ đầy đặc nhất trước người ngăn cản hắn lại.

Tiêu Phàm muốn hất cô ra thì cũng chỉ có thể chạm vào chỗ đó, sao hắn có thể làm được chứ!

Cũng may hắn nhanh trí, lấy ngay rượu mà mình đã chuẩn bị trước trong túi ra: "Thả tôi ra, thứ này thuộc về cô!"

"Lấy ra sớm là được rồi, thật là..."

Lilith nhìn thứ trong tay Tiêu Phàm, đôi mắt lập tức sáng lên, đâu còn quan tâm đến hắn nữa, lập tức cướp lấy chai rượu, uống một hớp rồi thở dài, dường như vô cùng sảng khoái.

"Rốt cuộc anh và cô ta đã xảy ra chuyện gì!"

Hạ Lộ Lộ giận dữ không hỏi Tiêu Phàm, vì hiện tại đã xuất hiện một kẻ địch chung của ba người, nên ba người đều lập tức chuyển hướng về Lilith.

Lilith duỗi người, liếm chút rượu dính trên môi, vẻ mặt đầy hứng thú nhìn về phía mấy người Hạ Lộ Lộ, nói: "Quan hệ của tôi và cậu ta? Chẳng lẽ mấy người không nhận ra sao? Tôi và cậu ta ấy à, chính là người yêu..."

"A... A a... Cô... Cô... Cô nói gì?"

Ba người Hạ Lộ Lộ vừa nghe, vẻ mặt lập tức đỏ bừng, giống như trái cà chua chín vậy, toàn thân họ run lên, trong lòng cũng trở nên rối như tơ vò.

Sao Tiêu Phàm có thể chấp nhận lời giải thích này của Lilith, hắn vội nói với cô: "Chị hai à, xin cô đừng đùa với mấy cô nàng đó, chúng ta có quan hệ đó lúc nào chứ!"

"Được rồi, thật ra tôi và cậu ta cũng không phải quan hệ đó..."

Nghe thấy lời giải thích của Lilith, Tiêu Phàm khẽ thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng lo lắng của ba cô nàng kia cũng bình tĩnh trở lại.

Nhưng Tiêu Phàm không biết, biểu hiện của mấy người Hạ Lộ Lộ đã khiến cái tính cách ham chơi của Lilith càng phát triển.

Một NPC đặc biệt của trận doanh Ác Ma có thể vì một câu cầu xin của Tiêu Phàm mà thay đổi sao?

Lilith thu lại dáng vẻ quyến rũ trên gương mặt, bày ra một vẻ mặt điềm đạm đáng yêu, đôi mắt cũng dần đỏ lên, viền mắt ngấn lệ.

Hành động kỳ lạ này của Lilith khiến Tiêu Phàm lập tức cảnh giác, nhưng hắn cũng không hiểu cô muốn làm gì, nên hắn cũng không biết nên ngăn cản thế nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!