Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 959: CHƯƠNG 959: THAO TÁC MẤT TRÍ

Lilith tạo dáng pose, hô to với mọi người ở trước mặt.

"A? Nhưng tôi nghe nói Tinh Linh Rừng Rậm đều là những kẻ đáng sợ mà!"

"Cái gì? Lẽ nào anh cảm thấy chúng tôi không đáng sợ sao!"

Abe bình tĩnh nhìn lại, Lilith là đại mỹ nữ, hình như không có liên quan gì đến đáng sợ cả.

Có điều, sự đáng sợ trong tin đồn kia, có khi nào là thực lực mạnh mẽ không đây?

Đúng, nhất định là như vậy.

Abe phát huy thiên phú tưởng tượng của mình, không ngừng bổ sung thêm thân phận và bối cảnh không có của đám người Lilith.

Tiêu Phàm nhìn Lilith và Abe đang đối thoại, lại có suy nghĩ khác.

Hai người này giao lưu với nhau nhưng không hề có trở ngại gì, chứng minh hệ thống trò chơi vô cùng nhân tính hóa mà phiên dịch ngôn ngữ của hai bên rồi truyền vào giác quan của bọn họ.

Nói như vậy, việc giao lưu bình thường sẽ không có vấn đề gì, cũng sẽ không bại lộ thân phận không phải là người ở đây của bọn họ.

Rất tốt! Lại miễn đi một nỗi lo lắng của mình!

...

"Được rồi, đừng nói nhảm nữa, rốt cuộc anh triệu hoán tôi tới đây để làm gì hả!"

Lilith mang dáng vẻ nóng nảy, đây là lần đầu tiên cô trở thành cung tiễn thủ, không chờ đợi được mà muốn trình diễn ngay.

"Xin cô hãy cứu lấy anh em chúng tôi, báo thù cho các anh em đã chết của chúng tôi! Van xin mấy người, Tinh Linh Rừng Rậm xinh đẹp!"

"Tôi đã nhận được nguyện vọng của anh, Tinh Linh Rừng Rậm chúng tôi đồng ý giúp đỡ!"

Người nam thuộc tộc Ác Ma cầm cây Lang Nha bổng và các đồng đội của gã nhìn đám người Tiêu Phàm xuất hiện thì mờ mịt, đảo mắt lại thấy một nữ cung tiễn thủ giương cung cài tên nhắm thẳng vào chính mình, cho nên chiến ý trong lòng cho nên bọn họ lại bốc lên.

Lúc nãy đám người bọn họ còn chưa đánh được tận hứng, đúng lúc cho mấy người bọn mi tế đao!

Đôi mắt của Lilith sáng ngời, bàn tay giữ cung buông lỏng, mũi tên vèo một cái, thoát khỏi cung rồi nhanh chóng lao ra!

Kẻ hung hãn xoay ngang Lang Nha bổng, chặn ở trước người, muốn ngăn cản mũi tên này.

Thế nhưng một giây sau...

Một tiếng hét thảm vang lên, có người bị thương!

Kẻ hung hãn nhìn qua nhìn lại, nhìn chung quanh, dò xét một phen với các anh em bên cạnh, phát hiện mọi người không có ai bị thương, trong lòng cảm thấy rất kỳ quái.

Thế nhưng đợi gã xoay đầu lại, lại bị cảnh tượng trước mắt làm sợ hết hồn, bởi vì đầu gối của Abe trúng một mũi tên...

Tại sao? Tại sao lại bắn tôi?

Abe che đầu gối, quỳ trên mặt đất, vẫn không hiểu.

...

Cô ấy đang làm cái gì vậy? Cô ấy không phải là kẻ địch của chúng ta sao?

Đám người của tộc Ác Ma cũng không hiểu ra sao.

...

Tiêu Phàm che mặt, hắn biết tất cả, thật ra chân tướng chỉ có một, đó chính là Lilith bắn sai...

...

Lúc nãy Tinh Linh Rừng Rậm xinh đẹp đã hứa giúp mình, tại sao vừa xoay đầu lại, đầu gối của mình đã trúng một mũi tên chứ?

Nghe đồn Tinh Linh Rừng Rậm trong rừng Billy vô cùng đáng sợ, sau khi bắt được người mạo hiểm chỉ làm những việc mà mình thích, lẽ nào mũi tên này chính là do sở thích xấu xa?

Nếu là như vậy, rốt cuộc Tinh Linh Rừng Rậm là địch hay bạn chứ?

Tâm trạng của Abe trở nên cực kỳ thấp thỏm, Lilith đứng thẳng ở giữa sân khiến cho hắn ta vô cùng bất an.

Annie lại triệt để hoảng loạn, đỡ Abe bị trúng tên ngay đầu gối mà sợ hãi bất an.

Đám người tộc Ác Ma thì sửng sốt một lúc, sau đó lại cười to.

Tuy rằng đám người này sinh ra từ tộc Ác Ma, có tâm lý biến thái nhưng suy nghĩ lại đơn giản. Suy nghĩ của bọn họ không phức tạp như chàng trai Abe thích tưởng tượng kia, bọn họ dễ dàng thấy được bản chất của sự việc, nhìn ra chân tướng Lilith bắn trật nên bắt đầu làm càn mà cười nhạo.

Lilith đâu có chịu được loại chèn ép này, suýt chút nữa cô đã quăng một cái Hắc Ma pháp vào trên đỉnh đầu của mấy người này!

Có điều cô vẫn nhịn xuống, cầm cung tên lên lần nữa!

Té ngã ở đâu thì đứng lên ở đó!

"Cười cái gì mà cười! Tôi thực sự là thần tiễn thủ!"

Vèo!

Lại là một mũi tên lao tới, mũi tên xuất hiện giữa trời!

"A!"

Abe hét thảm một tiếng, đầu gối lại trúng một mũi tên!

Trúng liền hai mũi tên, trái phải đối xứng, lần này kẻ xui xẻo như Abe thật sự sắp đi bán muối rồi...

Nhìn thấy đầu gối của anh trai Abe bị thương lần thứ hai, vẻ mặt thống khổ, Annie bắt đầu khóc sướt mướt.

Đám người tộc Ác Ma cũng không dám lên tiếng lần nữa. Tuy rằng người mà Lilith bắn không phải bọn họ, thế nhưng đầu gối hai bên của Abe đều trúng một mũi tên, bắn chính xác như vậy, thế thì tài bắn cung của vị xạ thủ này tất nhiên rất tuyệt vời!

Mà trong lòng Abe tuy còn than xui xẻo, thế nhưng vẫn rất mong chờ, Tinh Linh Rừng Rậm quả nhiên đáng sợ, ra tay chỉ bằng tính tình, không phân địch ta!

Chỉ mong sau khi cô ấy tìm được niềm vui, có thể giúp mình tiêu diệt đám kẻ xấu này...

Tài bắn cung của Lilith "hung tàn" như vậy, ngay cả Tiêu Phàm cũng không nhìn nổi nữa, hắn vội vã nhắc nhở Hạ Lộ Lộ: "Cho cái tên đáng thương này một pháp thuật trị liệu đi..."

"Đúng đó! Bây giờ Hạ Lộ Lộ là mục sư!"

Hạ Lộ Lộ vung pháo trong tay lên, hét lớn một tiếng: "Thuật trị liệu!"

Động tác của Hạ Lộ Lộ suýt chút nữa đã hù chết Abe, nhất là khi hắn ta nhìn thấy cái ống bằng kim loại trong tay Hạ Lộ Lộ được vung ra, Abe luôn cảm thấy vô cùng sợ hãi, cũng may sau đó không có chuyện gì xảy ra.

Đợi chút, không phải người mục sư này đang cho mình "Thuật trị liệu" sao? Tại sao không có chuyện gì xảy ra vậy?

Trong lòng Abe nghi hoặc, thế nhưng một khắc sau thì hắn ta lập tức rõ ràng nguyên nhân.

Trên người đàn ông cầm Lang Nha bổng phát ra một luồng thánh quang...

Cho đối phương một pháp thuật trị liệu, đây là tình huống thế nào vậy?

Abe nghĩ đi nghĩ lại, sau đó nhớ tới một tin đồn.

Trong giới võng du, có một loại trào phúng là buff máu cho kẻ địch, ý là tôi chữa cho anh, dựa vào bản lĩnh của anh cũng đánh không chết tôi!

Hơn nữa hắn ta nghe nói Tinh Linh Rừng Rậm trong rừng Billy đam mê triết học, lẽ nào buff máu cho đối phương chính là triết học chiến đấu của cô ấy?

"Rốt cuộc em có thể trị liệu hay không hả!"

Mục sư được xem như là một nghề nghiệp khá đơn giản, Hạ Lộ Lộ chơi buff máu cho kẻ địch khiến Tiêu Phàm phát điên.

"Hạ Lộ Lộ cầm pháo nên quen nhắm vào kẻ địch, kết quả là như vậy..."

"Ai kêu em cầm pháo thả "Thuật trị liệu"! Ngoan ngoãn cầm pháp trượng không được sao!"

"Haizz, biết rồi. Có điều pháp trượng rất nhẹ, không thuận tay chút nào..."

"Bỏ đi, để tôi ra tay vậy."

Tiêu Phàm vốn định nói như vậy, thế nhưng cũng bị Mary cướp câu nói này.

Vất vả lắm mới tỉnh lại từ trong sự uể oải, dường như Mary cũng muốn thử cảm giác làm chiến sĩ một lần.

Mary cầm đại kiếm ở trong tay, cất bước, phóng thẳng vào chiến trường!

Giữa lúc đám người tộc Ác Ma chuẩn bị chiến đấu, Mary vội vã dừng lại, đâm đại kiếm xuống mặt đất, không tiến lên nữa.

Mắt thấy hành vi của Mary, Abe nghi hoặc.

Xảy ra chuyện gì? Người nữ quân nhân này không phải đến đây để giết địch hay sao? Tại sao cứ dừng bước không tiến như vậy chứ?

Abe quan sát Mary chỉ xông đến một nửa một cách tỉ mỉ, phát hiện vẻ mặt nhân từ trên khuôn mặt của Mary khi làm mục sư, đột nhiên hắn ta đã hiểu rõ điều gì đó?

Chắc người chiến sĩ này không phải là kiểu xung phong ra trận, mà là loại phòng ngự và bảo vệ.

Chỗ mà cô ấy nghỉ chân bây giờ cách vị trí của mình và đoàn đội của cô ấy là tương đương, nói cách khác cho dù kẻ địch tấn công ai, cô ấy đều có thể nhanh chóng chạy đến yểm hộ, đây thực sự là một người bảo vệ cực kỳ đáng tin cậy đó!

Abe suy nghĩ lung tung, Tiêu Phàm lại biết chân tướng mà Mary dừng lại không có cao thượng như vậy.

Cô gái Mary này đơn thuần chỉ là vì vừa chạy được hai bước đã mệt mỏi, dù sao làm mục sư nhiều năm như vậy rồi, Mary chưa bao giờ mặc cái áo giáp nặng và cầm cái đại kiếm nặng như vậy hết...

"Để Aina giải quyết bọn họ!"

Lời nói của Aina hết sức nghiêm túc, khiến Tiêu Phàm không đành lòng ngăn cản cô tiến tới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!