Diana nhìn thấy Tiêu Phàm im lặng chờ đợi không hành động gì, trong lòng hiểu được suy nghĩ của Tiêu Phàm.
Hắc ma pháp sư Tinh Linh rừng rậm này đang muốn cướp đòn tấn công cuối cùng trước mắt "Avengers League" sao?
Nhưng cô ấy có thể làm được sao? Nếu đổi lại là vị xạ thủ Tinh Linh rừng rậm kia, mình sẽ cảm thấy đáng tin hơn một chút, vị pháp sư Hắc Ma này muốn cướp được đòn cuối, thật sự khso có thể khiến người ta an tâm.
Đánh giá lúc trước của Abe về cô ấy cùng không giống như bạn bè của cô ấy, nói rằng vị pháp sư Hắc Ma này chính là học giả ban đầu, giá trị pháp lực chỉ đủ để thi triển một lần sức mạnh pháp thuật thôi!
Để cho một pháp sư gà mờ như thế này đến chấp hành một nhiệm vụ nặng nề như vậy, thật sự là ổn sao?
Diana cực kì phiền não, cô rất muốn chạy đi đưa Lilith đến đây, nhưng nhìn thấy dáng vẻ của Bọ Ngựa Âm Hồn kia, dường như sắp không chống đỡ được nữa rồi.
.....
Lại một lúc sau, nhóm người "Avengers League" vây công Bọ Ngựa Âm Hồn thoáng thả chậm tiết tấu tấn công lại, bởi vì thanh máu của Bọ Ngựa Âm Hồn đã sắp rơi vào "Thời cơ bổ đao" rồi.
Tuy rằng là hành động cùng nhau, nhưng trên thanh phân chia hệ thống đội ngũ, giữa bọn họ và "Vũ Ma" Gordan có cách biệt lẫn nhau.
Nhiệm vụ của bọn họ là tiêu bớt lượng máu của Bọ Ngựa Âm Hồn, sau đó để cho "Vũ Ma" Gordan hoàn thành một cú cuối cùng, ăn được phần lớn số kinh nghiệm.
3%.....
Nhìn thấy phần còn lại trên thanh máu của Bọ Ngựa Âm Hồn, vẻ mặt của Gordan thả lỏng hơn nhiều, bởi vì mất sức lâu như vậy, cuối cùng cũng sắp được thu hoạch rồi.
Mà đúng lúc này, Gordan nhướng mày, bời vì gã cảm nhận được ma pháp trong rừng cây bên cạnh dao động!
Có người muốn cướp lấy quái vật trong thời khắc quan trọng này!
Nhưng Gordan không hề gấp gáp, mà đưa tay khoát ra hiệu mọi người ngừng tấn công.
Lượng HP 3% của boss dã ngoại Bọ Ngựa Âm Hồn nhìn không còn nhiều, nhưng muốn thông qua một chiêu pháp thuật mà giết được nó thì không thể nghi ngờ là chuyện viển vông.
Cho dù Bọ Ngựa Âm Hồn như hổ rơi xuống đất bằng, nhưng nó vẫn là hổ mà!
Giống "Vũ Ma" Gordan gã còn không dám nói bản thân có thể dùng một chiêu mạnh nhất để ăn nốt lượng máu 3% của Bọ Ngựa Âm Hồn.
Trong server Bắc Mĩ này, người có thể làm được chuyện này đoán chừng chỉ có mỗi "Băng Đế" K thôi.
Nhưng "Băng Đế" K cần gì phải tranh quái với Gordan gã?
Xem ra người đang lén lút ẩn núp này nhìn thấy boss sắp đứt hơi rồi mới quá mức nóng vội như vậy nhỉ.
Gordan nhìn sâu vào trong rừng cây, gương mặt hiện lên một chút ý cười trào phúng.
Quả nhiên không lâu sau, Gordan chỉ thấy một vệt năng lượng mày đen bắn ra từ trong rừng, bay thẳng đến chỗ Bọ Ngựa Âm Hồn.
Gordan nhìn thấy viên đạn ma pháp bình thường có tốc độ bay không lớn kia, ý cười trên mặt lại càng rõ.
Người kia đến làm trò cười sao?
Dùng pháp thuật cơ bản đến trên phát cuối giết boss, đây đúng là chuyện mà chỉ có kẻ ngu ngốc mới làm được!
Thật ra nguyên tắc dùng kĩ năng để tranh phát cuối giết boss cực kì đơn giản, đó chính là tận lực sử dụng kĩ năng có uy lực lớn, bởi vì chỉ có kĩ năng có uy lực lớn mới có thể đảm bảo tối đa cơ hội bản thân có thể cướp được phát cuối giết boss.
Mà sử dụng pháp thuật cơ bản đến tranh quái, không phải là newbie thì còn có thể là gì được?
Nhìn thấy quả cầu đen đang bay về phía Bọ Ngựa Âm Hồn kia, trong lòng Gordan bỗng nhiên sinh ra một chút thương hại, thầm nghĩ người này quả thật quá gà rồi, không bằng đợi lát nữa bản thân để cho người đó một con đường sống là được.
Đúng lúc Gordan đang đại phát ý tốt, viên đạn ma pháp đen xì kia cuối cùng cũng đánh trúng Bọ Ngựa Âm Hồn.
Bọ Ngựa Âm Hồn giống như nhận phải một đòn đánh cực kì nặng vậy, phát ra một tiếng kêu thảm thiết sắc bén, rồi sau đó ngã xuống rầm rầm!
Cùng lúc nó ngã xuống, cặp mắt ghép màu máu của nó cũng hoàn toàn mất đi ánh sáng lúc trước....
Gordan sững sờ đứng tại chỗ, vẻ mặt hoảng sợ, miệng lầm bầm: "Sao lại có thể như vậy?"
....
Diana ở bên cạnh Tiêu Phàm, càng lâu lại càng bất an.
Bởi vì Abe đã nói với cô rằng, Tinh Linh Rừng Rậm ma pháp sư hắc ám này là một người rất kỳ lạ, cơ bắp phát triển, pháp lực lại không đủ, phương pháp chiến đấu rất đặc biệt, không giống bình thường, lúc đánh nhau, toàn dựa vào việc chặt chém.
Nhìn thấy Bọ Ngựa Âm Hồn khí số đã tận, không còn sống được bao lâu nữa, ma pháp sư hắc ám này thế mà vẫn còn ở đây, ngồi xổm trong bụi cỏ với cô.
Nếu như cô ấy còn không tấn công, Bọ Ngựa Âm Hồn liền phải đi xuống hoàng tuyền rồi!
Ngay lúc Diana hoảng hốt không thôi phân vân không biết có nên nhắc nhở vị ma pháp sư hắc ám này đã đến lúc ra tay rồi hay không, vị ma pháp sư hắc ám này rốt cuộc cũng đứng lên.
Cô ấy rốt cuộc cũng muốn xông vào nơi hiểm địa, cùng chém giết một phen với "Avengers League" sao?!
Mặc dù loại đấu pháp mà pháp sư xông pha cùng chiến sĩ đánh giáp lá cà này cực kỳ cổ quái, nhưng Diana vẫn như cũ có chút chờ mong.
Chuyện này chủ yếu bắtng uồn từ biểu hiện uy mãnh của các cô Lilith lúc trước, khiến cho cô ôm ấp ảo tưởng quá mức tốt đẹp về tộc Tinh Linh Rừng Rậm.
Nhưng Tiêu Phàm cũng không bước về phía trước chút nào mà là giơ cự liêm lên chậm rãi bày ra động tác thi pháp.
Cái gì?! Ma pháp sư hắc ám này chẳng lẽ định dùng hắc ma pháp của mình để chém giết?!
Nhưng cô nhớ là, Abe nói giá trị pháp lực của cô ấy chỉ đủ để thi triển những pháp thuật cơ bản thôi mà!
Không thể nào?! Cô ấy định dùng hắc ma pháp cơ bản để đoạt quái?
Chẳng lẽ cô ấy không biết lúc đoạt quái, lực công kích càng mạnh thì càng tốt sao?!
Lúc Diana vẫn đang vì suy nghĩ trong lòng của chính mình mà cảm thấy rối rắm, nguyên tố ma pháp xung quanh đã bắt đầu hội tụ về phía cự liêm đen nhanh của Tiêu Phàm, một cỗ năng lượng đen nhánh hình thành trong chớp mắt, theo cái vung lên của Tiêu Phàm, bắn ra!
Ảm Viêm Đạn!
Diana che mặt, không đành lòng nhìn thẳng, qua nhiên người không đáng tin cậy nhất trong đội ngũ Tinh Linh Rừng Rậm chính là vị ma pháp sư hắc ám này! Cô ấy thật sự muốn dùng pháp thuật căn bản để đi đoạt quái!
...
Nguyên tắc đoạt quái thế nào, tất nhiên là Tiêu Phàm biết rõ, lực công kích mạnh hơn hắc ma pháp tất nhiên hắn cũng có, chỉ là bởi vì pháp lực có hạn, hắn không có cách nào dùng được.
Cho nên ở loại thời khắc mấu chốt này, thứ hắn có thể dựa vào cũng chỉ còn lại "Ảm Viêm Đạn".
Nhưng Tiêu Phàm đối với chuyện này không có chút kinh hoảng nào, có "Ám dạ hàng lâm" bóng tối hòa hợp, lại thêm sáo trang thần khí tăng thêm 100% công kích hắc ma pháp, "Ảm Viêm Đạn" mà hắn phóng ra cũng có thể hóa thành một trái "bom nguyên tử"!
Ở trong mắt người khác, Tiêu Phàm đánh giá sai lượng HP còn lại của Bọ Ngựa Âm Hồn, nhưng loại chuyện đơn giản như vậy, loại người chơi như Tiêu Phàm có thể tính toán sai sao?!
Đôi mắt đỏ hồng của Tiêu Phàm sáng lấp lóe trong bóng tối, hắn sẽ dùng hành động để cho mọi người thấy, không phải Tiêu Phàm hắn tính sai lượng máu của Boss, mà là bọn họ đã đánh giá thấp khả năng chém giết của một ma pháp sư bạo lực!
Ảm Viêm Đạn bay ra, tốc độ không quá nhanh tất cả mọi người đều không thể nhận ra bên trong nó chứa đựng sức mạnh hủy diệt gì, cho đến khi nó rơi xuống cơ thể của Bọ Ngựa Âm Hồn...
Bùm!
Theo trận nổ của Ảm Viêm Đạn, một đóa sen màu đen nở rộ lên, rung động lòng người!
3% HP còn lại của Bọ Ngựa Âm Hồn trong nháy mắt trở thành số không, không để lại cho nó bất kỳ thời gian phản ứng nào.
Gordan khẽ giật mình, gã không làm sao hiểu được chuyện đang xảy ra trước mắt.
Bọ Ngựa Âm Hồn cấp 70 mà nhóm người của gã trăm cay nghìn đắng mài máu, thế mà cứ như vậy bị một quả cầu nhỏ màu đen tầm thường xử lý rồi?! Chuyện này cũng quá không hợp lý đi! Pháp thuật căn bản làm sao có thể có lực công kích mạnh như vậy!
Sau đó Gordan liền nổi giận, gã không muốn suy nghĩ về chuyện vừa mới xảy ra nữa, gã chỉ muốn chém người đã đoạt kinh nghiệm của gã thành muôn vạn mảnh!
...