Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 1023: ÁM SÁT SAU CÙNG

Izanami ngồi trên mặt đất, bộ dáng rất đáng yêu, thế nhưng trong lòng thì suy nghĩ liên tục.

Cái tên điên Mệnh Phàm này tuy rằng rất mạnh, thế nhưng cuối cùng vẫn là đàn ông. Chỉ cần là đàn ông thì sẽ không thể trốn khỏi lòng bàn tay của Izanami, hơn nữa cái tên này còn là một tên ngây thơ không hiểu tình cảm, vậy thì càng dễ dàng hơn.

Sau khi "Bán Thần Hóa" biến mất thì Izanami đã mất đi kỹ năng mạnh nhất trong chiến trường này, bởi vì kỹ năng này có thời gian hồi chiêu là mười lăm ngày.

Thế nhưng cô vẫn còn có một át chủ bài cuối cùng, bởi vì ngoài Bát Chỉ Kính ra, cô còn có một thần khí khác, Thiên Tùng Vân Kiếm.

Thiên Tùng Vân Kiếm, hay còn gọi là Thảo Thế Kiếm, là khi Susanoo giết chết Yamata no Orochi mới xuất hiện.

Sở dĩ Izanami không dùng nó khi chiến đấu với Tiêu Phàm lúc trước bởi vì muốn giữ thanh kiếm này để ám sát.

Thiên Tùng Vân Kiếm có một hiệu quả đặc biệt, tên là "Bát Kỳ Xà San".

Bởi vì có hiệu quả đặc biệt này nên khi Thiên Tùng Vân Kiếm làm bị thương kẻ địch sẽ dần dần chiếm lấy sinh mệnh của kẻ đó, cho tới khi chết thì mới biến mất, điều đáng sợ nhất đó chính là hiệu quả đặc biệt này không thể xóa bỏ!

Thế nhưng tính cảnh giác của Mệnh Phàm quá cao, muốn dùng Thiên Tùng Vân Kiếm làm hắn bị thương là chuyện rất khó.

Cho nên Izanami mới có thể dùng hạ sách này, chỉ cần có thể giết chết Mệnh Phàm thì mình hi sinh chút nhan sắc thì sao chứ?

Izanami suy đoán, với tính cách của Tiêu Phàm thì hắn chắc chắn sẽ do dự một lúc lâu, chỉ có thể tăng thêm sức hấp dẫn thì hắn mới có thể mắc câu.

Cho nên sau khi Izanami nói xong, chủ động đưa cơ thể mềm mại của mình tới người Tiêu Phàm.

Thế nhưng cô không thể ngờ, vào đúng lúc này thì Tiêu Phàm đưa tay ra!

Tiêu Phàm cũng giống Izanami vậy, cũng không biết tại sao cô ta lại chủ động như vậy.

Hai người đều hướng về phía đối phương, cũng không kịp dừng lại.

Trên cùng một làn xe, xuất hiện một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng...

Một cảm giác mềm mại và ấm áp truyền tới từ bàn tay của Tiêu Phàm, kể cả tố chất tâm lý của hắn tốt hơn nữa thì Tiêu Phàm cũng phải giật mình, đầu óc trống không, không suy nghĩ thêm được cái gì cả.

Thế nhưng bản năng của đàn ông vẫn còn, thế là phản xạ có điều kiện sinh ra, đốt ngón tay thoát khỏi sự khống chế của não mà co lại, bàn tay cũng theo đó mà khép vào...

Izanami cũng ngơ ngẩn, thật sự cô không muốn đưa cơ thể mình ra, lúc đầu cô còn tưởng Tiêu Phàm sẽ do dự rất lâu, sau đó cô sẽ mượn cơ hội này mà tới gần hắn hơn, rồi lấy Thiên Tùng Vân Kiếm chém hắn, thật sự không ngờ đúng lúc này thì Tiêu Phàm lại đưa tay ra nhanh tới vậy!

Cảm nhận được sự ấm áp trước ngực làm khuôn mặt của Izanami đỏ lên, khẽ rên một tiếng làm cho Tiêu Phàm run lên, lấy lại tinh thần.

Nghĩ tới chuyện vừa xảy ra làm Tiêu Phàm chợt cảm thấy sợ hãi, thế nhưng kế sách của hắn cũng thành công rồi!

Tiêu Phàm còn đang định xin lỗi Izanami thì đúng lúc này, chẳng biết tại sao Hổ Nữu lại xuất hiện ở đây, đang nổi giận đùng đùng mà chạy tới phía Tiêu Phàm, bay người lên rồi dùng một cú song phi, đá bay Tiêu Phàm ra ngoài!

"Phàm muội muội, anh muốn chết!"

...

Tiêu Phàm ra tay bảo vệ Hổ Nữu trước sự tấn công của Izanami, lúc đó Hổ Nữu cảm thấy rất xấu hổ, rồi quay người chạy đi.

Thế nhưng khi nhìn thấy một màn đêm đen kịt xuất hiện thì Hổ Nữu cảm thấy khá lo lắng, làm cho cô vội vàng chạy trở về.

Thật vất vả mới chạy về tới nơi thì lại thấy Tiêu Phàm đang đặt tay của mình lên một chỗ không nên đặt, Hổ Nữu không tức giận sao được?

Thế là không nói thêm cái gì, cô lao vút tới đạp bay Tiêu Phàm ra ngoài!

"Cô nghe tôi giải thích đã!"

Tiêu Phàm bò dậy, khi thấy Hổ Nữu trở về thì cảm thấy khá chột dạ, thế nhưng trong nháy mắt thì hắn đã phản ứng lại: "Chờ đã, vì sao tôi phải giải thích với cô chứ! Đúng vậy, tôi cũng không làm sai chuyện gì, mà cô lại đạp tôi thì người xin lỗi phải là cô mới đúng!"

"Phàm muội muội, muốn ăn đòn đúng không?" Hổ Nữu tức giận tới mức rút chiếc roi ra.

"Này, có chuyện gì hãy từ từ mà nói, làm gì lại phải động tay động chân chứ. Hơn nữa, tại sao biểu cảm của cô như là bắt gian tại giường vậy?"

"Tôi tôi tôi..." Hổ Nữu nghẹn lại, không biết nói thêm cái gì, nếu nói đây là bắt gian tại giường thì cô chẳng phải là...

Được rồi, nghĩ nhiều làm cái gì chứ, quất!

"Này! Đừng đùa vậy chứ, chơi thật sự à?"

...

Izanami che ngực mình lại, thế nhưng vẫn cảm giác được sự ấm áp còn lưu lại trên đó, thế nhưng điều đó cũng để cô hoàn hồn lại lần nữa.

Khi thấy Tiêu Phàm và Hổ Nữu đùa giỡn nhau thì Izanami thầm hận.

Thế nhưng như vậy cũng khá tốt, mặc dù có vài chuyện ngoài ý muốn xảy ra, hiện tại sự chú ý của Tiêu Phàm bị Hổ Nữu hấp dẫn, kế hoạch của cô cũng có thể dùng rồi.

Thừa dịp Tiêu Phàm không chú ý, Izanami lặng lẽ đi tới phía sau lưng của Tiêu Phàm, cô phải dùng Thiên Tùng Vân Kiếm xử lý Tiêu Phàm!

Sắp rồi, sắp rồi, cuối cùng cũng sắp đến rồi.

Với khoảng cách này, dù là Mệnh Phàm cũng không thể tránh được, chỉ cần thanh kiếm Thiên Tùng Vân rời khỏi vỏ, sau đó khiến Mệnh Phàm bị thương, nhân đó khởi động "Bát Kì Xà San", sau đó bản thân kiên trì thêm một lát nữa liền có thể hao tổn Tiêu Phàm đến chết!

Izanami chăm chí nhìn theo bóng dáng Tiêu Phàm, cô ta nghĩ đến việc Tiêu Phàm sắp ngã xuống ngay trước mặt mình, một sự sảng khoái dâng lên trong lòng Izanami.

Tiêu Phàm vẫn không hề cảm nhận được điều gì, hắn vẫn đang đấu võ miệng với Hổ Nữu, không biết nguy hiểm đang tiến đến gần mình.

Izanami đã bắt đầu giai đoạn đánh úp tốt nhất, ánh mắt cô ta hung ác, tay rút Thiên Tùng Vân kiếm ra đâm về phía Tiêu Phàm, nhưng bước chân của cô lại đứng khựng lại, một nét kinh hoảng xuất hiện trên mặt cô ta.

Mà ngay lúc này, đột nhiên Tiêu Phàm xoay người bắt lấy cổ tay của cô ta, khóe miệng hắn cong lên, nở nụ cười khiến người khác phải suy nghĩ, lộ vẻ có chút tà ác.

"Muốn đánh lén tôi à?"

"Tôi không biết anh đang nói gì? Mau thả tôi ra!"

"Vừa rồi còn mờ ám như thế, sao vừa xoay người lại trở mặt luôn rồi?"

"Anh mau buông tôi ra! Tôi thật sự không biết anh đang nói gì hết!"

Rõ ràng tiếp cận Tiêu Phàm vào lúc này là cơ hội đánh lén tốt nhất, nhưng Izanami lại bắt đầu không ngừng giãy dụa.

Bởi vì Izanami không định đánh lén Tiêu Phàm nữa, kế hoạch của cô ta bỗng nhiên xuất hiện bất trắc, đó là không hiểu sao lại không có thứ quan trọng nhất!

"Ồ? Không biết à? Vậy hẳn là cô phải biết đây là cái gì nhỉ?"

Tiêu Phàm đưa tay ra, một cây đao lớn tinh xảo xuất hiện trong tay Tiêu Phàm, đó chính là Thiên Tùng Vân kiếm vừa biến mất của Izanami!

"Thiên Tùng Vân kiếm! Vì sao nó lại ở trong tay anh!"

Izanami bối rối hét lên, vô cùng kinh ngạc.

"Xem ra cô đã thừa nhận rồi, quả thật cô muốn dùng nó để đánh lén tôi..."

Khán giả bên ngoài cảm thấy khó tin nổi, bọn họ hoàn toàn không biết Tiêu Phàm với Izanami đang diễn tuồng gì? Bởi vì khi bọn họ đang theo dõi cuộc chiến đều chỉ chú ý đến cảnh đẹp trước ngực Izanami mà lại bỏ qua ánh sáng nhàn nhạt lóe lên trong tay Tiêu Phàm - Phi Long Thám Vân Thủ.

...

Từ sau khi trộm trang bị "Thánh Thiên Sứ Chi Dực" của K ở server Bắc Mĩ,

Tiêu Phàm có hơi lưu luyến cảm giác ăn trộm thành công ấy, thấy Izanami đang tính kế với mình, Tiêu Phàm liền có ý tương kế tựu kế.

Chỉ là không ngờ rằng mới thử một chút mà lại trộm được thật.

"Bát Kì Xà San, quả đúng là thứ đặc hiệu ác độc,"

"Tôi... Tôi..."

Izanami chột dạ, nói chuyện cũng ấp úng, cô ta không biết nên nói gì, cuối cùng suy nghĩ một lát liền nói sang chuyện khác, cô ta hét lớn: "Tên tiểu nhân này, anh lấy trộm đồ của tôi! Mau trả lại cho tôi!"

Lúc này, khán giả bên ngoài chiến trường với hiểu được đại khái, hóa ra là Izanami hi sinh nhan sắc để nhân cơ hội đánh lén, mà "Lich King" Mệnh Phàm lại đảo ngược tình thế, hắn không chỉ lợi dụng cô ta mà còn thừa cơ trộm luôn vũ khí của con gái nhà người ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!