Đi "giày múa MJ" vào, tâm trạng của Tiêu Phàm thoải mái rất nhiều, trong lòng thở dài một cái, Gordan huynh, xin lỗi, không cẩn thận đá vỡ bát cơm của anh rồi nhưng sự ấm áp của bạn bè quốc tế làm tôi vô cùng tán thưởng...
Ngoại trừ "giày múa MJ" và một đống tiền vàng, trên đất còn xuất hiện hai quyển trục, không biết dùng làm gì.
Đạt được "giày múa MJ", Tiêu Phàm đã rất thỏa mản rồi, tùy ý nhặt quyển trục lên, kết quả là giật nảy mình!
Quyển trục về thành?!
Còn có quyển trục tăng tốc?!
Vận may của hắn đã đến mức này rồi sao?!
Rốt cuộc đã có cơ hội gặp K rồi!
"Nơi của K, chắc là mọi người đã biết rồi, tôi đuổi theo K trước, gặp mọi người ở đó sau, thời gian gấp rút, tôi đi trước!"
Tiêu Phàm không chờ mấy người Lilith phản ứng, liền mở quyển trục về thành ra, ma pháp huyền ảo chậm rãi hành hình quay vòng dưới chân Tiêu Phàm, ánh sáng lóe lên, Tiêu Phàm liền biến mất...
Đám người nhìn nhau, tất cả đều lờ mờ.
"Cậu ta cứ như vậy mà bỏ chúng ta đi?! Thật là bất chấp lý lẽ! Lần sau gặp lại nhất định tôi sẽ đánh cho cậu ta một trận!"
Trong rừng rậm hắc ám truyền tới một tiếng gào thét!
...
Gordan bại dưới tay Tiêu Phàm, Diana rất vui sướng nhưng cô vẫn luôn cảm thấy trong quá trình này có một điểm không hài hòa nhưng vấn đề ở đâu, cô lại không cảm nhận được.
Mang theo tâm trạng hưng phấn cùng một chút nghi hoặc, Diana mang theo mấy người Lilith bắt đầu từ rừng rậm hắc ám về thành Hilba.
Mà giờ phút này Tiêu Phàm đã lợi dụng "quyển trục về thành" về thành Hilba, trực tiếp xông đến cửa bắc, xác định trên "quyển trục tăng tốc", phóng về phía tọa độ của khu di tích cổ mà Gordan cho!
Những quyển trục này đều là quyển trục cỡ nhỏ, chỉ có thể dùng một mình cho nên Tiêu Phàm lần này chỉ có thể bỏ rơi mấy người Lilith một mình tiến lên.
Lại nói đội "Đoàn thăm quan NPC server Trung Quốc" này của Lilith quá vướng víu, cho nên lúc nào bỏ được liền bỏ, không cần khách sáo!
Tiêu Phàm đã sớm nghĩ bỏ rơi mấy người đó để hành động một mình, chỉ sợ rằng không có mình ở đó, mấy cô ấy sẽ bị phát hiện nên mới đi cùng nhau.
Bây giờ "Tinh Linh Rừng Rậm" này đã chứng thực uy lực của chiêu "Tiễn Pháp Quỳ Gối" của Lilith, Tiêu Phàm đã không còn lo lắng nữa, cho nên nhân lúc mấy cô ấy không kịp phản ứng mà nhanh chân chạy trốn.
Nếu cứ du sơn ngoạn thủy khắp server Bắc Mỹ này cùng mấy cô ấy như trước kia, chắc chắn nhiệm vụ sẽ thất bại.
Quan trọng hơn là, K đã lợi dụng buff của người thắng cuộc trong "Chúng Thần Di Tích Chi Chiến", khiến Tiêu Phàm cảnh giác với anh ta, cảm thấy tên này là một người khó giải quyết...
Cùng lúc đó, dưới vách núi ở cực bắc xa thành Hliba, một nơi âm u hẻo lánh đầy dây leo. Nơi này cành lá xum xuê, cực kỳ tán loạn, người thường căn bản không thể nào cảm thấy chút kì lạ.
Bỗng nhiên, dây leo dưới vách xuất hiện một làn sương trắng, làn sương bắt đầu lan ra, màu xanh bắt đầu bị bao trùm, dây leo đã sống nhiều năm kia bị sương làm đông cứng rồi vỡ tan tành, bay đi theo gió.
Dây leo đã biến mất rồi, dưới vách núi xuất hiện một cánh cửa, K cứ như vậy mà đi vào...
Phía bắc thành Hilba, thỉnh thoảng người chơi sẽ thấy một làn khói đen lướt qua, muốn nhìn rõ đó là thứ gì thì lại không thấy nữa, giống như là ảo giác vậy.
Con đường trước mặt của Tiêu Phàm cũng không thuận lợi, trên đường bị một đầm lầy lớn chắn ngang.
Không thể bay qua, sự xuất hiện của đầm lầy này khiến cho Tiêu Phàm rất khó xử, sau khi hiểu được hoàn cảnh, chỉ có thể đổi lại đi đường vòng.
Nhưng chưa quen với nơi này, đổi đường khác cũng không dễ, mất thời gian tìm hiểu, lúc tìm được đường vào khu di tích cổ, thời gian đã qua 8 ngày nữa.
Tiêu Phàm cau mày, cấp bậc của K đã thay đổi, đạt đến cấp 59, chuẩn bị đến cấp 60, nếu không có gì ngoài ý muốn thì trong ngày hôm nay sẽ thăng lên cấp 60.
Bởi vì khoảng cách địa lý mà thời gian buff của "Chúng Thần Di Tích Chiến" ở server Bác Mỹ còn một ngày nữa còn thời gian buff của server Trung Quốc vẫn còn 4 ngày.
Tiêu Phàm nhất định phải cản trở K trong hôm nay bước vào cấp 60, cũng khiến cho tốc độ thăng cấp kéo dài thêm 3 ngày nữa.
Việc này không dễ, khiến trong lòng Tiêu Phàm vô cùng ưu phiền cũng may lúc này sương mu đã tản đi, pháp lực mà ma vương bày ra đã kết thúc hoàn toàn, giá trị pháp lực của Tiêu Phàm xem như đã quay lại bình thường.
Giá trị pháp lực khôi phục, thân thể của Ma Pháp Sư của Tiêu Phàm cũng ngang bằng với K, cũng coi như có chút nắm chắc.
Mặ khác lực nhảy vọt của thần khí "giày múa MJ" cũng được Tiêu Phàm thích ứng trên đường đi.
...
Dưới vách núi, một chiếc xửa xuất hiện, hai bên cánh cửa được vẽ bằng sơn màu trắng, mặc dù đã lâu rồi nhưng vẫn bóng loáng như cũ, không hề có vẻ tối am ngược lại còn có vẻ thánh khiết.
Từ hoa văn này, Tiêu Phàm phỏng đoán hẳn là hình thiên sứ nhưng Tiêu Phàm không có thởi gian để thưởng thực hình vẽ này, bước tiến lên vào trong cửa.
[Hệ thống nhắc nhở: người chơi Phàm Tử đã tiến vào Thánh Đường khu di tích cổ, khu vực(1/10)]
...
tiến vào tỏng khu di tích cổ, trước mặt là một hình ảnh hoàn toàn khác.
Một số lượng lớn đã cẩm thạch trắng kéo dài từ cổng vòm vào bên trong đến cuối hành lang.
Mà mặt ngoài của đá được khắc hình ảnh mây trôi, cùng với ánh sáng ấm áp từ bốn phía, khiến cho người chơi có một loại cảm giác hư ảo, phảng phấp như không còn dưới núi nữa mà là đi vào trong mây.
Thấy cảnh này,
Tiêu Phàm cảm thấy rất may mắn.
May mắn rằng mình chưa đưa "đoàn thăm quan" đến, nếu không chắc chắn mấy cô ấy sẽ lại lần nữa ngừng chân lưu luyến một phen, vì thế sẽ tốn không ít thời gian.
Tiêu Phàm đi thẳng về phía trước, hoàn toàn thông suốt, không thấy bất kỳ con quái vật nào cản trở.
Nhưng trong khu di tích cổ này, không gian khá lớn, Tiêu Phàm đi đã lâu cũng chưa thấy điểm cuối của hành lang.
Thật vất vả mới đi hết hành lang, một cánh cửa đá lại chặn lại lối đi.
Xem ra trong khu di tích cổ, có cơ quan cạm bẫy là chuyện bình thường.
Sau khi suy nghĩ một chút, tìm ra hộc tối, cuối cùng cũng khởi động được cửa đá.
Cửa đá nhanh chóng mở rộng a, Tiêu Phàm cảm thấy đối diện thổi tới một cơn gió mát rất thoải mái dễ chịu.
Tiến vào bên trong, Tiêu Phàm phát hiện ra mình đã đi đến một nơi rộng rãi, bốn phía được trng trí theo phong cách thánh đường của nhân loại, còn có một chỗ xuất hiện thi thể của quái vật.
Hiển nhiên nơi này đã xảy ra một trận đại chiến nhưng nhìn xung quanh những nét trang trí vẫn nguyên vẹn, sấc mặt Tiêu Phàm biến đổi.
Giết địch mà không ảnh hưởng đến ngoại vật, muốn làm được như thế chỉ có thực lực vô cùng mạnh, mà nhìn quái vật ở trên mặt đất cũng không được coi là yếu.
Mặt khác, thi thể quái vật vẫn còn cũng là một sự việc kỳ lạ.
Tiêu Phàm cảm thấy K đã đánh bãi con quái vật này lâu rồi vậy thì sao thi thể của nó vẫn còn đến nay mà chưa bị hệ thống xử lý?
Tiêu Phàm bắt đầu kiểm tra, phát hiện trên cơ thể con quái vật này không xuất hiện vết thương mà xung quanh lại có vệt nước chưa khô.
Tiêu Phàm dùng đầu ngón tay thử chạm, nước vẫn còn hơi lạnh.
"Thì ra là thế, không hổ là 'Băng Đế'!"
Tiêu Phàm thở dài, không tiếp tục chậm trễ nữa, tiếp tục lên đường đuổi theo.
Trên đường đi còn sót lại rất nhiều dấu vết của chiến đấu, không hề khác nhau chút nào.
Hiện trường còn sót lại cả tảng băng chưa tan ra, cuối cùng là bức tượng băng cũng có.
Không biết từ lúc nòa, ánh sáng thánh khiết ấm áp trong khu di tích cổ đã tan biến, thay vào đó là thỉnh thoảng nổi lên một cơn gió lạnh, Tiêu Phàm biết mình đã rất gần K rồi.
...
[Hệ thống nhắc nhở: Người chơi Phàm Tử đã tiến vào Thánh Đường khu di tích cổ, khu vực (9/10).]
Khu vực 9/10 là nơi trước mặt Tiêu Phàm, cảnh tượng nơi này hoàn toàn thay đổi, ánh sáng đã không nhìn thấy nữa, tất cả đều là băng lạnh, giống như một dòng sông băng vậy.
Một người cao to mặc giáp, uy mãnh như thiên thần, mắt sắc lạnh, trong tay vung lên chùy lớn, dường như muốn đập nát người trước mặt!