Vì vậy, ngay cả lúc từ chối Thái Thập Tam, Tiêu Phàm cũng chỉ nói bằng hai chữ: "Không cần."
...
Đám người Long Hổ Bang lại không biết Tiêu Phàm đang lo lắng nhiều chuyện như vậy nên ngộ nhận sự yên tĩnh lúc này của hắn chính là sự trấn định.
Đối với chuyện bắt cóc thế này, Long Hổ Bang làm còn nhiều hơn ăn cơm. Mà người bị trói đưa tới đây cũng chỉ có hai kiểu phản ứng mà thôi, không phải cầu xin tha thứ thì cũng là gọi người tới cứu.
Còn bình tĩnh giống như Tiêu Phàm thì vẫn là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy, vì vậy lại càng đánh giá Tiêu Phàm cao thêm một bậc. Xem ra cái danh "Lich King" Mệnh Phàm này cũng không phải chỉ là thổi phồng lên, chỉ nhìn vào dáng vẻ bình tĩnh này của hắn đã khiến người ta vô cùng kính phục.
...
"Không cần."
Nghe thấy Tiêu Phàm trả lời. Lúc đầu Thái Thập Tam còn cảm thấy rất tức giận, sau đó lại thành thưởng thức.
"Không hổ là người đàn ông mà bản tiểu thư nhìn trúng, em biết anh sẽ không dễ dàng chấp nhận như vậy. Người bình thường biết Thái Thập Tam em đồng ý cho hắn một phần tiền tiêu vặt hàng tháng của em thì đã sớm quỳ xuống liếm giày tạ ơn rồi. Không ngờ bây giờ bản tiểu thư cho anh một nửa tiền tiêu vặt hàng tháng của mình mà anh vẫn không động lòng, quả thật là khiến em vô cùng khâm phục, em càng ngày càng thích anh rồi đấy!"
Nghe Thái Thập Tam nói xong, Tiêu Phàm thầm tự lẩm bẩm trong lòng, rốt cuộc đại tiểu thư hắc đạo này được lớn lên như thế nào vậy, đây là kiểu suy luận gì chứ?
Không động lòng? Xin lỗi nhé, tôi chỉ là động lòng mà không động thân thôi, dù sao tôi cũng chỉ là người bình thường, các người lại là côn đồ hắc bang, tôi sợ lắm...
...
"Em muốn anh trở thành người đàn ông của em thật ra đã là phúc phận của anh rồi. Bình thường em có rất nhiều đàn ông theo đuổi, chỉ là không hiểu sao sau đó bọn họ lại không theo đuổi nữa, nhưng em lại cảm thấy đó không phải vì sức hấp dẫn của em giảm sút."
"Đương nhiên không phải sức hấp dẫn của tiểu thư giảm sút mà là do lão đại biết có mấy con ruồi thường xuyên quấy nhiễu tiểu thư nên mới phái người chặt chân bọn họ, cũng nhờ đó đám người kia mới yên phận hơn." Quân Sư Xấu Bụng nói.
"À, thì ra là vậy, thảo nào tôi cảm thấy bọn họ yên tĩnh hơn nhiều, thì ra là ba tôi ra tay." Thái Thập Tam gật gật đầu: "Vậy lúc đó các ông chặt đứt chân trái hay đùi phải của bọn họ?"
"Không nhớ nữa, lúc đó cũng chỉ tiện tay thôi, sao vậy ạ? Tiểu thư muốn nhắn nhủ đặc biệt gì tới bọn họ sao?" Quân Sư Xấu Bụng đáp.
"Không phải, tôi chỉ muốn nói là, tuy đám nhóc con đó rất đáng ghét, nhưng dù thế nào tôi và bọn họ cũng học cùng trường. Nếu các người ra tay thì cũng hạ thủ lưu tình chút, chặt một chân là được rồi, giữ lại một chân cho để lúc đi vệ sinh bọn họ còn có chỗ tựa."
"Tiểu thư, người quá nhân từ!" Đám đàn em đứng sau lưng Tiêu Phàm đồng thanh nói lớn, âm thanh vang dội khiến Tiêu Phàm giật cả mình.
Nghe Thái Thập Tam trò chuyện với Quân Sư Xấu Bụng, Tiêu Phàm thầm lo lắng.
Nhưng dù lo lắng thế nào, trong lòng Tiêu Phàm vẫn không nhịn được muốn nôn mửa.
Đám người trước mặt hắn rốt cuộc là người như thế nào vậy, nói chuyện bạn học của mình bị chặt chân mà giống như nói hôm nay ăn cơm gì vậy, đây là kiểu nói chuyện bình thường của người trong Hắc Bang sao?
Không phải chứ, vì bọn họ theo đuổi cô nên cô chặt đứt chân bọn họ, mà chặt đứt một chân đã là nhân từ sao? Hai chữ "nhân từ" này của hắc bang cũng quá đáng sợ rồi.
Thái Thập Tam còn nhỏ như vậy, mà lại nói bạn cùng tuổi của cô ta là những tên nhóc xấu xa? Đi vệ sinh còn có chỗ tựa là cái quái gì? Cô quan tâm bạn học như vậy sao?
Chẳng lẽ hắc bang đều hung tàn như thế này sao? Thế giới này thật sự quá đáng sợ!
...
Thậm chí Tiêu Phàm còn có một suy đoán đáng sợ, với cái cách làm việc đáng sợ như thế này của đám người Thái Thập Tam, có lẽ những người kia không phải chỉ đơn giản là mất chân phải hay đùi phải đâu!
Đây quả nhiên là một nơi nguy hiểm, không thích hợp ở lâu, hắn phải nhanh chóng rời khỏi đây mới được. Nhưng giờ hắn còn đang bị trói tới không thể cử động đây!
...
Lúc này Tiêu Phàm đã bị mấy lời của Thái Thập Tam dọa tới sợ mất mật, hoàn toàn không dám nói thêm nửa câu, chỉ sợ không cẩn thận nói sai điều gì thì sẽ dẫn tới họa sát thân.
Thái Thập Tam thấy Tiêu Phàm vẫn không rên lên một tiếng thì càng cảm thấy mắt nhìn của cô không sai. Người đàn ông cô chọn quả nhiên có đủ trấn định, nhưng trong lòng cô lại hơi tức giận.
Trở thành người đàn ông của cô có gì không tốt sao? Đi theo cô thì sao chứ? Có lẽ xương của cái tên Mệnh Phàm này quá cứng rồi!
"Em nói này, sao anh không đồng ý làm người đàn ông của em đi chứ? Làm người đàn ông của em, không lo ăn, không lo ở, lại có một người vợ xinh đẹp như em bên cạnh, anh còn gì chưa thỏa mãn nữa chứ?" Thái Thập Tam lại tiếp tục dụ dỗ.
Tiêu Phàm đột nhiên phát hiện một động từ vô cùng không thích hợp trong câu nói của Thái Thập Tam, hắn nghi ngờ hỏi: "Không lo ở?"
Ở?
Tuy rằng "Tân Sinh" là một trò chơi mô phỏng thực tế, nhưng mà trong phiên bản hiện nay, trò chơi này hoàn toàn không có chỗ nào thể hiện cái động từ "ở" này hết, nếu nói liên quan thì cũng chỉ nói về trụ sở công hội mà thôi, nhưng chuyện này thì liên quan gì tới Tiêu Phàm hắn chứ?
"Đúng vậy, không lo ở." Thái Thập Tam lại trả lời như rất hiển nhiên, sau đó lại nghi ngờ nhìn Tiêu Phàm: "Không phải anh nghĩ em chỉ để anh làm người đàn ông của em trong game thôi chứ! Trò chơi chỉ là thế giới ảo mà thôi, sao em phải lãng phí thời gian và tiền bạc nhiều như vậy vào nó chứ? Vì thế, em muốn anh trở thành chồng em trong thế giới thực kìa. Em đã tính rồi, chỉ cần anh gật đầu, em sẽ lập tức phái người đưa anh tới Hồng Kong ra mắt ba em, sau đó chúng ta sẽ lập tức kết hôn. Anh chỉ cần chuẩn bị tinh thần sinh con với em là được."
Thái Thập Tam chống cằm ngồi trên ghế Thái Tử giống như đang suy nghĩ chuyện gì đó, hai cái tai thú trên đầu dựng thẳng lên, trông vô cùng đáng yêu. Cô nói hết kế hoạch đã nghĩ ra cho Tiêu Phàm nghe, giọng nói vô cùng tự nhiên, giống như đang nói hôm nay trời rất đẹp vậy.
Lời nói của Thái Thập Tam quả thật rất có sức công phá với Tiêu Phàm. Vốn ban đầu Tiêu Phàm không có suy nghĩ thừa thãi nào đã bỗng chốc hiểu cô muốn hắn làm gì.
Làm chồng, còn bảo hắn tới ra mắt ba cô, rồi... sinh con...
Nhưng tại sao nhất định phải là con của hắn!
Vốn Tiêu Phàm cho rằng Thái Thập Tam còn nhỏ nên không hiểu chuyện, ở trong trò chơi định học theo người khác lấy tiền tiêu vặt mà ba mẹ cho để chơi trò bao nuôi, sau đó bao nuôi một cao thủ trò chơi nổi tiếng như mình (Tiêu Phàm tự nhận) để thỏa mãn lòng hư vinh của bản thân.
Thế nhưng Tiêu Phàm không nghĩ đến bản thân mình đã hoàn toàn sai rồi, hắn đã đánh giá thấp sự quyết đoán của vị đại tiểu thư lớn lên trong tổ chức xã hội đen này.
Thái Thập Tam người ta lớn lên trong gia đình xã hội đen vô cùng tàn khốc, cô không thích chơi trò đóng vai gia đình như những cô gái khác, vừa đi lên liền dứt khoát nói thẳng, muốn kết hôn sinh con với Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm đã từng nghĩ, tương lai hắn sẽ lấy một người phụ nữ mà mình thương yêu làm vợ, sinh một đứa bé, kiến tạo một gia đình bình thản mà hạnh phúc, thế nhưng hắn không nghĩ đến lại có người chủ động đến thế, hơn nữa còn là một nữ sinh nhỏ tuổi!
Tiêu Phàm liếc mắt nhìn cái sân bay bằng phẳng của Thái Thập Tam lần thứ hai, dùng sức lắc đầu thật mạnh.
Không được, thực sự là không được, Thái Thập Tam quá nhỏ, ừ, tuổi của cô thật sự quá nhỏ, không thích hợp để kết hôn.
Hơn nữa điều chủ yếu nhất chính là, nếu Tiêu Phàm kết hôn với Thái Thập Tam, vậy chẳng phải hắn sẽ đối diện với một người ba vợ là đại ca của Bang Long Hổ, tổ chức xã hội đen của Hồng Kông sao, chỉ cần nghĩ đến đó thôi, Tiêu Phàm đã cảm thấy sợ hãi rồi.