Phù Không Liên Kích - Hoa Thức Loạn Đả Quyền!
Đây là kỹ năng A Hoa tỷ tự sáng tạo, nó có thể để cho A Hoa tỷ năng lực đánh đập đến treo lơ lửng!
Người bình thường không cần tới A Hoa tỷ phải xuất chiêu này, bởi vì A Hoa tỷ một quyền chi uy, còn có thường dân có khả năng tiếp nhận?
Chỉ có Miki Omori là người da khô thịt khô như vậy, mới trải qua được sự giày vò của A Hoa tỷ.
Đã nhẫn nhịn Miki Omori như thế, A Hoa tỷ tất nhiên muốn để hắn ta thoải mái đến bay lên, mà một khi Miki Omori đã cất cánh thì đừng nghĩ đến chuyện ngừng!
...
Tiểu Miêu: "Miki Omori trở nên càng lúc càng lớn! Cảm giác giống như kinh khí cầu vậy!"
Crimson Rose: "Đúng vậy đó, thổi đến thật là lợi hại! Nhìn vẻ mặt của Miki Omori dường như còn rất sảng khoái! Thật sự là quá biến thái rồi!"
Phong Ma Tiểu Xích Lang: "Mấy người nhìn tôi làm gì, mời tiếp tục giải thích của các người, người xem nghe được đang vui vẻ đó."
Tiểu Miêu cùng Crimson Rose nhìn lại người xem, phát hiện những nhóm người chơi nam đang nhìn hai người bằng ánh mắt lấp lóe.
Lúc này các nàng mới hồi tưởng lại một chút, thầm mắng một tiếng: "Hạ lưu!"
...
Cái cảm giác đả kích dày đặc này, Miki Omori trải nghiệm sâu nhất, lực đạo mạnh mẽ, khiến hắn ta muốn ngừng mà không được.
Có thể nói đây chính là thể nghiệm mà hắn ta chưa bao giờ có từ khi tiến vào "Tân Sinh" đến nay!
Bây giờ hắn thống khổ cũng hạnh phúc, nhưng phần thống khổ này cũng không phải đương nhiên, bên trên thống khổ đối với hắn ta mà nói chính là hạnh phúc, sinh ra phần thống khổ này bởi vì hắn ta cảm giác được tình huống hỏng bét hiện tại.
"Thống Khổ Ma Vương" đã trở nên to lớn đến mức lớn nhất, mà chỗ dự trữ "Giá trị thống khổ" của bản thân đã trở nên đầy!
Sau khi tiến vào "Tân Sinh", Miki Omori chưa từng thấy qua loại tình huống này, vì thế hắn ta cảm thấy vô cùng hoảng hốt!
Nhưng Miki Omori lại không có biện pháp để phản kháng lại, bởi vì giờ phút này hắn ta đã bị đưa vào chuyến bay của A Hoa tỷ...
"Dừng lại! Cô mau dừng lại! Để cho tôi đọ sức thật sự một phen!"
Miki Omori bối rối kêu to, A Hoa tỷ làm sao để ý tới, tiếp tục xuất quyền, mà giờ khắc này chỗ tích trữ "Giá trị thống khổ" của Miki Omori đã hoàn toàn đạt tới đỉnh điểm!
"Giá trị thống khổ" đã đủ, tổn thương lại không có cách nào chuyển đổi thành "Giá trị thống khổ" vậy một kích đánh sau đó sẽ xuất hiện loại tình huống gì?
Miki Omori không biết như thế nào, bởi vì chưa hề có người có thể đem "Giá trị thống khổ" của hắn ta đánh tới tràn đầy!
Oành!
A Hoa tỷ lại xuất một quyền, không có "Giá trị thống khổ" chuyển đổi, Miki Omori rốt cuộc cũng thấy máu! HP bắt đầu hạ xuống!
Miki Omori bất ngờ, trong lòng hoảng hốt.
Giật mình một lát, Miki Omori mới nhớ tới "Giá trị thống khổ" mình tích trữ có thể chuyển hóa làm giá trị đặc thù, nói như vậy hẳn là cũng có thể chữa trị sinh mệnh!
Miki Omori vội vàng tiêu hao "Giá trị thống khổ" để bổ sung vào lượng HP của mình, nhưng loại chuyển hóa này của Miki Omori có chỗ thiếu hụt, đó chính là cần hao phí thời gian!
Việc chậm rãi kéo sinh mệnh lên liệu có theo kịp trọng quyền thô bạo của A Hoa tỷ?
Mà giờ khắc này Miki Omori lại bị "Phù Không Liên Kích - Hoa Thức Loạn Đả Quyền" của A Hoa tỷ gắt gao khống chế, đã không thể sử dụng Lưỡi Đao Thống Khổ để tiêu hao "Giá trị thống khổ" của bản thân.
Lại tiếp tục như vậy, Miki Omori thật sự muốn bị A Hoa tỷ dùng nắm đấm đập chết luôn!
Miki Omori bắt đầu gào thét lung tung trên không trung, phối hợp với cái thân thể khổng lồ kia có vẻ hơi buồn cười.
Nhưng việc này làm sao có tác dụng, người thường vĩnh viễn không có cách nào phản kháng lời triệu hoán của tử thần, ở trước mặt Miki Omori, A Hoa tỷ chính là Tử thần!
A Hoa tỷ cuối cùng đấm ra một quyền, đã không còn tiếp tục áp sát, mà là nói với Miki Omori lời tuyên án cuối cùng.
"Anh, đã chết..."
Oành!
Một tiếng nổ vang, người xem bên ngoài sân trợn mắt hốc mồm, bởi vì cái "Kinh khí cầu" Miki Omori này thật sự bị A Hoa tỷ cho thổi nổ...
Phong Ma Tiểu Xích Lang mở ra chức năng ghi chú trò chơi cộng đồng của mình, hắn ta cảm thấy nội dung phải nhớ trong lần chiến đấu này rất nhiều, chỉ dựa vào đầu óc thì hắn ta sợ sẽ quên mất.
Không thể khinh thường Bán Trường Miên.
Cũng không thể khinh thường em họ của Bán Trường Miên.
Tuyết Dạ chán ghét người khác nghịch làm bị thương đồ phòng ngự của hắn ta.
Quan điểm yêu đương của Tịch Dương hình như là Platonic Love
Cuối cùng, đừng làm ô uế váy hoa màu hồng phấn thiếu nữ của A Hoa tỷ...
...
Sau khi Miki Omori bị giết chết, khán giả rốt cuộc cũng reo hò ầm lên!
A Hoa tỷ mặc dù kinh khủng, nhưng mạnh mẽ đáng tin!
Một đoạn đánh cho lơ lửng kinh điển kia, càng là vô cùng tàn bạo, mọi người xem mà không ngừng sôi trào!
Khác biệt với vẻ nhiệt huyết bên ngoài sân, sau khi A Hoa tỷ xử lý xong Miki Omori, liền rút lại hình thái Ác Ma hóa của bản thân, đứng yên tại chỗ ngơ ngác, chân tay luống cuống.
Cô ta vốn định đi tìm Tiêu Phàm, thế nhưng vừa trở lại, cô ta có chút sợ hãi.
Không biểu hiện thục nữ, Phàm ca đã thấy được, mình nên làm thế nào cho phải đây?
Haizz...
A Hoa tỷ cũng không biết, Tiêu Phàm sẽ không nhớ đến những thứ này, cũng không dám đến những thứ này, thậm chí còn để trong lòng nỗi sợ hãi về cô ta.
Cho nên từ biệt A Hoa tỷ, Tiêu Phàm liền chào hỏi Hổ Nữu, đánh tới chỗ Izanami, hắn phải nhanh chóng kết thúc chiến trường chiến đấu của Nhật Bản...
Càng đi về phía trước, Tiêu Phàm càng gặp nhiều người của Hoàng Tuyền quốc, điều này cũng coi như là một cảnh báo dành cho hắn.
Hắn biết, người mà mình muốn tìm là ở ngay phía trước.
Đối mặt với những người thuộc Hoàng Tuyền quốc đang phòng thủ nơi đây thì Tiêu Phàm đương nhiên sẽ không khách khí, song kiếm xuất hiện trong tay của hắn, kỹ năng "Loạn Kiếm Yên Hoa Liễu" lại được sử dụng.
Những đòn liên kích trên không của A Hoa tỷ đã giải thích rất rõ về mỹ học bạo lực, còn những kiếm kỹ của Tiêu Phàm thì lại tao nhã hơn nhiều.
( Mỹ học: là khoa học của cái đẹp)
Trong sự tao nhã lại ẩn chứa sự sắc bén. Tiêu Phàm đã thành thạo hơn nhiều về kỹ năng "Loạn Kiếm Yên Hoa Liễu" này, cho nên hiện tại Tiêu Phàm thật sự giống như một hung thú mọc đầy lưỡi kiếm, liên tục tiến lên.
"Trợ giúp! Trợ giúp! Chúng ta cần trợ giúp!"
"Bảy trong Bát Trụ Lôi Thần đã chạy tới tiền tuyến rồi!"
"Vậy thống lĩnh Miki đâu?"
"Thống lĩnh Miki còn đang kiêm chức Ultraman, chiến đấu với nữ quái thú siêu khủng bố kia, tới giờ còn chưa về!"
"Vậy chúng ta phải làm gì đây? Kẻ địch trước mắt quá mạnh, giống như là võ sĩ thiên nhân trảm (giết ngàn người) thời cổ đại vậy, chúng ta làm sao có thể ngăn cản được?"
"Vậy... chúng ta rút lui đi!"
Sau đó đám người của Hoàng Tuyền quốc chạy tứ tán.
Bọn họ mặc dù biết hiện tại thất bại, có giữ được tính mạng cũng chẳng làm nên chuyện gì cả, thế nhưng họ vẫn không dám bước về phía trước để chiến đấu.
Bởi vì cách Tiêu Phàm tiến bước quá kinh khủng!
Ánh kiếm liên tục phát ra, tạo thành một con đường thẳng tắp, trên con đường đó có máu tươi vẩy ra liên tục, từng thi thể đổ gục xuống đất. Cảnh tượng trước mắt thật sự giống như là tu la địa ngục vậy!
Cảnh tượng đó làm bọn họ rất sợ hãi, mà đã sợ hãi thì chỉ còn con đường chạy trốn mà thôi...
...
"Tại sao chỉ bằng vào 'kiếm pháp gánh xiếc' đó mà đã dọa bọn họ chạy hết rồi? Những người này thật sự là quá nhát gan rồi, có còn là đàn ông hay không chứ!"
Mặc dù ngoài miệng Hổ Nữu than phiền liên tục, thế nhưng thực sự thì cô rất muốn nhìn kiếm kỹ của Tiêu Phàm.
Bởi vì kiếm thuật mới này của Tiêu Phàm quá cuốn hút, kiếm kỹ như là mộng ảo, rất đẹp mắt làm Hổ Nữu cảm thấy rất si mê.
"Chạy thì càng tốt mà, đúng không? Mục tiêu của chúng ta cũng không phải bọn họ, hơn nữa kiếm pháp của tôi cũng không phải là kiếm pháp gánh xiếc!"
"Thế nhưng nhìn rất giống mà! Thằng hề trong rạp xiếc cũng làm như vậy, chỉ là họ cầm cái bình mà tung hứng liên tục mà thôi!"