Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 1014: DANH KIẾM LẠI XUẤT HIỆN

Lấy tâm điều khiển kiếm có thể phá được mọi thứ, theo lưỡi kiếm cọ tới, một đám lửa lớn sinh ra tại mặt ô! Dưới vô số những chiêu chém xuống, ma sát sinh ra tia lửa!

Mà ô đỏ của Izanami tắm trong lửa đỏ lại càng thêm đẹp nhưng điều này cũng tuyên bố rằng thứ vũ khí này đã không thể tồn tại được nữa!

Dưới sự chém xuống như vậy, ô của Izanami cứ thế bị "Huyễn Kiếm Yên Hoa Liễu" phá đi!

Mặc dù đã xuất hiện vết nứt, Izanami biết không thể cứ tiếp tục như vậy, trong lòng kiên quyết, đẩy cán ô, ô đỏ lại lần nữa xoay tròn, ngay sau đó, cơ quan trên ô lập tức khởi động!

Vô số mũi tên bé nhỏ bay từ trong cơ quan ra, bắn về phía Tiêu Phàm!

Đây là kỹ năng chủ động mạnh nhất của vũ khí này của Izanami, Thiên Bản Anh!

Hai mắt của Tiêu Phàm hơi sáng lên, những mũi tên nhỏ bé bay tới đều bị Tiêu Phàm nhìn thấy, hai kiếm bay múa, không lùi mà tiến thêm một bước, hóa thành gió lốc!

Chỉ nghe thấy những thanh âm vang lên, như hàng ngàn con chim cùng kêu, những mũi tên bắn về phía Tiêu Phàm đều bị hất ra, rơi xuống đất, không thể tiến lên một bước!

Izanami hiển nhiên là không ngờ tới, nhưng khi cô ta kịp phản ứng lại, Tiêu Phàm đã bước nhanh tới chém xuống một cái!

Trong lòng Izanami lần đầu nảy sinh sự bối rối, trực tiếp ném ô về phía Tiêu Phàm!

Kiếm Tĩnh Tâm Minh Trí đã rời tay, tâm liền loạn...

Ô bay tới bị Tiêu Phàm chém một kiếm liền lập tức bị đánh bay, tay còn lại thì nhanh chóng đánh ra!

Izanami thấy vậy, mồ hôi lạnh ứa ra, tay đưa ra ném một cái, một quả bom khói theo vậy mà bay ra.

Cô ta định nhờ đó trốn đi!

Nhưng ánh sáng của kiếm đã xuất hiện, kiếm của Tiêu Phàm vẫn chạm nhẹ vào người cô ta...

...

"Khụ khụ..."

Bụi mù tung lên, cũng không làm hại gì, chỉ khiến cho Tiêu Phàm ho một lúc, đối với thói quen ném bom khói bỏ lại kiếm của người Nhật Bản, Tiêu Phàm cũng đành chịu.

Mà Izanami thừa lúc này lui ra, miệng thở dốc không ngừng, trán đổ mồ hôi làm ướt tóc.

Cô ta nhìn chằm chằm vào Huyết Kiếm trong tay Tiêu Phàm, trong lòng còn sợ hãi.

Giờ phút này, trong lòng Izanami biết không thể tiếp tục so kiếm với Tiêu Phàm được nữa bởi vì kiếm Tĩnh Tâm Minh Trí của cô ta không phải là đối thủ của Tiêu Phàm.

Izanami bắt đầu làm động tác tiếp theo, một tiếng vang kì quái vang lên trong sân!

Izanami sững sờ nhìn xuống dưới người mình, dây lụa đỏ buộc bên hông đã rơi xuống đất.

...

Người xem kinh ngạc, sau đó máu mũi phun ra, lần lượt đứng lên!

Sau giải đấu PK trong "Tân Sinh" năm đó quyết đấu với Ngọc Sinh Yên, "Bạo Y Kiếm Pháp" của "Lich Kinh" Mệnh Phàm đã tái xuất giang hồ rồi!

Chỉ thấy dây lụa đỏ bên hông Izanami vang lên tiếng rách, sau khi bị lưỡi kiếm sắc bén kia của Tiêu Phàm làm cho đứt mất, quần áo của Izanami vốn rộng rãi, bây giờ đã đứt mất dây buộc bên hông, cổ áo chữ V đã chuyển thành chữ H, hơn nữa còn không phải là chữ H vắt ngang mà là chữ H tương đương!

Izanami cấp tốc khép áo lại, hô to lên: "Mệnh Phàm, H!"

Cũng may hệ thống máy chủ rất mạnh, kịp thời xử lý, mọi người mới không nhìn thấy nhiều,

Nhưng mông lung như vậy lại càng chọc người...

Tiểu Miêu: "Hạ lưu!"

Crimson Rose: "Khốn nạn!"

Phong Ma Tiểu Xích Lang: "Tôi đồng ý..."

...

"Đồ đần! Anh làm gì vậy?!"

Izanami còn chưa chỉ trích Tiêu Phàm, người phát biểu đầu tiên lại là Hổ Nữu, cô đỏ mặt mắng Tiêu Phàm.

Nhớ lại giải thi đấu PK "Tân Sinh" lần trước, Tiêu Phàm khiến quần áo của Ngọc Sinh Yên rách hết, Hổ Nữu còn reo hò, phản ứng bây giờ hình như có chút biến hóa...

"Tôi tôi tôi... Tôi không biết, tôi chỉ chém cô ta một kiếm!"

"Chém một kiếm?! Tôi thấy anh cố ý! Vừa rồi rõ ràng có thể một kiếm giết chết cô ta, anh lại chỉ ra tay với dây buộc của cô ta, có phải thấy cô ta mặc yakata lên sàn đấu anh đã có suy nghĩ như vậy rồi không!"

"Tôi là người như vậy sao?!"

...

Anh chính là người như vậy.

Bên ngoài sân, hỏi đáp không ngờ lại trật tự như vậy.

...

Izanami thấy Tiêu Phàm ầm ĩ với Hổ Nữu, cũng thấy hứng thú, mở miệng trêu chọc: "Mệnh Phàm, thì ra anh nghĩ như vậy sao, chỉ cần là anh thì được, tôi phối hợp với anh."

"Cô có thể đừng chen lời vào không!"

Hổ Nữu đang cãi nhau với Tiêu Phàm cùng hô lên, sau đó liếc nhau một cái rồi lại quay lại cãi nhau: "Có thể đừng bắt chước tôi được không!"

"Còn bắt chước à!"

Nếu Xà Cơ ở đây, chắc chắn là thở dài: "Lại nữa!"

Tiêu Phàm cãi nhau với Hổ Nữu, không coi ai ra gì, cảnh tượng này, hai người bọn họ đã sớm quen rồi nhưng cái này lại khiến Izanami có cảm giác không vui.

Ngày thường với vẻ đẹp của Izanami, những người đàn ông bên cạnh đều thèm nhỏ dãi.

Đàn ông coi trọng cô ta, đàn ông thấy cô ta nói gì nghe nấy, trong lòng Izanami cảnh tượng như vậy mới là chính xác.

Nhưng hôm nay người đàn ông gọi là Mệnh Phàm này, lại khiến cô ta cực kỳ tức giận.

Tiêu Phàm không chỉ không nhìn vẻ đẹp của cô ta hơn nữa còn liếc mắt đưa tình với một người con gái khác trước mặt cô ta. Dù bây giờ dây buộc bên cạnh hông đã rơi mất, cô ta để lộ ra một chút sắc đẹp, Tiêu Phàm vẫn coi thường cô ta như vậy, dáng vẻ kia thật ngang ngược.

Nhớ loại người không biết điều khiến cho cô ta chán ghét đã lâu không thấy rồi.

Mà lần trước người đó xuống khỏi sàn đấu, thật sự thê thảm.

Nhớ lại hồi ức, trong mắt Izanami hiện lên vẻ tàn nhẫn và vui vẻ.

Nhìn Tiêu Phàm vẫn không nhìn cô ta như trước, Izanami thầm nghĩ nói, mình phải dạy dỗ vị "Lich King" Mệnh Phàm này thật tốt mới được...

...

"Tôi nói..."

Giọng nói nghe rất dịu dàng.

"Đừng làm phiền tôi, không thấy tôi đang bận sao!"

Hổ Nữu đang nổi nóng há miệng liền gào lên, làm sao còn khách sáo với Izanami?

Nhưng cảm giác của Tiêu Phàm nhạy cảm, cảm nhận trước được sát ý bên trong sự dịu dàng này, hắn không cãi nhau với Hổ Nữu nữa, quay đầu nhìn về phía Izanami.

Chỉ thấy Izanami nở nụ cười nhìn hai người Tiêu Phàm và Hổ Nữu nhưng nụ cười lại cực kỳ miễn cưỡng, độ cong của miệng vô cùng cứng nhắc, một luồng khí u ám màu đen đang lan từ người cô ta ra, nhìn vô cùng tà dị.

Nhìn thấy cảnh này, Tiêu Phàm phản xạ có điều kiện đưa Hổ Nữu ra sau lưng, vô cùng cảnh giác.

Mà Hổ Nữu thấy Tiêu Phàm làm vậy, cũng không nói nữa, ngoan ngoãn lùi ra sau, gương mặt ửng đỏ, trong lòng vô cùng ngọt ngào.

Hai mắt Tiêu Phàm sáng lên, đẹp như châu báu, nhìn chầm chằm vào Izanami đang tỏa ra sự nguy hiểm nhưng vẫn như cũ không thể nhì ra điều gì.

Từ lúc gặp nhau đến nay, năng lực nhìn thấu của "Túy Uyên Đồng" luôn bị Izanami che đi, sự khác thường này khiến cho Tiêu Phàm bất an.

"Thật sự là cặp mắt đẹp. Từ lúc vừa mới bắt đầu, anh luôn trừng mắt với tôi nhưng vô cùng đáng tiếc, anh không thể nào dùng nó dò xét tin tức trên người tôi được. Cho nên hay là như vậy... Anh móc ra tặng nó cho tôi, thế nào!"

Nét tươi cười trên mặt Izanami bỗng nhiên trở nên vô cùng tàn bạo và dữ tợn, vô số sương mù màu trắng bốc lên từ dưới chân cô ta, ngẫu nhiên còn có thể nghe thấy tiếng kêu rên, giống như là oan hồn dưới lòng đất vậy.

Không bao lâu sau, màn sương mù kỳ dị này liền bao phủ toàn bộ cơ thể của Izanami!

Tiêu Phàm cầm kiếm lên thủ thế phòng thủ, cẩn thận cảnh giác chờ sương mù tản đi,

Đợi Izanami lần nữa xuất hiện, dáng vẻ của cô ta đã thay đổi...

Đây không phải là "Ác Ma hóa", bởi vì giờ màu sắc chủ đạo của Izanami là màu trắng, loại màu trắng tái nhợt của sự mất đi linh hồn!

Yukata trên người đã hoàn toàn biến dạng, biến thành áo màu trắng, trâm cài tóc đã lui đi, tóc dài xõa xuống bên hông, màu da cũng biến thành màu trắng nõn, giống như là giấy vẽ vậy.

Trên trán điểm hai đầu lông mày, khuôn mặt cô ta lộ ra vẻ cực kỳ xinh đẹp.

Nhưng cái làm cho người ta chú ý nhất vẫn là cặp mắt sâu kia, lòng trắng đảo ngược với con ngươi, sự quyến rũ trong đó mang lại cho người ta sự sợ hãi.

"Đây là cái gì?"

Nhìn thấy sự biến hóa của Izanami, Tiêu Phàm giật mình không thôi.

"Anh cảm thấy thế nào?"

Giọng điệu của Izanami giống như trêu chọc.

Vừa dứt lời, cô ta đã đến bên cạnh Tiêu Phàm!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!