Tiêu Phàm nhìn thoáng qua cái tên Reginald đã hoàn toàn hóa điên như dã thú trước mắt này, lại coi lượng HP tụt xuống của mình, cười khổ.
Không có cách nào cả, hiện tại muốn thắng Reginald, hắn chỉ có thể sử dụng tuyệt kỹ áp hòm vẫn luôn chưa sử dụng trong giải đấu PK biểu diễn Tân Sinh mà thôi.
[Hệ thống nhắc nhở: Người chơi Mệnh Phàm rời khỏi đội ngũ.]
Đám người bang Long Hổ bởi vì nhìn thấy Tiêu Phàm bị Reginald đánh ngã trên mặt đất mà khẩn trương thái quá nên cũng không chú ý tới việc lúc này mình nhận được một thông báo nhắc nhở của hệ thống.
Cuồng Chiến Sĩ quá ngầu!
Thật sự là khiến cho lòng người hả hê mà!
Tiểu Miêu nhìn thấy Tiêu Phàm bị Reginald đánh té ngã trên mặt đất, cả người đều vui sướng đến nhảy cẫng lên.
Bắt đầu từ lúc Ngọc Sinh Yên bị Tiêu Phàm đánh bại tại giải thi đấu PK biểu diễn Tân Sinh, có không ít người muốn được tận mắt chứng kiến cảnh tượng Lich King Mệnh Phàm bị người khác đánh bại, bây giờ, Tiểu Miêu cảm thấy thời điểm mà nguyện vọng này được thực hiện đã đến rất gần rồi!
Bởi vì Tiểu Miêu có thể nhận ra, hiện tại Reginald vô cùng mạnh, mạnh hơn so với bất cứ người chơi nào mà Tiểu Miêu đã từng gặp trong trò chơi!
Sức mạnh này! Tốc độ này! Lực phá hoại này! Reginald hiện tại nói một cách đơn giản chính là một con quái vật!
Cho nên Tiểu Miêu rất hưng phấn, cô cảm thấy cái loại ác nhân như Tiêu Phàm, nên bị một con quái vật như vậy đánh cho một trận tơi tả mới được, có như vậy mới có thể xua tan một bụng tức giận của cô!
Tiêu Phàm đứng dậy, lau đi vết máu tươi nơi khóe miệng, nhìn Reginald đang tắm trong biển máu sau khi cuồng hóa một cái, một tia sáng màu đỏ như máu không dễ phát hiện lóe lên trong mắt Tiêu Phàm.
"Gorilla à, anh thật là lợi hại nha, nhưng mà, ở đây cũng không phải chỉ có mình anh mới có thể biến thân đâu nha."
Tiêu Phàm hít một hơi thật sâu, tự tin nói.
Tiêu Phàm cũng không thèm quan tâm xem trạng thái hiện tại này của Reginald có thể nghe rõ lời hắn nói hay không, bởi vì lời này hắn nói là để cho những đồng đội bang Long Hổ kia nghe, sau khi hắn bị xấu mặt lại khiến bọn họ lo lắng quá mức, Tiêu Phàm vẫn luôn băn khoăn.
Tiểu Miêu nghe lời Tiêu Phàm nói, trong lòng liền không vui.
Chảnh cái gì mà chảnh chứ! Lúc nãy anh bị Reginald đánh đập như cờ hó, giờ lại còn làm bộ làm tịch, không thấy mất mặt hả?
Người đẹp luôn có tính tình rất cổ quái, sau khi nhìn thấy Tiêu Phàm lộ vẻ đã có tính toán từ trước, không hiểu sao trong lòng Tiểu Miêu bỗng nhiên không vui nổi, hận không thể khiến Reginald đánh cho Tiêu Phàm ngã xuống đất một lần nữa.
Tiểu Miêu vốn định hò hét vài tiếng để trợ uy cho Reginald, nhưng mà cô lại chú ý đến bộ dáng hiện tại của Tiêu Phàm, vừa mới há miệng ra, lại lần nữa im lặng.
Bởi vì cẩn thận quan sát nên cô thấy có một tia sáng đỏ như máu lặng lẽ lan khắp trên cơ thể Tiêu Phàm, một màn này khiến cho cô nhớ tới thời khắc Reginald biến hóa lúc trước, một ý nghĩ khó tin xuất hiện trong đầu Tiểu Miêu.
Cuồng Chiến Sĩ thứ hai?!
Vừa mới nảy ra ý nghĩ này, Tiểu Miêu liền đột nhiên cảm giác được phía sau lưng có một cỗ lạnh lẽo khiến cho người ta hơi sợ hãi.
Dường như để chứng thực cho ý nghĩ của Tiểu Miêu, Tiêu Phàm nhấc thanh kiếm trên tay lên, hóa thành một trận gió, đánh về phía Reginald.
Nhanh! Thật là nhanh!
Từ trước tới nay trong trò chơi, Tiểu Miêu chưa từng thấy tốc độ di chuyển nào nhanh đến như vậy, dù đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng mà khi nhìn thấy tốc độ mà Tiêu Phàm đột nhiên bộc phát, Tiểu Miêu vẫn không nhịn được mà chấn động trong lòng!
Mà lúc này, Tiêu Phàm đã giết tới trước mặt Reginald, hai thanh trường kiếm quét ra, lưỡi kiếm lóng lánh ánh sáng lạnh lẽo sắc bén, hùng hổ dọa người.
Tiêu Phàm không chần chờ, tiện tay chém mấy kiếm về phía Reginald.
Mặc dù nói là tiện tay nhưng mà công kích này lại nhanh như điện xẹt chém về phía Reginald.
Reginald cảm thấy bản thân gặp nguy hiểm, há miệng phẫn nộ gào lên một tiếng, bị ép phải nâng thanh cự kiếm lên đón đỡ.
Tiêu Phàm nhìn thấy Reginald tiến hành phòng ngự, không khách khí chút nào lại chém ra mấy kiếm!
Keng! Keng!
Những tiếng va chạm giữa kim loại vang lên rất thanh thúy, so với âm thanh nặng nề phát ra lúc Reginald tấn công kích, loại âm thanh này hơi bình thường nhưng mà lại đúng điểm yếu.
Nhưng mà cũng bởi vì những tiếng vang bình bình thường thường này, sắc mặt đám người Chiến Minh cũng phải thay đổi.
Bởi vì sự thay đổi trên chiến trường khiến cho sắc mặt của bọn họ không thể không thay đổi.
Lúc trước là Reginald tấn công mạnh áp chế Tiêu Phàm, bây giờ lại thay đổi, song kiếm trong tay Tiêu Phàm liên tục không ngừng chém về phía Reginald, mà Reginald lúc trước vô cùng bá đạo hiện tại lại chỉ có thể tiến hành phòng ngự.
Đây rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?!
Tiểu Miêu vẻ mặt khiếp sợ nhìn chiến trường, ai cũng không ngờ, đám người trong công hội Chiến Minh có quen biết với Reginald lại càng khiếp sợ hơn.
Bởi vì bọn họ thế mà lại thấy có người có thể dồn Reginald sau khi cuồng hóa đến mức chỉ có thể tiến hành phòng ngự?!
Chuyện này có nghĩa là gì, một Cuồng Chiến Sĩ đã mất đi hoàn toàn lý trí, vô cùng có lực phá hoại thế mà bởi vì theo bản năng cảm thấy nguy hiểm, đến mức phải tiến hành phòng ngự?!
Ông trời của tôi ơi, mạng của Lich King là thế nào đây? Chẳng lẽ là quái vật hả?
Sau đó bọn họ chú ý đến ánh sáng đỏ như máu trên người Tiêu Phàm, trong lòng cũng nảy ra một ý nghĩ khó tin giống như Tiểu Miêu lúc nãy, chẳng lẽ con hàng Mệnh Phàm này cũng là một Cuồng Chiến Sĩ?
Nếu không làm sao Mệnh Phàm lại có thể đột nhiên mạnh lên nhiều như vậy? Khiến cho Reginald phải tiến hành phòng ngự.
Bởi vì có thể khiến cho một Cuồng Chiến Sĩ tiến hành phòng ngự, cũng chỉ có thể là một Cuồng Chiến Sĩ khác mạnh hơn mà thôi.
Nhưng mà rất nhanh bọn họ liền phát hiện có chỗ không giống, bởi vì kỹ năng đặc hiệu không giống, phong cách chiến đấu của cả hai cũng không giống.
Trên người Reginald không ngừng bốc lên máu loãng, khiến cho người ta có cảm giác vô cùng nóng nảy, dường như chỉ cần một lời không hợp liền có thể thiêu đốt tất cả, giận dữ và điên cuồng.
Khác với Reginald trên người tạo cho người ta cảm giác táo bạo, máu tươi trên người Tiêu Phàm lại tạo cho người ta cảm giác tương đối bình tĩnh, cũng bởi vì phần bình tĩnh này mà khiến cho người ta cảm thấy tà dị, cũng bởi vì nó mà khiến cho người ta cảm thấy tim đập nhanh, giống như có một con hung thú đang ẩn nấp trong bóng tối để chuẩn bị đi săn vậy.
Mà phong cách chiến đấu của hai người cũng khác nhau rất lớn, nếu nói thế công của Reginald giống như một cơn bão quét sạch chiến trường, những chỗ anh ta đi qua đều bị phá hoại hầu như chẳng còn gì, Tiêu Phàm lại giống như một cơn gió lốc linh hoạt, qua lại thổi khắp chiến trường.
Nhưng mà thế công như một cơn gió lốc của Tiêu Phàm thế mà lại có thể chà xát đẩy lui cơn bão mãnh liệt, chuyện này thật khiến cho người ta cảm thấy chẳng còn gì để nói.
Đúng vào lúc này, một chuyện càng khiến người ta cạn lời lại xảy ra.
Ánh kiếm của Tiêu Phàm nhẹ nhàng lướt qua, một vệt máu đỏ tươi xuất hiện trên người Reginald. Reginald sau khi cuồng hóa thế mà lại bị Tiêu Phàm làm cho bị thương! Chuyện này làm sao có thể?!
Đám người Chiến Minh đang xem đấu cảm thấy không thể tin nổi, bọn họ hoàn toàn không có cách nào tưởng tượng nổi hội trưởng Reginald của bọn họ sau khi cuồng hóa, thế mà còn có người chơi có thể khiến anh ta bị thương dù chỉ là một chút.
Nhưng đối với Tiêu Phàm mà nói đó là chuyện dĩ nhiên...
Lúc nãy Tiêu Phàm đã dùng [Ác Ma Ngưng Thị] nhìn xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra với Reginald.
Sau khi HP của Reginald thấp hơn 50%, [Cuồng Chiến Sĩ Chi Huyết] sẽ được phát động, trong nháy mắt, Reginald sẽ tăng lên 25% lực công kích, tốc độ công kích và tốc độ di chuyển, gọi là buff [Huyết Mạch Cuồng Chiến Sĩ]. Lượng tăng của ba loại thuộc tính này sẽ dựa theo lượng HP giảm xuống mà dần dần tăng lên, mức tăng tối đa là 35%. Mà những kỹ năng chức nghiệp Chiến Sĩ của người chơi cũng sẽ nảy sinh đột biến tương ứng, cũng khiến cho phương thức tác chiến của người chơi phần lớn giao cho bản năng phá hoại tiến hành.