Nhưng vào lúc này, một cánh tay thon dài như ngọc đặt lên vai của hắn.
Tiêu Phàm nhìn về phía sau, hắn phát hiện ra người này lại là người luôn bất hòa với hắn, Hổ Nữu.
Hổ Nữu khẽ lắc đầu, cô ra hiệu Tiêu Phàm đừng hỏi nữa, hơn nữa lúc này Tiêu Phàm còn đọc được sự thương hại từ trong ánh mắt của Hổ Nữu, trong sự thương hại này còn mang theo sự thiện ý hiếm thấy nữa...
Đã có chuyện gì xảy ra?
Lẽ nào con rồng này của Xà Cơ là thứ từ trên trời rơi xuống ư, hay là cô nhận được do rút thăm trúng thưởng, nếu không phải là vậy thì tại sao Hổ Nữu lại dùng ánh mắt như thế để nhìn hắn chứ...
Từ trong ánh mắt của Hổ Nữu, Tiêu Phàm có linh cảm rằng sau khi hắn biết được đáp án thì trong lòng sẽ sụp đổ ngay, thế nhưng hắn cũng không thể quan tâm nhiều như vậy được, Hổ Nữu càng có biểu hiện như vậy thì Tiêu Phàm lại càng tò mò hơn, lúc này hắn thật sự khát vọng muốn biết được con đường mà Xà Cơ nhận được con rồng thú cưng này từ trong miệng của cô, lại nói ngay cả tình huống Thủy Tinh Cự Nhân chủ động đến làm thú cưng của Miên Miên mà hắn cũng có thể chấp nhận, vậy thì còn chuyện gì kỳ lạ hơn mà hắn không thể chấp nhận được chứ?
...
"Đội trưởng ca ca, anh hỏi em Serpent đến từ đâu hả?" Xà Cơ nghe được câu hỏi của Tiêu Phàm, vô cùng chân thành trả lời: "Nó là do em đỡ bà lão qua Đường Cái nên được đó "
Tiêu Phàm cho rằng lỗ tai của mình đã nghe lầm rồi, hắn lại hỏi Xà Cơ thêm lần nữa: "Lúc nãy... em mới nói gì?"
"Em nói, nó là do em đỡ bà lão qua Đường Cái nên được đó "
"Ha?"
Vẻ mặt của Tiêu Phàm hơi co giật, hắn hoàn toàn không thể tin được điều mà mình đã nghe được nữa, trong trò chơi này làm gì có bà lão chứ? Làm gì có vạch qua đường? Cần gì phải qua Đường Cái hả?
Thế nhưng khi hắn nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của Xà Cơ, dáng vẻ này của cô thật sự không giống đang lừa gạt hắn chút nào.
"Ài, để tôi nói cho anh nghe vậy, chuyện là thế này..."
Hổ Nữu thở dài, nói cho Tiêu Phàm nghe quá trình mà Xà Cơ nhận được con rồng thú cưng này một cách chậm rãi.
...
Ở nơi dã ngoại trong trận doanh Tinh Linh, bụi cây có ở khắp nơi, thảm thực vật bị che phủ, bất kỳ lúc nào người chơi đi lại trong đó đều giống như đang đi việt dã vậy.
Lỗ Tấn có một câu nói rất hay, trên đời làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi.
Câu này là một câu danh ngôn có ngụ ý rất sâu sắc, ở một nơi nào đó ngoài Thành Frya lại có thể làm cho một số người chơi nông cạn hiểu được câu nói này.
Chỗ đó gọi là Đường Cái, là một con đường nhỏ ở ngoài Thành Frya, nghe nói nó được tạo thành do ngựa của NPC Tinh Linh trong Thành Frya đi qua đi lại trong một thời gian dài, vì vậy con đường nhỏ này cũng được đặt tên là Đường Cái.
Nghe được lời giải thích vô nghĩa như thế, từ một nơi sâu xa nào đó, Tiêu Phàm cảm thấy cái ván trên quan tài của Lỗ Tấn đã bắt đầu động đậy...
Sau đó tình huống mà Xà Cơ gặp được đã xảy ra trên con đường này.
Ngày đó, Xà Cơ ngây thơ hồn nhiên đang đi trên Đường Cái thì bỗng nhiên thấy được một ông lão mặc áo choàng ngã xuống đất, thế nhưng dường như những người chơi ở xung quanh đều đã từng bị ăn vạ ở trong cuộc sống hiện thực, trong lòng họ tràn ngập bóng ma, thế nên không có ai muốn tiến lên đỡ ông lão ấy đứng dậy cả.
Đúng vào lúc này, Xà Cơ nhiệt tình bước đến.
Đối với Xà Cơ mà nói thì chuyện đỡ người già đứng lên căn bản không hề có vấn đề gì cả, huống chi ở trong nội tâm thuần khiết của Xà Cơ hoàn toàn không có bất kỳ bóng ma nào về việc bị ăn vạ cả.
Vì vậy ông lão này được Xà Cơ đỡ dậy, cô cũng đỡ ông ấy đi hết một đoạn "Đường Cái", đây cũng chính là cụm từ "qua Đường Cái" trong miệng của Xà Cơ.
Ngay lúc này, ông lão xoay người lại, hai tay là hai quả trứng thú cưng, ông nói với Xà Cơ: "Cô bé lương thiện à thứ con làm rơi là trứng vàng hay là trứng bạc thế nhỉ "
Xà Cơ nghe câu hỏi của ông ấy thì đầu óc càng mơ hồ hơn, cô thẳng thắn trả lời: "Ông à, Xà Cơ không có trứng mà, vậy nên không có làm rơi trứng đâu."
"Cô bé à Con thật là chân thành đó, vậy thì ông sẽ đưa viên trứng rồng này cho con như là quà đền đáp vậy."
Nói xong, ông lão khả nghi này cứ biến mất không còn chút dấu vết nào như vậy, thế là Xà Cơ liền nhận được một con rồng thú cưng rồi đặt tên cho nó là Serpent.
Thế nhưng trong câu chuyện thì người đó rõ ràng là một ông lão khả nghi, tại sao Xà Cơ lại nói là mình đỡ bà lão qua Đường Cái chứ?
Thật ra thì lý do rất đơn giản, bởi vì ông lão này đã tự giới thiệu, ông ấy bảo mình tên là Laurel.
(Laurel đọc là Láo lái lái, bà lão đọc là Lǎo nǎi nai)
...
Hổ Nữu kể tình huống mà Xà Cơ đã gặp được xong thì vỗ vai Tiêu Phàm, an ủi: "Lúc mới bắt đầu thì tôi cũng giống như anh vậy, khó có thể chấp nhận được chuyện thế này, có điều, tôi muốn nói cho anh biết, đây là chuyện thật..."
Nói xong, Hổ Nữu xoay người rời khỏi đây, để Tiêu Phàm có không gian tự tiêu hóa chuyện này một mình.
Tiêu Phàm nghe xong thì sững người, thế nhưng trong lòng hắn cũng chẳng hề bình tĩnh chút nào cả, mà là đang điên cuồng gào thét...
Đường Cái lại có thể giải thích như vậy sao?
Người từ đâu đến mới có cái tên Laurel như vậy chứ?
Cái giọng điệu quái dị của ông lão khả nghi kia là thế nào hả?
Nếu có người dùng giọng điệu quái dị như vậy mà nói chuyện với hắn, có lẽ hắn sẽ trực tiếp tát cho người đó một cái đấy!
Con rồng thú cưng như vậy mà nói tặng là tặng, thân phận thực sự là của Laurel ông là ông già Noel đúng không?
Còn cái dáng vẻ như Hà Bá của ông ta là sao chứ?
Chỗ này rõ ràng là trận doanh Tinh Linh, tại sao hắn lại cảm nhận được cái kịch bản quen thuộc trong trận doanh Ác Ma chứ?
Cuối cùng, tại sao con rồng thú cưng đó không phải là của hắn chứ, hu hu...
...
Trong lòng Tiêu Phàm rối bời, đối diện với câu chuyện vô nghĩa và tràn ngập sự bất hợp lý thế này, thế nhưng nó lại là một câu chuyện đã xảy ra một cách chân thực, Tiêu Phàm thật sự không biết nên dùng vẻ mặt nào để đối diện với nó nữa.
Mà cái tình huống này của Xà Cơ, Tiêu Phàm chỉ có thể dùng lý do đây là cốt truyện ẩn giấu trong trò chơi để giải thích mà thôi, nếu không tại sao NPC lại tùy tiện tặng trứng rồng như vậy chứ?
Trong lúc vô số người chơi đang trả giá sự khổ cực và thời gian của mình cho thú cưng trong trò chơi, Xà Cơ lại có thể tùy tùy tiện tiện nhận được một con Thần Thú Thanh Long khi đỡ một ông lão "Laurel" khả nghi trên "Đường Cái".
Sau khi làm rõ chuyện này ở trong đầu, trong lòng Tiêu Phàm đã gặp phải sự kích thích nghiêm trọng, hắn chỉ có thể cam chịu mà nở nụ cười khổ thôi.
Sau khi Tiêu Phàm gặp được Xà Cơ, hắn vẫn luôn cảm thấy cái tên Xà Cơ này có vận may rất nghịch thiên ở trong trò chơi, lúc mới bắt đầu thì hắn cho rằng là do loại huyền học quái lạ bên trong võng du, "vận may của tiểu bạch", thế nhưng bây giờ nhìn lại thì không phải là thế, bởi vì chuyện này không thể dùng từ "vận may" để giải thích nữa rồi...
Vận may của Xà Cơ đã nghịch thiên. Một vận may nghịch thiên, hơn nữa còn có một con rồng thú cưng trâu bò như vậy, ngoại trừ việc Xà Cơ là nhân vật chính trong võng du thì còn có lý do gì khác để giải thích hợp lý chuyện này nữa chứ!
Sau con Thanh Long tự nguyện sa đọa trở thành Serpent của Xà Cơ, nhân vật chính của bộ truyện này cũng đã bị vận may nghịch thiên của Xà Cơ kích thích đến mức phát điên luôn rồi, giống như Thanh Long đã tự nguyện sa đọa thì hắn cũng tự sa đọa để mất vị trí nhân vật chính, vì vậy bộ tiểu thuyết này cũng đã đến hồi kết thúc...
Giỡn thôi, tiếp tục nào
...
Claude là một anh chàng Tinh Linh tóc vàng đẹp trai, chính là loại người đứng trên đường lớn trong Thành Frya cũng có thể có được tiếng gào thét của các thiếu nữ.