Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 428: LỜI NGUYỀN LIỀU CHẾT

"Tuy không biết sao mày biết được hiệu quả kỹ năng thiên phú của tao, nhưng mày cho rằng tao sẽ không thể làm gì bọn mày sao?"

Nhân Sinh Bại Khuyển khinh thường nói. Đám người "Hoàng Hạ Tứ Kiệt" nghe gã nói thế thì vẻ mặt cũng dần nghiêm túc.

Tiêu Phàm bị đôi mắt không hề có chút sức sống nào của Nhân Sinh Bại Khuyển nhìn đến mức khó chịu, lại cảm giác được vẻ mặt của đám người Phá Quân lúc này thì trong lòng hơi hoảng loạn, hắn loáng thoáng nhận ra mình đã bỏ sót điều gì đó.

Nhân Sinh Bại Khuyển lại cười cười với Tiêu Phàm, nụ cười đó phối với gương mặt như tro tàn của gã quả thật trông rất u ám.

Nhân Sinh Bại Khuyển giơ cây đoản đao sắc bén lên rất cao, khúc xạ ánh mặt trời chiếu xuống hơi lóa mắt. Nhưng ánh sáng chiếu rọi có rực rỡ tới đâu cũng không thể xua tan đi khí tức tối tăm u ám trên người gã.

Đúng lúc này, đôi mắt hoàn toàn không có ánh sáng của Nhân Sinh Bại Khuyển đột nhiên lóe lên một tia ác độc và khát máu, còn có cả điên cuồng tới vô tận. Nhìn thấy vậy, trong lòng Tiêu Phàm thầm lo lắng, hắn đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, thầm nghĩ không hay rồi, chỉ đáng tiếc lúc này đã quá trễ! Nhân Sinh Bại Khuyển đã đâm đoản đao vào trong người mình.

Đoản đao đâm từ ngực xuống bụng của Nhân Trung Bại Khuyển, bỗng chốc da thịt lộ ra, trông vô cùng dữ tợn. Tiêu Phàm và đám người Long Hổ Bang chỉ cảm thấy trước ngực tê rần, tất cả phun ra một ngụm máu cùng một lúc.

Công tử áo trắng giơ cây quạt lên, mày cau lại, thầm nói: "Tuy rằng chú Bại đã diễn cảnh tượng này rất nhiều lần, nhưng mình vẫn không thể quen nổi..."

...

"Ồ? Rõ ràng tôi đã chém rớt 50% HP trên người mình rồi mà các người chỉ phun máu thôi, xem ra các người quả thật rất lợi hại, thú vị, thú vị..."

Máu vẫn chảy ròng ròng từ vết thương trên người Nhân Sinh Bại Khuyển xuống đất nhưng dường như gã hoàn toàn không hề có cảm giác đau, khóe miệng vẫn hơi nhếch lên. Trước đó, dáng vẻ của Nhân Sinh Bại Khuyển trông rất đau khổ, nhưng vào lúc này gã quả thật đang cười, cười điên cuồng.

Tiêu Phàm nhìn thấy lượng HP ít ỏi còn lại của mình, thầm thán phục trong lòng. Nếu không phải vừa rồi lão đại cầm đầu thi triển một luồng sóng trị liệu vào bọn hắn thì chắc chắn một nhát tự đâm vào mình của Nhân Sinh Bại Khuyển đã tiễn bọn họ về Tây Thiên.

Người điên, đúng là người điên, trong trận doanh Ác Ma này hoàn toàn không có người bình thường!

Biểu hiện của Nhân Sinh Bại Khuyển khiến Tiêu Phàm hơi sợ hãi, loại người có thể tự đâm dao vào người mình mà mày cũng không nhíu lại một chút nào quả thật khiến hắn thật sự sợ. Dù người có thuộc tính của rắn như em gái Cơ trong đội của hắn cũng không dám chơi như vậy!

"Mình thử đâm thêm nhát nữa xem." Nhân Sinh Bại Khuyển nói xong thì đoản đao lại rạch một rạch lên cổ tay, lúc này lão đại cầm đầu lại tạo ra một luồng sáng trị liệu nữa, luồng sóng trị liệu của Aina cũng cùng lúc tiến tới, đáng tiếc mọi người vẫn không tránh được phun một ngụm máu.

"Con mẹ nó, mày điên rồi sao? Sao lại tự hại chính mình như thế, phía bên này bọn tao còn có hai bảo mẫu tiếp viện, cứ tiếp tục như vậy chắc chắn mày sẽ chết trước bọn tao."

Đối với Bạch Diện Thư Sinh, loại chiến đấu này thật sự rất quá đáng, chỉ có thể nhìn thấy đối phương tự diệt, còn mình lại không thể làm gì cả, quả thật khiến gã cảm thấy vô cùng bức bối.

"Ha ha, thật không? Vậy chúng ta chờ xem đi."

Nhân Sinh Bại Khuyển chậm chạp quay đầu nhìn về phía Bạch Diện Thư Sinh, dáng vẻ dường như hơi cứng nhắc, nhưng hành động cứng nhắc đó lại khiến người ta cảm thấy tim đập nhanh tới kỳ lạ.

Nhân Sinh Bại Khuyển lấy từ trong túi đeo lưng của mình ra hai thanh đoản đao. Một thanh đoản đoản đao trông hoàn toàn khác với thanh trên tay gã, dường như ảnh hưởng rất lớn tới đám Phá Quân, nhưng đám Phá Quân cũng không dám hé răng nói nửa lời, vì con người Nhân Sinh Bại Khuyển thật sự quá đáng sợ...

Nhân Sinh Bại Khuyển giống như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật vậy, gã nhìn chăm chú thanh đoản đao trong tay mình một lúc rồi chậm chạp đưa nó lên trên đỉnh đầu.

Đôi mắt Tiêu Phàm đỏ tươi như máu, thầm kinh hãi, lần này thì xong rồi!

Hắn lập tức quay đầu hét lên với Aina: "Tinh lọc! Tinh lọc nhanh lên! Tinh lọc đi!"

Aina nhìn thấy dáng vẻ vội vàng của Tiêu Phàm, tuy không hiểu lý do nhưng từ sau lần bị Quân Sư Xấu Bụng dạy dỗ một trận, cô cũng không dám do dự chút nào, nâng tay lên thi triển "Tinh lọc" lên người Tiêu Phàm.

Lão đại cầm đầu nhìn phản ứng Tiêu Phàm dường như cũng hiểu ra điều gì đó.

Hắn ta là một Shaman, đương nhiên cũng đã học kỹ năng Tinh lọc này. Lúc này, hắn ta nâng pháp trượng lên cao, nhưng tinh lọc lại không rơi xuống người hắn ta...

Chỉ trong một giây, vô số ánh đao thấp thoáng hiện ra, những vết thương trên người Nhân Sinh Bại Khuyển như vỡ ra, máu văng ra khắp nơi.

Cảnh tượng này lại không khiến Tiêu Phàm cảm thấy máu me bạo lực, bởi vì lúc này tia tử ngoại trên người Nhân Sinh Bại Khuyển đã phóng lên cao, che đi cảnh tượng vô cùng đáng sợ này...

Tia tử ngoại chỉ hiện lên trong khoảnh khắc, giống như một làn gió nhẹ rồi nhẹ nhàng tản đi, hình ảnh của Nhân Sinh Bại Khuyển mới xuất hiện trở lại.

Rõ ràng, vừa rồi lúc tia tử ngoại hiện lên, ánh sáng đao lúc ẩn lúc hiện không biết bao nhiêu lần, nhưng sau khi tia tử ngoại tan biến, Nhân Sinh Bại Khuyển lại giống như được sống lại, dưới lớp quần áo đã sớm bị chém rách như mướp lại là làn do trơn bóng như gương vô cùng đẹp đẽ, ngay cả vết đao trước đó cũng đều biến mất không thấy.

Ngược lại, Tiêu Phàm phía bên kia lại vô cùng thê thảm...

Trong sân rất yên tĩnh, chỉ có âm thanh điện từ xẹt xoẹt.

Ánh sáng điện này phát ra từ trên người Tiêu Phàm rồi lại yên lặng biến mất trong khoảnh khắc.

Ánh sáng điện màu xanh thẳm sinh ra nhờ Tinh Lọc mà Aina thi triển lên người Tiêu Phàm, trong đó ẩn chứa sức mạnh sấm sét, tiêu trừ triệt để "Ký hiệu liều chết" và làm biến mất hiệu quả của chiêu [Lời Nguyền Liều Chết] mà Nhân Sinh Bại Khuyển sử dụng lên người Tiêu Phàm.

Trong đám người còn có một người khác cũng có ánh sáng điện chớp lóe, là Thái Thập Tam.

Ánh sáng điện trên người cô là do lão đại cầm đầu phóng ra. Vì vậy, lúc này cơ thể cao lớn lực lưỡng của lão đại cầm đầu cũng đang dần biến mất trong sân, chỉ còn lại cô với gương mặt ngơ ngác.

...

[Danh hiệu người chơi: Người đau đớn uất ức]

[Tên kỹ năng: Chống Đau Lòng]

[Loại kỹ năng: Bị động]

[Hiệu quả: Sau khi lượng HP dưới 20%, [Chống Đau Lòng] sẽ tự động phát ra, [Chống Đau Lòng] duy trì trong hai giây, những người chơi bị thương ở đó sẽ được khôi phục lại sinh mạng, thời gian cooldown là một tiếng đồng hồ.]

[Loại kỹ năng khác: Kỹ năng danh hiệu]

[Ghi chú: Chống lại những nỗi đau nằm sâu trong lòng người chơi thì thường sẽ mạnh hơn nhiều so với bình thường...]

Vào lúc Nhân Sinh Bại Khuyển rút đoản đao ra lần thứ hai đó, Tiêu Phàm cũng nhìn thấy thông tin kỹ năng danh hiệu của hắn. Hắn lập tức biết hành động kế tiếp của Nhân Sinh Bại Khuyển, nhanh chóng phản ứng lại, khiến Aina dùng Tinh Lọc lên người hắn khỏi việc sử dụng [Nhất Can Nhị Tịnh].

Còn tia tử ngoại phóng lên sau đó đương nhiên là kỹ năng danh hiệu của Nhân Sinh Bại Khuyển...

Cả cơ thể của Thái Thập Tam run rẩy, ánh mắt cô hơi đờ đẫn. Vì lúc này, cả Long Hổ Bang chỉ còn lại mình cô, còn cô thì từ nhỏ tới lớn chưa từng trải qua tình huống thế này.

Mỗi lần cô xảy ra chuyện gì đó thì đều có các chú giải quyết giúp. Mỗi khi cô không vui, các chú cũng luôn ở bên cạnh chơi đùa với cô giúp cô vui vẻ hơn.

Bây giờ đám lưu manh đòi nợ đã ở lại trong đại bản doanh của Long Hổ Bang, Quân Sư Xấu Bụng cũng đã rời đi rồi. Còn Bạch Diện Thư Sinh và lão đại cầm đầu cũng vừa biến mất, bây giờ thật sự chỉ còn lại một mình cô, không có mấy ông chú lưu manh đứng bên cạnh, đột nhiên Thái Thập Tam nhận ra mình dường như cô không thể làm gì.

Chiến đấu ư?

Thái Thập Tam nhìn đám người "Hoàng Hạ Tứ Tuyệt" trước mặt mình lúc này. Tuy trong lòng cô cũng rất muốn báo thù cho những người chú của cô, nhưng lúc này, cô thật sự rất sợ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!