Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 1039: TIÊU TIỀN NHƯ NƯỚC

Trung tâm của "Viêm Dương Lục Mang" chính là Suriya, chỉ có đánh bại Suriya, cậu mới có thể xóa bỏ cái trận pháp buồn nôn này đi!

Suriya thấy Tuyết Dạ đánh tới, hành động vẫn như lúc trước, giơ cao quyền trượng, giẫm chân một cái, ngọn lửa vàng trong nháy mắt hiện ra trong chuỗi đồ đằng Viêm Dương, ngọn lửa nóng bỏng kia, ai dám tới gần chứ?

Suriya chính là một kẻ bá đạo như vậy, ngọn lửa màu vàng óng kia chính là thần uy của mặt trời.

Chẳng qua Tuyết Dạ lại không lùi lại, Viêm Long Giáp đã bị hư hỏng, cậu liền không cố kỵ gì nữa, huống chi lúc này cậu đã không còn đường lui nữa.

Mặc dù tình hình tồi tệ, nhưng nếu so với trước kia, hiện nay chỗ đứng của Suriya khiến Tuyết Dạ có lợi hơn.

Theo việc Suriya không ngừng đến gần, đồ đằng Viêm Dương và quyền trượng dưới ảnh hưởng của "Chước Nhiệt Liên Tiếp" đã tạo thành một góc tù, nói cách khác, không gian đối chiến giữa Tuyết Dạ và Suriya đã dần dần lớn ra.

Bởi vaayj Tuyết Dạ tìm đúng thời cơ, lách qua khe hở của "Chước Nhiệt Liên Tiếp", đâm một kiếm về phía Suriya!

Suriya sớm đã đoán được Tuyết Dạ sẽ hành động như vậy, anh ta không dùng kim thuẫn trên tay trái ngăn cản, chỉ cười khẩy, hơi nhấc quyền trượng, hơi vung một chút, cười nhạo một tiếng: "Si tâm vọng tưởng!"

Theo tiếng răn dạy này của anh ta, ngọn lửa vàng nhanh chóng bốc lên!

Hai mắt Tuyết Dạ trừng lớn, nhanh chóng thu tay lại, bởi vì quyền trượng mang theo "Chước Nhiệt Liên Tiếp" đánh về phía cậu, thế mà lại như lưỡi dao chém!

Nếu như cậu lại tiến lên lần nữa, thì sẽ liền va chạm vào nhau!

Tuyết Dạ lăn mình một cái, nhanh nhẹn lùi lại.

Một kích này của Tuyết Dạ, không có kết quả.

Tuyết Dạ cắn răng, cậu cảm thấy bản thân đã nghĩ thủ đoạn của đối phương quá mức đơn giản.

Đối với Tuyết Dạ mà nói, "Viêm Dương - Lục Mang" là trận, chỉ cần là trận, liền sẽ có phương pháp biến trận.

Chỉ cần Suriya di chuyển, hoặc là liên quan, một đường lửa vàng bên trong "Viêm Dương - Lục Mang" cũng sẽ vì vậy mà đong đưa, không thể di chuyển linh động được!

Hiện tại "Chước Nhiệt Liên Tiếp" bảo vệ Suriya, cận chiến đã trở nên cực kỳ nguy hiểm, vậy cậu nên phá trận như thế nào đây?

Tuyết Dạ suy tư, cậu cảm thấy hiện tại nếu có Tịch Dương ở đây thì tốt rồi, có lẽ tấn công từ xa sẽ có lợi hơn khi đối đầu với "Viêm Dương - Lục Mang" này.

Tấn công tầm xa?

Khoan đã!

Hai mắt Tuyết Dạ sáng lên, cậu đã biết mình nên ứng chiến thế nào rồi!

Tuyết Dạ không biết dùng cung tên, pháp thuật tấn công tầm xa cũng chỉ có kỹ năng danh hiệu "Tiêu Tiền Như Nước".

Nhưng mà "Tiêu Tiền Như Nước" là phải phá hủy vũ khí, nếu như thất bại, còn mất nửa giờ hồi chiêu, cho nên không phải vạn bất đắc dĩ, Tuyết Dạ không có ý định sử dụng nó.

Chẳng qua ai quy định tấn công tầm xa liền nhất định phải là cung tên và pháp thuật?

Tinh quang chợt lóe, trong tay Tuyết Dạ hiện ra một lưỡi rìu.

Suriya thấy hành động này, liền cảm thán một tiếng: "Đừng vùng vẫy vô ích nữa, mau để tôi tiễn cậu đi về phía ánh sáng đi..."

Nhưng Tuyết Dạ cũng không vung rìu vọt về phía trước, mà là ném nó về phía Suriya!

Đúng vậy, cách thức tấn công không nên câu nệ chuyện vũ khí, bất cứ loại vũ khí nào sau khi ném mạnh cũng đều có thể hóa thành tầm xa!

Suriya nhìn thấy lưỡi rìu bay đến.

Đầu tiên là sững sờ, sau đó nhanh chóng nâng khiên lên che lại!

Lưỡi rìu sắc bén kia xoay tròn, anh ta không thể không phòng!

Coong!

Suriya ngăn được một kích, lại muốn tán gẫu với Tuyết Dạ một chút, kết quả vừa hạ khiên xuống, liền nghe bên tai vang lên tiếng xé gió, một cái rìu khác lại đấp về phía anh ta!

Coong!

Tấm khiên lần nữa phát ra tiếng rung mạnh.

Suriya giơ cao tấm khiên, không dám tự ý hạ xuống, bởi vì anh ta cảm thấy trận mưa gió này vẫn chưa ngừng lại.

Chẳng qua Suriya không hoảng sợ chút nào, theo suriya, Tuyết Dạ ném vũ khí cầm trong tay, dù sao cũng sẽ có lúc hết, đến lúc đó, Tuyết Dạ vẫn phải ngã gục dưới thần uy của anh ta như cũ!

Nhưng Suriya lại không ngờ, anh ta sẽ gặp phải loại chuyện hoang đường như vậy ở trên chiến trường...

Trận mưa gió này, sau mấy phút vẫn không có tình thế ngừng lại, tay mà Suriya nâng khiên phòng thủ, đều cảm thấy có chút tê dại.

Khán giả bên ngoài đã kinh ngạc đến ngây người, bọn họ không biết nên giải thích tâm trạng hiện tại của mình như thế nào nữa.

Xung quanh Suriya đã xếp đầy vũ khí, giống như một ngọn núi nhỏ, mà vũ khí trong tay Tuyết Dạ vẫn giống như giếng phun, không bao giờ cạn.

Tuyết Dạ nhận truyền thừa của chòn sao Thiên bình gọi là "Vương Bảo Chi Khố", nếu chỉ có hai ba thần binh, thì làm sao có thể được xưng tụng là bảo khố?

Cho nên "Vương Bảo Chi Khố", đáng sợ nhất chính là sức chứa của nó!

Tuyết Dạ thật ra chính là một cái kho vũ khí hình người đáng sợ!

Bất luận trận chiến này có kết quả cuối cùng như thế nào, Tuyết Dạ đều đã thể hiện được khí thế của mình!

Tuyết Dạ khiến cho khán giả cảm nhận được thế nào là một kẻ tiêu tiền như nước, cho mọi người ngồi trước màn hình thấy được cấp cao nhất của chiến pháp đặc thù "Người tiêu tiền như nước" - dùng tiền nện người!

...

Suriya nhấc cao khiên, chưa bị thương, nhưng theo từng tiếng đinh đang, tâm hồn của anh ta lại gặp phải đả kích không nhỏ, bởi vì "Vương Chi Bảo Khố" của Tuyết Dạ, giàu có đến mức khiến cho thần linh cũng đều cảm thấy ghen ghét.

Mà cái giếng vũ khí này khi nào mới cạn?

Trong lòng Suiya thật sự cảm thấy mệt mỏi.

Kiếm, rìu, thương, chùy...

Có thể nói phong cách đa dạng, chủng loại phong phú.

Hiện tại nếu có loại vũ khí kỳ quái gì bay đến, Suriya cũng sẽ không cảm thấy kinh ngạc.

Anh ta đã cảm thấy mỏi mắt, tinh thần và thể xác trở nên mỏi mệt, anh ta chỉ mong Tuyết Dạ tranh thủ thời gian kết thúc vở hài kịch này đi.

Chẳng lẽ cậu ta ném lâu như vậy, vẫn chưa phát hiện ra đây chỉ là chuyện vô ích sao? Ngoan cố liều chết chống cự như vậy có ích gì chứ?

Suriya thầm phàn nàn, mặc dù anh ta rất phiền loại tấn công này của Tuyết Dạ, nhưng muốn anh ta hạ khiên xuống chủ động tiến lên, anh ta sẽ bị biển vũ khí mà Tuyết Dạ ném ra bao phủ hoàn toàn.

Cho nên anh ta chỉ có thể chờ đợi, chờ đợi lúc Tuyết Dạ hết vũ khí, chờ đợi đống vũ khí chất chồng càng lúc càng cao xung qunh biến mất.

Coong!

Lại là một tiếng vang giòn, Suriya cũng lười để ý tới.

Nhưng vật bay tới lần này sau khi nện vào tấm khiên, thế mà lại bay tiếp, rơi xuống phía sau kim thuẫn!

Cái quả cầu kim loại màu bạc này rơi xuống đất, hai mắt mệt mỏi của Suriya bỗng nhiên mở lớn!

Bởi vì lúc quả cầu bằng kim loại này rơi xuống, anh ta nghe thấy một trận tiếng sột soạt, đó là tiếng dây xích kim loại chuyển động phát ra!

Lần tấn công này của Tuyết Dạ khác lúc trước!

Hoặc có thể nói tất cả những lần trước đều là để đánh nghi binh cho một kích này!

Chùy Lưu Tinh, thuộc hệ ám khí, hai quả chùy trên hai đầu dây xích, chính là "Song Lưu Tinh" trong chùy Lưu Tinh.

Mà bên trong "Vương Chi Bảo Khố" của Tuyết Dạ, chỉ có một thanh chùy Lưu Tinh có thể sử dụng.

Bởi vì trong mắt Tuyết Dạ, phong cách thiết kế của chùy Lưu Tinh phần lớn đều rất hung lệ, không hợp với thẩm mỹ của cậu.

Mà thanh chùy Lưu Tinh tên là "Chuông Bạc" này vẻ ngoài lại không hề dữ tợn, đầu chùy có hình trứng ngỗng, có vẻ hơi đáng yêu, toàn thân lóe lên màu bạc của kim loại, giống như ánh sao lấp lánh, khiến cho Tuyết Dạ rất thích.

Mà lúc trước Tuyết Dạ liên tục ném vũ khí để tấn công, chính là vì để yểm hộ cho chùy Lưu Tinh phát huy công hiệu.

Chuông Bạc bay vụt qua, kéo theo dây xích thật dài, hòa lẫn với những món vũ khí khác cũng không khiến cho Suriya phát hiện.

Đợi đến khi Suriya kịp phản ứng, chùy Lưu Tinh nối với xích sắt đã đến gần cánh tay phải của anh ta, theo sự rơi xuống của chùy Lưu Tinh quấn quanh cánh tay anh ta.

Suriya giật mình, ý thức được việc làm của Tuyết Dạ, nhưng đã quá muộn!

Tuyết Dạ đột nhiên kéo một cái, cánh tay phải của Suriya liền bị kiềm chế, mà một lát sau Tuyết Dạ đã nhanh chóng xông về phía trước, vượt qua sự cản trở của kim thuẫn, đấm một đấm vào bụng Suriya!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!