Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 946: CHƯƠNG 946: THUYẾT NGÔ VƯƠNG

Tiêu Phàm bối rối lùi lại, lại phát hiện sau lưng chỉ có tường đá lạnh lẽo, mà đáp lại Tiêu Phàm, là một tiếng tru lớn hung hãn!

"Gào!"

Bà nội cha nó chứ! Phụ nữ thật là đáng sợ!

Hồng quang dưới ánh nến có chút lập lòe, huyết kiếm đã bị Tiêu Phàm giữ trong tay, mồ hôi bắt đầu chảy dọc xuống theo trán Tiêu Phàm, đôi mắt màu đỏ rượu kia nhanh chóng trở nên lạnh lẽo!

Sự tùy ý lúc bình thường đột nhiên được thu lại, nếu như đối phương tiếp tục tiến lên chút nữa, Tiêu Phàm sẽ liền thật sự ra tay.

Arnold đứng bên cạnh Tiêu Phàm, phát hiện rõ ràng sự khác thường của Tiêu Phàm, cậu cảm thấy trên người Tiêu Phàm lúc này tản ra một loại khí thế ác ma cao siêu!

Nhưng trong khoảnh khắc quan trọng này, các cô gái trong nháy mặt chợt khôi phục sự thanh tỉnh: "A? Lúc nãy tôi làm sao vậy?"

Các cô gái đột nhiên dừng lại, Tiêu Phàm sững sờ, trong lòng cũng nhẹ nhàng thở phào, ánh mắt lần nữa trở lại hiền hòa.

Xem ra, công hiệu của "hỗn độn dược tề" đã hết rồi.

Arnold cảm thấy khí thế của Tiêu Phàm đã tản đi, xem như lúc nãy mình sinh ra ảo giác.

...

"Lúc nãy tôi...A?! Vì sao lại biến thành thế này?! Mệnh Phàm, chuyện đó...Lúc nãy tôi không cố ý đâu, tôi không khống chế được cơ thể mình?!"

Cảnh tượng bắt đầu trở nên hoảng loạn, các cô gái dường như đang nhớ lại những chuyện vừa mới xảy ra.

Cuồng bạo và hung hăng, không có chút hình tượng thục nữ nào, chuyện này không khỏi khiến cho các cô cảm thấy xấu hổ đỏ mặt, càng ghê gớm hơn chính là, các cô vừa vặn còn giống như không biết xấu hổ nhào vào trên người Tiêu Phàm!

Trời ơi! Tôi đã làm cái gì vậy!

"Anh phải tin tôi! Lúc nãy không giống như những gì anh tưởng đâu!"

Nhìn thấy các cô gái hoảng hốt, Tiêu Phàm cũng cảm thấy bất đắc dĩ, nói: "Tôi biết, tôi biết, được rồi, đừng nói nữa..."

"Cái gì chứ? Anh căn bản cái gì cũng không biết, lại còn không chịu nghe tôi giải thích!"

Tiêu Phàm sững sờ, thầm nghĩ không phải chứ, lại nữa?! Lúc này còn chơi như vậy?!

Không được! Tuyệt đối không thể để cho các cô ấy phát cáu được!

"Tôi biết, chuyện này toàn bộ đều do "hỗn độn dược tề" của Arnold giở trò quỷ.

Không liên quan gì đến các cô, cho nên hiện tại điều mà chúng ta phải làm chính là bắt kẻ đầu sỏ Arnold phải chịu tội!"

Arnold lúc này đang lén lén lút lút trốn ra ngoài, bỗng nhiên cảm thấy có rất nhiều ánh mắt oán hận bắn về phía mình, khi cậu kịp phản ứng lại, mới phát hiện bản thân mình đã bị đám người Tiêu Phàm bao vây.

"Các người muốn làm gì tôi? Còn nữa, lúc trước chúng ta không phải đã đồng ý hợp tác sao?"

"Nhưng vừa hay lúc nãy cậu đã từ chối hợp tác cùng loại người như tôi. Lại nói cậu coi chúng tôi như chuột bạch mà đùa giỡn một trận, chúng tôi làm sao có thể bỏ qua cho cậu đây?"

Tiêu Phàm phi thân về phía trước, dùng một tay đẩy ngã Arnold xuống đất, cưỡng ép cưỡi lên, ngăn hành động của Arnold lại.

Hắn sỡ dĩ không ra tay với Arnold là bởi vì Tiêu Phàm luôn cảm thấy Arnold có quen biết với Lilith.

Mà trong nháy mắt lúc Arnold ngã xuống, mũ trùm của áo choàng cũng theo đó mà trượt xuống, một mái tóc vàng trực tiếp xõa ra, lộ ra một khuôn mặt đáng yêu.

Mà gương mặt này khiến Tiêu Phàm cảm thấy có chút quen mắt, lại không biết đã gặp qua ở đâu.

Hóa ra là như vậy, thảo nào lúc nãy đám Xà Cơ không chủ động tấn công cô ấy, chỉ nhằm vào cái lồng sắt đang nhốt hắn.

Chẳng qua...Vì sao lại biến thành dáng vẻ này?

"Anh muốn làm gì Arnold!"

Arnold vô cùng kinh hoảng nhing Tiêu Phàm đang cưỡi trên người mình, đôi mắt rưng rung, lộ vẻ điềm đạm đáng yêu.

"Arnold không phải là tên của con trai hay sao? Vì sao cô lại có tên như vậy?!"

"Arnold là nhũ danh của tôi, tên đầy đủ của Arnold là Nonoli! Chẳng qua anh muốn làm gì Arnold hả? Loại người tà ác như anh, bắt được Arnold đáng yêu nhất định sẽ làm chuyện đó với Arnold!"

"Chuyện gì hả? Cho xin đi, cô đừng dùng vẻ mặt mập mờ vọng tưởng như vậy có được không?"

Tình huống bất ngở nảy sinh, khiến cho Tiêu Phàm lập tức cả kinh đứng dậy, thả loli dưới người ra.

"Phàm muội muội, anh có phải thật sự là một kẻ cuồng loli hay không hả? Vì sao tôi đi đến đâu cũng có thể nhìn thấy anh làm ra loại chuyện mất mặt bực này vậy..."

Hổ Nữu vẫn bị giam bên trong chiếc lồng như trước, nhưng khuôn mặt tươi cười của cô lộ vẻ vui sướng, trong lời chế nhạo còn mang theo một chút ý trả thù, hiên nhiên việc Tiêu Phàm làm lúc trước đã khắc sâu trong lòng cô.

Theo lời nói của Hổ Nữu, ánh mắt mà đám người lúc nhìn về Tiêu Phàm trở nên xem thường, khiến Tiêu Phàm bực bội một trận.

Mà Arnold đứng dậy lần nữa, lại lặng lẽ đưa tay mò vào áo choàng của mình, một bình dược tề được cô cầm trong tay, nói: "Ha ha ha ha! Các người đừng mơ tưởng có thể bắt được luyện kim thuật sư tà ác Arnold! Bình này là 'truyền tống thời không dược tề' mà tôi nghiên cứu chế ra, nó có thể tạo ra hiệu quả của 'Cấm chú - Truyền Tống Thời Không', chỉ cần tôi dùng nó, các người liền đừng mong có thể bắt được tôi!"

Nói xong, Arnold liền muốn lần nữa ném cái bình xuống.

Tiêu Phàm vừa nhìn, liền hoàn toàn luống cuống, hắn căn bản không sợ Truyền Tống Thời Không, thứ hắn sợ chính là hiệu quả khó lường sau khi thuật luyện kim của Arnold thất bại!

Thế là Tiêu Phàm bay người ra, lần nữa phóng về phía Arnold!

Ngay nháy mắt lúc 'Truyền Tống Thời Không dược tề' rơi xuống đất vỡ vụn, Tiêu Phàm đụng vào Arnold!

Ầm!

Một màn sương màu bạc khuếch tán ra, đó chính là hơi thở của pháp thuật không gian!

...

Sương bạc pháp thuật làm mờ tầm nhìn của Tiêu Phàm, khiến cho Tiêu Phàm trở nên vô cùng hoảng sợ, bởi vì "truyền tống thời không dược tề" của Arnold có tác dụng.

Thành công trái lại không sao, cùng lắm chính là để Arnold chạy thoát thôi.

Nhưng căn cứ theo lệ cũ, dược tề mà Arnold luyện ra không thể nào thành công, cho nên Tiêu Phàm vô cùng lo lắng về hiệu quả phát sinh sau khi dùng dược tề.

Theo màn sương mù càng lúc càng nhạt, nội tâm Tiêu Phàm cũng trở nên càng lúc càng lo lắng, hắn bất an đảo mắt nhìn bốn phía, sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì đó.

Đáp lại sự lo lắng của Tiêu Phàm chính là yên tĩnh tuyệt đối, bốn phía không có bất kỳ thứ gì, cho nên mới có thể yên tĩnh như vậy.

Chờ một chút, tại sao lại như thế? Các cô ấy đâu rồi?

Sau khi "truyền tống thời không dược tề" của Arnold có hiệu lực, đám bạn xung quanh Tiêu Phàm đều biến mất, đám Hổ Nữu giống như chưa từng tồn tại, có vẻ cực kỳ quỷ dị.

Chẳng lẽ hiệu quả thất bại của "truyền tống thời không dược tề" chính là đưa đám Hổ Nữu đi?

Dược hiệu lần này dường như rất tốt nha...

Ngay lúc Tiêu Phàm ngạc nhiên không thôi, dưới chân Tiêu Phàm truyền đến một trận tiếng rên nghẹn ngào bi thương: "Hu hu, vì sao Arnold còn ở đây? Rõ ràng Arnold đã dùng 'truyền tống thời không dược tề' rồi mà! Arnold hẳn phải được truyền tống đi rồi mới phải chứ! Vậy là thuật luyện kim của Arnold lại thất bại rồi sao?! Vì sao kết quả vẫn là như vậy? Còn nữa, cái con người tà ác anh lại cưỡi lên người Arnold làm gì? Tôi biết rồi, anh nhất định là muốn làm loại chuyện đó với Arnold! Được rồi, người thất bại như Arnold, bây giờ đã nản lòng thoái chí, anh muốn lên thì lên đi! Tôi sẽ không phản kháng!"

"Phi phi! Cô lại tự ý hiểu lầm lung tung gì đó! Cô cam chịu vì thuật luyện kim thất bại, cũng không cần lôi người vô tội như tôi xuống nước chứ!"

"Chẳng phải đàn ông các người đều muốn như vậy sao?"

"Đừng tự tiện dùng phán đoán của phụ nữ các người bôi nhọ phẩm cách cao thượng của đàn ông!"

"Một mực cưỡi trên người tôi, còn giả bộ như không có việc gì đặt tay lên ngực tôi, đây chính là phẩm cách cao thượng của đàn ông các người sao?!"

"A?!"

Tiêu Phàm giật nảy mình, nhanh chóng thu tay lại, vội vội vàng vàng phóng người đứng dậy, nói: "Đây là hiểu lầm! Lại nói, bởi vì cô còn nhỏ, tay của tôi đặt ở đó, hoàn toàn không có cảm giác gì cả!"

Còn nhỏ?!

Không có cảm giác gì cả?!

Sau khi thuật luyện kim thất bại, Arnold lại lần nữa bị đả kích tâm hồn.

"A a a! Anh thật sự quá tà ác! Vì sao trên thế giới lại có loại người ta ác như anh tồn tại chứ! Tà ác rõ ràng chỉ thuộc về một mình Arnold mà thôi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!