Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 920: CHƯƠNG 920: ĐOÀN LÀM PHIM NGẠO THIÊN

Tiêu Phàm ngạc nhiên, Long Ngạo Thiên có tâm huyết thế à?

Được rồi, nếu như hắn ta muốn đánh với mình thì mình cứ động thủ vậy, cho hắn ta chết sớm siêu sinh sớm, khỏi phải đêm dài lắm mộng.

Lần trong không khí, hắn rút huyết kiếm ra, hai chân bước nhanh lướt trong gió!

Đôi con ngươi màu đỏ rượu ngay lập tức trở nên lạnh lẽo lạ thường!

Nhưng Long Ngạo Thiên khoát tay thật mạnh, quát to một tiếng, bước chân của Tiêu Phàm liền dừng lại.

Bởi vì Tiêu Phàm hiểu được vẻ mặt của Long Ngạo Thiên lúc này, đồng thời Tiêu Phàm cũng là "diễn viên", cũng hiểu được ẩn ý trong tiếng kêu của Long Ngạo Thiên.

Ngay tại khoảnh khắc liên quan đến sống chết của mình, đạo diễn Long của chúng ta cực kì có trách nhiệm nghề nghiệp mà hô: "Cut!"

...

Tuy rằng các cô hot girl mạng vẫn đang không ngừng nịnh nọt Ngạo Thiên, nhưng trong lòng lại hiểu rõ Long Ngạo Thiên là kiểu người như thế nào rồi.

Bởi vì trước khi các cô tìm kiếm mục tiêu đã có điều tra trước, đây thuộc loại ngành nịnh hót của bọn họ.

Long Ngạo Thiên là một tên giàu nứt đố đổ vách, hoàn toàn là một cái máy rút tiền tự động, ngoài thứ đó ra thì không còn gì khác.

Đó chính là ấn tượng của nhóm bạn gái đối với Long Ngạo Thiên.

Cho nên lúc Long Ngạo Thiên dũng cảm đứng ra, làm ầm lên với người được xưng là "Lich King" Mệnh Phàm, trong khoảnh khắc đo các cô có cảm giác Long Ngạo Thiên cool ngầu một cách ngây thơ.

Có điều các cô nhanh chóng rời tầm mắt đi, bởi vì Tiêu Phàm ra tay rồi!

Tiêu Phàm rút kiếm xông lên, cưỡi gió mà đi, mái tóc màu bạc tung bay, những cô gái đó đều trợn mắt nhìn thẳng, trong lòng cảm thán, Lich King Mệnh Phàm thực sự đẹp trai quá đi...

Thời gian thay đổi, uy lực của "Lich King" năm đó vẫn còn, chỉ có điều sau khi "Chúng thần di tích chi chiến" kết thúc, mọi người lại thay đổi thái độ với "Lich King".

Lòng người dễ dàng thay đổi như vậy đấy, đương nhiên điều này cũng liên quan đến biểu hiện xuất sắc của bản thân Tiêu Phàm ở trong "Chúng thần di tích chi chiến", dù sao trong giới game online, bóng tốc có thể trực tiếp che phủ đi Hào Quang của Tinh Thần cũng không có nhiều.

Tuy rằng bóng tối không tia sáng nhìn qua rất nguy hiểm, nhưng chúng cũng cực kì hấp dẫn người khác.

Hơn nữa căn bản các em gái bây giờ đều là người mê cái đẹp, cặp đồng tử màu đỏ rượu kia của Tiêu Phàm lại càng thu hút, cộng với vẻ đẹp quỷ dị bị che dấu nhiều năm kia lại khiến cho Tiêu Phàm càng trở nên đẹp mắt hơn.

Long Ngạo Thiên không biết, Tiêu Phàm vừa mới rút kiếm, đám bạn gái này của hắn ta đã làm phản luôn rồi, cho nên hắn ta vẫn làm theo kịch bản đã sắp xếp trước của mình, lúc nào cũng giữ vững phong độ, chuẩn bị nâng thanh đại kiếm trong tay lên, giao đấu với Tiêu Phàm một phen.

Nhưng lúc Long Ngạo Thiên vừa mới nâng kiếm lên, trong lòng hắn ta bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo, không hiểu sao lại sinh ra một dự cảm, nếu như hắn ta giao phong với Tiêu Phàm, Tiêu Phàm chém một nhát xuống, hắn ta sẽ bỏ mình!

Bởi vì ngay giờ phút này, Long Ngạo Thiên nhìn thấy hai con mắt lạnh như băng của Tiêu Phàm...

Vì thế trong lòng Long Ngạo Thiên hoảng loạn, phản xạ có điều kiện hô to một tiếng: "Cut!"

"Cut!" là từ ngữ mà Long Ngạo Thiên quen dùng, Long Ngạo Thiên thân là "vai nam chính" kiêm đạo diện, vào những lúc tình tiết câu chuyện diễn ra không giống kịch bản "Cuộc đời truyền thuyết của Long Ngạo Thiên", hắn ta thích hô dừng như vậy.

Sau khi Long Ngạo Thiên hô xong, hắn ta mới nhận ra khồng ổn, bởi vì tuy rằng hắn ta và Tiêu Phàm có nhiều vướng mắc, nhưng cũng không tính là quen thuộc, Tiêu Phàm có thể hiểu được ý của hắn ta sao?

...

Tiêu Phàm hiểu rồi, bởi vì cuộc sống như một vở kịch, mọi chuyện đều dựa vào kĩ năng diễn xuất, ngày thường Tiêu Phàm cũng là một người trong "Giới diễn kịch", lúc hắn nhìn thấy vẻ mặt khẩn trương của Long Ngạo Thiên, hắn lập tức hiểu được ý của hắn ta.

Năm đó sau khi Tiêu Bình rời khỏi, trong lòng Tiêu Phàm liền có một loại tiềm thức "trốn tránh lúc gặp nạn", để giảm bớt áp lực trên người mà Tiêu Phàm phải chịu đựng.

Nhưng không phải chuyện gì cũng có thể trốn tránh được, ví dụ như không làm được bài thi, về nhà vẫn phải đối mặt với bố mẹ gì đó, cho nên lúc đó Tiêu Phàm chỉ có thể dựa vào diễn xuất thôi.

Lúc mới bắt đầu Tiêu Phàm cũng không biết phải diễn như thế nào, cho nên sau khi thông đồng với Hào Đại Bàn xong, nháy mắt điên loạn trước mặt bố mẹ một trận, lập tức làm ra vẻ bị đánh thảm lắm.

Có huấn luyện, có cả tập luyện, tập luyện đi tập luyện lại sẽ biết được "Cut!" là thứ gì.

Hiện giờ nghe lại chúng một lần nữa, Tiêu Phàm nhìn xem vẻ mặt của Long Ngạo Thiên, lập tức hiểu được, dừng hành động lại.

Tiêu Phàm dừng lại, Long Ngạo Thiên bỗng nhiên có cảm giác như là sống sót sau tai nạn vậy, mồ hôi lạnh ứa ra trên trán, nhưng ánh mắt mà hắn ta nhìn Tiêu Phàm lại càng trở nên thân thiết.

Hóa ra anh cũng là "Người cùng giới" à...

Long Ngạo Thiên biết được chuyện này rồi, trong lòng thả lỏng hơn không ít, mắt phải nháy nháy, đánh ám hiệu với Tiêu Phàm, rồi sau đó lớn tiếng nói: "Kiếm pháp Ngạo Thiên của Long Ngạo Thiên tôi quá mạnh mẽ, mà anh Mệnh Phàm đây cũng không phải kẻ yếu, hai người chúng ta lỡ có giao đấu, sợ là khó có thể khống chế được sức mạnh của bản thân. Nếu như uy lực thừa lại bắn ra ngoài, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến những người xung quanh. Để tránh làm tổn thương những người vô tội, trăm họ lầm than. Hai người chúng ta đổi chỗ giao chiến khác, anh thấy thế nào?"

"Lời anh Ngạo Thiên nói chí phải, mời!"

"Mời!"

Nói xong, Long Ngạo Thiên dẫn Tiêu Phàm chui vào một rừng cây nhỏ ở bên cạnh, đoạn đối thoại giữa hai người khiến cho mọi người ở đây không khỏi sửng sốt, đám bạn gái kia lại càng là mắt nhìn mà cạn lời.

Mà lúc này, bỗng nhiên Long Ngạo Thiên quay đầu lại nói với chân chó của hắn ta: "Mày còn không mau lại đây!"

Long Sáo chỉ vào bản thân mình,

Vẻ mặt khó hiểu: "Em á? Nhưng lão đại, không phải vừa rồi anh mới nói thần tiên hai người đánh nhau, dư âm sẽ tổn thương người vô tội, trăm họ lầm than sao, nếu thế em đi với anh chẳng phải là đi chịu chết à?"

"Còn chưa bị dư âm đánh trúng, mày đã chết vì ngu rồi, sao mày lại theo tao được nhỉ, còn không nhanh chạy qua đây!"

Long Sáo chợt cảm thấy đau buồn, nhưng cậu ta cũng chẳng còn cách nào, chỉ có thể chạy lon ton qua đó, ai bảo cậu ta là chân chó của Long Ngạo Thiên chứ?

Chân chó phải nghe theo lời nói của chủ nhân...

Hạ Lộ Lộ nhìn theo Tiêu Phàm và Long Ngạo Thiên biến mất, cũng cảm thấy có chút không thể hiểu được: "Hai người này làm cái gì vậy, đánh nhau cũng phải chọn địa điểm à? Hơn nữa ánh mắt người đàn ông đối diện kia nhìn Mệnh Phàm đáng ghét quá, mình luôn cảm thấy ánh mắt đó cứ gay gay ấy. Trong khoảnh khắc hắn ta nhìn Tiêu Phàm, giống như hắn ta đang truyền tin gì đó không tốt đến Mệnh Phàm vậy, đến mức Hạ Lộ Lộ rất muốn bắn một pháo nổ xác hắn ta!"

...

Sâu trong rừng cây, Long Sáo thấp thỏm nhìn hai vị đại thần trước mặt mình, tâm trạng cực kì căng thẳng.

Nhưng có thể nhìn "Lich King" Mệnh Phàm ra tay ở cự ly gần dường như cũng là một trải nghiệm không tồi.

Nghĩ như vậy, Long Sáo lại trở nên hưng phấn hơn, trong ánh mắt cậu ta tràn đầy trờ mong.

Nhưng ngay sau đó, sau khi cậu ta nghe được cuộc đối thoại giữa hai người, trái tim lại trở nên nguội lạnh.

"Anh Mệnh Phàm, đây cũng không phải lần đầu tiên tôi với anh trao đổi, tôi biết anh là một người thông minh, ra giá đi..." Long Ngạo Thiên toàn thân lấp lánh ánh vàng tỏ vẻ bình tĩnh.

"Tôi không thể chết, cho nên tôi không thể bán chiến thắng cho anh được." Tiêu Phàm cười nói.

"Ha ha, tôi cũng nghĩ vậy. Tuy rằng không thể mua được chiến thắng tôi cũng hơn thất vọng, nhưng kết quả hòa cũng được."

Tiêu Phàm dựng ngón tay lên, cười gian, số lượng mà ngón tay hắn biểu thị lúc này có hơi lớn.

Nhưng Long Ngạo Thiên vẫn rất sảng khoái: "Thành giao!"

...

Cuồng phong gào thét, Tiêu Phàm điều động nội lực, điều khiển huyết kiếm bay lượn trên không trung, mũi kiếm hướng thẳng về phía Long Ngạo Thiên, không khí nặng nề cùng cực!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!