Tịch Dương thầm nghĩ, xoay người đi về hướng đông, lúc Liệp Ưng vẫn còn, hắn ta đã nhìn thấy rõ vị trí của Rudra.
...
Suriya, trên người mặc bộ giáp vàng đi một mình trong rừng cây.
Anh ta lắc tay một cái, một cái gương đồng hiện ra.
Mặt kính hiện lên khuôn mặt anh ta, Suriya hơi nhếch miệng, sau đó cười lên điên cuồng, giống như kẻ điên!
"A ha ha ha, hôm nay mình cũng vẫn lấp lánh như vậy!"
Suriya chính là thần Mặt Trời trong thần thoại Ấn Độ, cho nên ánh nắng chói lọi, chính là tín ngưỡng của anh ta!
Sau khi cười điên cuồng, Suriya đột nhiên thù hồi cái gương đồng, đưa tay vuốt lọn tóc trên trán lên, vô cùng phong tao nói: "Này, lady "
Nhìn thấy người trước mặt, đầu Tuyết Dạ có chút đau nhức.
Tịch Dương sử dụng "Mắt Ưng" thấy rõ động tĩnh của kẻ địch, Tuyết Dạ liền tương kế tựu kế, hoàn toàn đánh tan đám người đó.
Cậu là mũi nhọn vũ lực, hành động đơn độc mới có thể phát huy được sở trường một cách cao nhất, cho nên Hổ Nữu và Xà Cơ bị cậu phân vào Bá Vương Hoa, cùng hành động với đám người Yêu Đạo, mà chính cậu lại đơn độc xuất trận.
Nhưng cậu không ngờ mình lại gặp phải người này, nhớ rõ lúc ở chiến trường Nhật Bản, Mỹ Bộ Nùng Hỏa cũng dùng loại ngữ điệu này chào hỏi cậu.
Thấy Tuyết Dạ trầm mặc, Suriya lại không tức giận như Mỹ Bộ Nùng Hỏa, ngược lại tỏ ra phấn khởi nói: "Này, lady, hôm nay thời tiết sunny, cô cũng rất sunny!"
Người Ấn Độ dùng thứ tiếng Anh sứt sẹo để nói chuyện, rất có hương vị quê cha đất tổ, khiến cho Tuyết Dạ vô cùng bất đắc dĩ.
Nhưng Suriya hoàn toàn không cảm nhận được cảm thụ của người khác, nói xong, liền tự mình nhảy múa, rất có hương vị Ấn Độ.
Đây chính là tự luyến trong truyền thuyết sao?
Tuyết Dạ cảm thấy mình có chút đỡ không được, cậu không hiểu sao đám đồng minh lại thua trong tay loại người này.
Chẳng qua Suriya cũng rất nhiệt tình, một mình nhảy múa cũng có thể nhảy hết mười mấy phút, khiến cho Tuyết Dạ không biết mình nên làm gì mới tốt.
Cảnh tượng này rất giống trong phim Ấn Độ, trong kịch bản một giờ, sẽ có nửa giờ là MV vũ đạo, khiến cho mọi người khó hiểu.
Giống như chỉ cần có thứ đó, liền có thể happy.
"Này! Dương quang xán lạn!"
Câu nói đột ngột của Suriya, giống như một câu cầu nguyện lạ giống như một lời ca ngợi, tóm lại không rõ ý nghĩa.
Nhưng ngữ điệu lại giống như kết thúc công việc, khiến Tuyết Dạ thở nhẹ một hơi.
Nhưng Suriya lại nói thêm một câu: "Lady, có muốn ở bên tôi không?"
Tuyết Dạ nháy mắt nổi giận, cậu thật sự chịu đủ rồi! Tính tình có tốt thế nào thì cũng có cực hạn!
Tinh huy hiện lên, một thanh cự kiếm được Tuyết Dạ vung vẩy chém về phía Suriya!
Suriya rốt cuộc cũng ngừng điệu múa kia, ánh mắt cũng thay đổi.
Anh ta vừa thu tay lại, một cái khiên lớn vẽ hoa văn mặt trời liền hiện ra chắn lại!
Nhưng âm thanh va chạm cũng không xuất hiện như trong dự đoán của Suriya, thân thể mạnh mẽ của Tuyết Dạ chẳng biết lúc nào đã núp dưới khiên lớn, vọt nhanh về phía trước một bước, liền đâm vào ngực Suriya!
Theo sau nó còn có một thanh dao găm lóe ra ánh sáng lạnh lẽo!
Suriya trợn lớn hai mắt, trên mặt hiện vẻ chấn kinh, muốn phòng ngự đã không còn kịp nữa.
Hí!
Dao găm đâm vào, máu tươi phụt ra!
Suriya cắn răng lùi nhanh lại, mà Tuyết Dạ ở một bên, dao găm đã biến mất.
"Anh có thể dừng lại làm chuyện chính không? Nhảy không ngừng rất phiền đó."
"Lady, chẳng lẽ cô không thể từ trong vũ đạo của tôi cảm nhận được nhiệt tình và ánh nắng sao?"
"Anh đang nói gì vậy, thứ anh cho tôi chỉ có sự xấu hổ! Còn nữa, xin đừng gọi tôi là lady nữa, điều này rất quan trọng!"
"A ha ha ha ha."
Suriya bỗng nhiên ngửa đầu cười ha hả.
"Người trần thực sự quá mức tối tăm, cả ngày chỉ biết làm chuyện bạo lực, vậy thì liền để Suriya tôi đến chiếu rọi tâm hồn cô đi!"
"Chiếu rọi tâm hồn? Đó là thứ gì?"
"Suriya của tôi, thần mặt Trời vĩ đại, dùng thần quang tịnh hóa người trần!"
Hai mắt của Suriya hiện vẻ thành kính mà cuồng nhiệt, giống như cầu nguyện lại giống như phán quyết nói: "Lúc trước đám người bạo lực tự xưng là bang Long Hổ kia cũng giống như cô không biết an phận, tôi đã dùng quang huy xán lạn triệt để tịnh hóa bọn chúng! Tiếp theo, đến phiên cô!"
Suriya nâng một tay khác lên, trong tay của anh ta không phải là lưỡi dao mà là một cái quyền trượng màu vàng kim!
Trong trận doanh Ác Ma, người dùng quyền trượng làm vũ khí cực kỳ hiếm có.
Quyền trượng trong "Tân Sinh" là một loại vũ khí đặc biệt, chỉ số thiên về sức mạnh và trí tuệ, cũng chính là vật pháp song tu trong truyền thuyết.
Bởi vì quyền trượng không mạnh bằng rìu lớn hay chùy răng sói, phần tử cận chiến bạo lực của tộc Ác Ma bình thường sẽ không sử dụng nó làm vũ khí.
Mà pháp sư của trận doanh khác, lại càng thích pháp trượng có hệ số pháp hệ tương đối cao hơn, cho nên bọn họ cũng sẽ không cần quyền trượng.
Nhưng sự tồn tại của nó tất nhiên có ý nghĩa của nó, người thích hợp dùng quyền trượng chỉ có một, đó chính là chức nghiệp ẩn tàng Tăng Nhân.
Cái gì mà Thánh Tăng Pháp Tăng Võ Tăng, vũ khí họ dùng chính là loại côn này.
Suriya cũng không phải là chức nghiệp ẩn tàng Tăng Nhân gì, nhưng anh ta lại là một thần côn.
Anh ta sinh ra trong cương cách Ấn Độ, ở đó có một tòa thần miếu, tên là Suriya - miếu thần Mặt Trời.
Miếu này rất rộng, lại không hoạt động, vì hiện tại nó đã trở thanh di sản thế giới, chỉ dùng để cho du khách tham quan.
Nhưng Suriya lại cho rằng bản thân được thần miếu thần Mặt Trời Suriya giao phó trọng trách, cho nên từ nhỏ anh ta đã là tín đồ trung thành của thần Mặt Trời Suriya, anh ta đã lập lời thề phải trở thành địa hành giả của thần Mặt Trời, khiến mặt trời chiếu sáng mọi nơi!
Mà hiện tại, chính là lúc anh ta tuyên dương giáo lí!
Quyền trượng màu vàng kim, tự có thần uy, Suriya đột nhiên giẫm một cái, mắt đất rung động!
Tuyế Dạ rất kinh ngạc, cậu không biết tình hình hiện tại là thế nào, bởi vì trên lý thuyết, lực tay của Suriya cũng không lớn lắm, nhưng vì sao chấn động lại khủng bố như vậy?
Tiếng vang ầm ầm, sáu cây cột màu vàng kim mọc lên từ mặt đất, vây Tuyết Dạ và Suriya vào bên trong.
Sau khi cây cột được hình thành, chấn động liền dừng lại.
"Đây là thứ gì? Đồ đằng?"
Tuyết Dạ nhìn xung quanh, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy bất an, nhưng cậu lại không rõ những cây cột này rốt cuộc có tác dụng gì.
"Đúng vậy, đồ đằng, chính xác hơn chính là đồ đằng Viêm Dương."
Suriya cười lên một tiếng, nụ cười xán lạn như ánh mặt trời...
Nụ cười của Suriya khiến cho Tuyết Dạ cảm thấy anh ta không có ý tốt.
Lại thêm bị vây xung quanh bởi những cây cột khiến cho lòng cậu cảm thấy bất an, phản ứng đầu tiên của Tuyết Dạ chính là rút lui khỏi đây! Ít nhất không thể ở lại trong phạm vi bao vây của cái gì mà đồ đằng Viêm Dương này được!
Tuyết Dạ lao vụt lên, muốn thoát ra.
Suriya thấy hành động này của Tuyết Dạ, cười quỷ dị một tiếng, cũng không cản trở gì.
Đợi đến khi Tuyết Dạ xông đến sát ranh, ngọn lửa vàng bên trên đồ đằng Viêm Dương bỗng nhiên phụt lên, bắt đầu liên kết với nhau!
Một đường lửa vàng trong nháy mắt được nối liền, nhiệt độ cực nóng khiến cho người ta run sợ!
Tuyết Dạ thầm giật mình, trong nháy mắt dậm châm dừng lại, mới khó khăn thoát nạn.
"Thứ này lại là gì đây?"
"Đây chính là Thần Vực của Thần Thái Dương!"
Suriya mở miệng khen ngợi: "Đã vào Thần Vực, cậu đã không còn chỗ nào để trốn nữa."
Cái kẻ thần côn Suriya không nói tiếng người, Tuyết Dạ tất nhiên không nghe rõ, nhưng theo bản năng cậu cảm thấy điểm mấu chốt của kỹ năng này chính là ở trên sáu cái đồ đằng Viêm Dương kia, cho nên Tuyết Dạ lại hành động lần nữa!
Cậu lách mình xông đến phía trước một cây đồ đằng Viêm Dương, vung cự chùy lên, nhanh chóng nện xuống!
Ầm!
Gây nên một trận xung kích phản chấn mãnh liệt, khiến cho Tuyệt Dạ cảm thấy cực kỳ buồn nôn, nhưng đồ đằng Viêm Dương lại không nhúc nhích chút nào, chỉ có ngọn lửa vàng vẫn không ngừng nhảy múa trên đó.
"Không tồi, động cơ của cậu là đúng. Đồ đằng Viêm Dương quả thực chính làm mấu chốt tạo nên 'Viêm Dương Lục Mang', nhưng không phải vì nó quan trọng nhất, mà là bởi vì nó là vô địch!"