Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 943: CHƯƠNG 943: LUYỆN KIM THUẬT THẤT BẠI

Nhưng Tiêu Phàm vẫn giữ nguyên ý kiến, còn lại một cái nhưng không cứu ai cả, nhất quyết muốn trả chiếc chìa khóa nguyên tố kia lại cho Arnold.

Mà Tiêu Phàm làm vậy, khiến cho Arnold vô cùng kinh ngạc, bởi vì tất cả không có gì theo kế hoạch của gã cả!

...

Trong lồng vốn là nhốt chín người, không hiểu sao một cô gái lại không bị truyền tống đến đây, việc này từ lúc bắt đầu dã xuất hiện những việc không thuận lợi rồi.

Có điều như vậy cũng chẳng sao, chỉ cần trong lồng vẫn nhốt mạo hiểm giả đủ nhiều, Arnold đùa bỡn lòng người bằng thủ đoạn của gã, làm cho đối phương cảm thấy sợ hãi, cảm nhận được sự ác độc không thể không chú ý đến.

Một nửa số chìa khoá đủ tàn nhẫn cho sự lựa chọn sống chết, mà không như dự định ban đầu, gã còn tặng thêm Tiêu Phàm chiếc chìa khoá thứ năm, hoàn toàn là vì thỏa mãn nỗi lòng muốn ưu việt của Arnold.

Trong sự độc ác tàn tràn đầy, thêm vào một chút hào hiệp, sẽ khiến cho nhân vật phản diện càng thêm quý phái và khí chất.

Arnold nghĩ như vậy, dường như có thể nhìn thấy được đám người vì muốn sống mà sụp đổ, còn Tiêu Phàm sẽ do dự tới do dự lui để lựa chọn.

Có điều hành động của Tiêu Phàm bây giờ, lại làm cho mộng đẹp của gã hoàn toàn vỡ vụn...

Do dự, áy náy, người nọ giống như không hề có thứ tình cảm này.

Không chút chần chừ, Tiêu Phàm mở bốn lồng giam ra, và cũng cực kì tùy tiện muốn giao chiếc chìa khoá thứ năm cho Arnold, không những thế mà còn thúc giục Arnold, giúp hắn xử lý những người trong lồng.

Máu lạnh vô tình, ý chí sắt đá, người này lãnh khốc như vậy, khí chất tà ác quả thực được hắn phát huy đến mức vô cùng tinh tế!

Nhìn thấy Tiêu Phàm như vậy, Arnold từ đáy lòng sinh ra tán thưởng, thậm chí sinh lòng ghen ghét, hơn nữa còn có một cảm giác khó chịu như bị sỉ nhục vậy.

Chiếc chìa khoá thứ năm, Arnold là vì thể hiện địa vị mình hơn hẳn mọi người nên mới tặng thêm, nhưng Tiêu Phàm chẳng những không cần, mà còn trả về lại như đuổi ăn mày, đồng thời còn làm dáng tay như đang chỉ huy và dặn dò gã làm gì tiếp theo vậy.

Trong tòa Lâu đài Tinh Không này, rốt cuộc ai mới là nhân vật phản diện chân chính đây!

Ngươi rành rành là một mạo hiểm giả bị vây trong cơ quan cạm bẫy trùng trùng, hành động như vậy thực sự quá xem thường người khác rồi!

Arnold che ngực, mắt thấy hành vi của Tiêu Phàm, làm cho gã có chút buồn bực trong lòng. Gã không muốn đùa với Tiêu Phàm nữa, gã muốn làm việc nhân vật phản diện nên làm, dùng Luyện Kim Thuật của bản thân nói cho tất cả mọi người ở nơi này biết, ai mới là nhân vật phản diện chân chính!

Người ác độc nhất trong Lâu đài Tinh Không chính là gã, Luyện Kim Thuật Sư Arnold, chứ không phải Lich King Mệnh Phàm phân chó!

"Hô hô hô hô, ngươi đã thành công chọc giận ta rồi!"

Lời nói Arnold lại lần nữa truyền đến từ trên đài cao, vẫn như cũ là một dáng vẻ mấy người chắc chắc sẽ phải sợ ta.

Đối với Arnold, Tiêu Phàm cũng chả biết phải làm sao.

Arnold là nhân vật phản diện, Tiêu Phàm vốn nên e sợ cũng như cảnh giác gã mới đúng chứ.

Nhưng với sự xuất hiện của gã, Tiêu Phàm lại mất ráo cảm giác căng thẳng lúc nãy, vậy nên Tiêu Phàm mới có thể thong dong bình tĩnh như thế.

Nhưng Tiêu Phàm cũng hiểu, đây là hiện tượng cực kỳ không bình thường.

Tu tâm pháp của phái Thục Sơn, cường hóa dự cảm đối với ngu hiểm của hắn, kỹ năng "Túy Uyên Chi Chủ" cũng mang theo năng lực báo nguy.

Nhưng dưới tình huống phải cảnh giác cao độ như vậy, Tiêu Phàm vẫn không cách nào cảm nhận được bất kỳ áp lực hay nguy hiểm gì từ người Arnold cả.

Nguyên nhân cũng chỉ có thể là Arnold thật sự không có chút uy hiếp nào với hắn.

Một người không có tính uy hiếp, tâm tình cũng chập chờn, vẫn luôn giậm chân trước mặt hắn mãi, Tiêu Phàm cũng chẳng biết nên phải ứng như thế nào.

...

Arnold gầm thét đe dọa xong, thấy Tiêu Phàm vẫn không có phản ứng gì thì càng tức điên lên: "Ngươi đừng tưởng mấy người các ngươi lúc này đang ở ngoài lồng giam thì sẽ an toàn! Arnold ta từ lúc mới bắt đầu không hề có ý định buông tha các ngươi! Các ngươi vẫn luôn ở trong lồng giam thôi!"

Nói xong, Arnold kích thích cơ quan trong tay, cửa đá của con đường dẫn Tiêu Phàm đến đây hạ xuống, cả đám người đã hoàn toàn bị vây trong khu vực rộng lớn này.

Arnold càng đắc ý với hành động của mình, nhưng lúc gã nhìn xuống phía dưới, phát hiện Tiêu Phàm vẫn là khuôn mặt không biểu tình như cũ, mà các cô gái bởi vì có Tiêu Phàm ở đây nên hình như cũng không thấy khẩn trương gì lắm.

"Này! Chẳng lẽ các người không biết sợ hãi! Arnold ta muốn dùng những mạo hiểm giả bị nhốt ở đây để làm thí nghiệp Luyện Kim Thuật! Thí nghiệm trên cơ thể sống! Các ngươi có thể thể hiện sợ hãi một chút, kinh hoảng một chút được không hả!"

Arnold xong đời rồi, những người này chẳng lẽ là những dũng sĩ trong truyền thuyết sao?

Dũng sĩ cũng chẳng dũng cảm được đến thế đâu, có thể cho nhân vật phản diện chút mặt mũi, chút sợ hãi được không hả?

"Được rồi, không đùa nữa! Arnold muốn làm thí nghiệm Luyện Kim Thuật bằng tất cả các ngươi! Để cho các ngươi chân chân chính chính cảm nhận được sự ác độc của Luyện Kim Thuật Arnold đã phát minh ra!"

Arnold thò tay phải vào trong áo choàng, móc tác phẩm Luyện Kim Thuật của mình ra, Thuốc Ngu Đần!

Vô cùng mong chờ nhìn xuống phía dưới, gã hi vọng thời khắc này, mạo hiểm giả bên dưới có thể hơi e sợ gã.

Nhưng nguyện vọng gã liền tan nát, bởi vì màu sắc của bình thuốc quá mức ngọt ngào, cái màu hồng phấn không thể mang đến cho người ta chú cảm giác căng thẳng nào.

Có điều, Tiêu Phàm nhìn thấy bình thuốc này thì lại khẽ nhíu mày, bởi vì hắn siêu ghét cái màu này.

"Đây là Thuốc Ngu Đần mà Arnold ta phát minh ra, ngu đần tức là hỗn loạn, chỉ cần bị nhiễm, các ngươi sẽ mất tâm trí, trong đầu chỉ tồn tại suy nghĩ muốn giết người, phá hủy hết những gì trước mắt! Đây là do các ngươi ép ta đó! Cho nên đừng trách ta ra tay tàn nhẫn!"

"Chờ một chút!"

"Gì? Ngươi rốt cục cũng sợ hãi rồi? Ngươi rốt cục cảm thấy sợ hãi rồi sao? Ngươi rốt cục vì sự ác độc của Arnold ta mà run rẩy không ngừng sao!"

Tiêu Phàm một tiếng kêu dừng làm cho Arnold cực kì cảm động.

"Không không không, ta không phải có ý này, ta chỉ là có mấy câu hỏi muốn hỏi ngươi một chút..."

Tiêu Phàm liên tục phẩy tay, tránh cho Arnold sinh ra ảo giác bản thân cao siêu, Tiêu Phàm lại không biết khi mình cử động như vậy đã mang đến cho Arnold tổn thương bao lớn.

"Vì sao! Vì sao chứ! Vì sao ngươi có thể tàn nhẫn như vậy! Chẳng lẽ ngươi không thể cho một nhân vật phản diện là ta đây xíu mặt mũi nào hả!"

...

Arnold vẫn luôn tự cho mình là ác độc, nhưng gã hôm nay lần đầu tiên cảm nhận được lòng thiện lương tiềm ẩn trong con người mình.

Bởi vì so sánh với người trước mắt, đúng thật không gã không là cái gì cả!

Suy nghĩ ác độc của gười nọ, thậm chí tàn phá luôn cả tâm linh của nhân vật phản diện là Arnold đây.

Arnold thật sự muốn vứt luôn cái bình Thuốc Ngu Đần này vào mặt Tiêu Phàm, nhưng vấn đề Tiêu Phàm muốn hỏi, lại dậy lên lòng hiếu kì của gã.

Hắn muốn hỏi cái gì?

Chắc là muốn hỏi chuyện liên quan đến Thuốc Ngu Đần rồi.

Muốn hiểu rõ Thuốc Ngu Đần, từ đó tìm đường giải quyết, điều này chứng minh nội tâm hắn không giống như vẻ bình tĩnh bên ngoài, bọn chúng đã bắt đầu cảm thấy sợ hãi Arnold ác độc rồi!

Chuyện này đối với Arnold mà nói, thật sự là niềm vui bất ngờ, tôn nghiêm của nhân vật phản diện ác độc phút chốc được cứu vãn lại đôi chút.

"Hỏi đi! Ta còn đang muốn để cho các ngươi cảm nhận sâu sắc sự ác độc đáng sợ của Luyện Kim Thuật Sư Arnold đây!"

Tiêu Phàm nhíu mày, hắn luôn cảm thấy tác phong làm việc của Arnold nó cứ quái quái thế nào, nói sao nhỉ, vô cùng ngây thơ.

Có điều, hắn cũng lười quan tâm, thế là mở miệng hỏi: "Shaman Zaba có quan hệ gì với ngươi, các ngươi sao mà quen nhau được?"

Đây chính là vấn đề Tiêu Phàm muốn hỏi, hắn lại rảnh quá đi quan tâm Thuốc Ngu Đần.

Dù sao theo lời Lilith nói, Arnold làm thí nghiệm Luyện Kim Thuật cuối cùng sẽ luôn thất bại, đống Thuốc Ngu Đần phân chó này chắc cũng sẽ không ngoại lệ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!