Hiện tại nghĩ lại, đây không phải chỉ là giới tính trong trò chơi bị đảo ngược thôi sao? Thật ra cũng chẳng có chuyện gì, thời đại công nghệ cao, có lại chưa từng chơi tài khoản gay đâu! (Tài khoản gay: Nhân vật trong game có giới tính khác hẳn với người chơi)
Có điều như thế này thì mình mất hết mặt mũi với Hổ Nữu rồi.
Từ từ, mình vừa mới nghĩ đến cái gì?
Hổ Nữu?
Tiêu Phàm hơi hơi nâng tầm mắt mình lên, tầm mắt men theo bộ ngực lớn hùng vĩ gần trong gang tấc kia nhìn lên, sau đó nhìn thấy một khuôn mặt xinh đẹp quen thuộc, còn có một đôi mắt sáng rực như chứa cả trời sao...
Đôi mắt xinh đẹp này đang rất có hứng thú mà nhìn theo hắn, Tiêu Phàm biết rằng, sắp tới mình thật sự gặp xui xẻo rồi...
Sau khi Tiêu Phàm rời khỏi đội ngũ, Hổ Nữu rất sốt ruột, cô cũng không lo lắng sau khi rời đi tâm trạng Tiêu Phàm sẽ thế nào? Cô chỉ quan tâm có khi nào Tiêu Phàm sẽ đá cô đi, để một mình hắn đi lăn lộn với mấy thứ thú vị gì đó hay không? Như trước đây Tiêu Phàm đại náo một trận ở trận doanh Thú Nhân, mà khi đó cô lại chỉ có thể vô cùng đáng thương mà mỗi ngày đều đi luyện cấp bậc đánh mấy con tiểu dã quái nhàm chán.
Vì thế bước chân của Hổ Nữu nhanh hơn, đuổi theo Tiêu Phàm, sợ mình sẽ bị Tiêu Phàm gạt ra một lần nữa.
Sau một khoảng thời gian đuổi theo, Hổ Nữu vất vả lắm mới thấy được bóng người Tiêu Phàm ở phía xa xa, nhưng Tiêu Phàm bỗng nhiên xoay người một cái rẽ vào một ngõ cụt chẳng ai chú ý tới.
Hổ Nữu thấy vậy, trong lòng thấy khó chịu, cô thầm nghĩ, tên tiện nhân Phàm muội muội này quả nhiên là có âm mưu, nếu không thì bình thường có ai lại tự nhiên chui vào trong chỗ tối?
Trong lòng đã nghĩ như vậy, bước chân của Hổ Nữu lại càng cuống cuồng, hoàn toàn không hề chú ý đến động tĩnh ở xung quanh, chỉ chú ý phóng về hướng ngõ nhỏ mà Tiêu Phàm vừa mới tiến vào.
Cho đến khi cô bước đến cổng ngõ rồi rẽ vào, Hổ Nữu đầu tiên là ngửi được mùi rượu nồng đậm, hương rượu tràn ngập trong không gian không lớn lắm này, khiến cô cảm thấy có chút mê say.
Ngay sau đó, Hổ Nữu nhìn thấy Tiêu Phàm đang đứng cách xa mình, Tiêu Phàm đang ngẩng cao đầu, hai tay cầm vò rượu, há miệng uống thứ nước rượu trong suốt.
Hổ Nữu không khỏi có chút nghi ngờ với việc này, tên Phàm muội muội này đang làm cái gì thế? Chẳng lẽ hắn một mình rời khỏi đội ngũ chỉ là để đỡ thèm nên trộm chạy đến đây uống rượu thôi sao?
Không phải tên Phàm muội muội này quá coi người ta nhỏ nhen rồi đấy chứ? Không phải là rượu thôi sao? Cho dù có uống trước mặt mình, mình cũng sẽ không cướp của hắn mà, sao phải làm điều thừa thái thế này?
Có điều mình nhớ không phải Phàm muội muội có chút ghét uống rượu à? Làm sao không có việc gì lạị một mình đi uống rượu? Chẳng lẽ bị bọn mình ghét bỏ, quá mức đau lòng nên muốn mượn rượu giải sầu?
...
Đúng lúc này, bỗng nhiên Hổ Nữu phát hiện tầm mắt của mình trở nên mờ mịt, mơ hồ tựa như bị che kín bởi một tầng sương dày.
Trạng thái kì lại trước mặt khiến cô theo bản năng nhu nhu hai mắt của mình, khi cô mở mắt ra tập trung nhìn lần thứ hai, cô phát hiện lớp sương mù này không hề giảm bớt đi, có điều cô cũng hiểu được trạng thái kì lạ này không phải do mắt của mình, mà là do Tiêu Phàm...
Bởi vì trong tầm mắt của Hổ Nữu, ngoại trừ vị trí của Tiêu Phàm mờ mịt như bị phủ kín bởi một tầng sương mỏng, thì những chỗ còn lại trong mắt Hổ Nữu đều vẫn rất rõ ràng.
Hổ Nữu khép hờ đôi mắt xinh đẹp, cảm thấy hứng thú mà nhìn chằm chằm vào Tiêu Phàm, cô thầm nghĩ, tiện nhân Phàm muội muội này quả nhiên có vấn đề. Ha ha.
Đợi đến khi bóng người mông lung mờ mịt của Tiêu Phàm buông vò rượu xuống, màn sương trước mắt Hổ Nữu cuối cùng cũng tan đi, thế giới lại khôi phục lại sắc thái rõ ràng, nhưng sau khi Hổ Nữu thấy rõ hình tượng của Tiêu Phàm đang đừng trước mình lúc này, cô bỗng sửng sốt...
Ngũ quan xinh đẹp tinh tế, làn da trắng nõn nhẵn nhụi, mái tóc đen mềm mượt, bộ ngực no đủ to lớn, người gợi cảm mê người này chính là Phàm muội muội sao?
Nếu không phải "cô" vẫn mặc một đồ vừa rồi của Tiêu Phàm, Hổ Nữu cũng không thể xác định được "cô" chính là Tiêu Phàm!
Hổ Nữu lơ mơ, đây là tình huống gì vậy? Mặc dù mục đích cô đăng nhập "Tân Sinh" là để tìm chút thú vui bên ngoài những công việc bình thường, nhưng chuyện lần này cũng quá kích thích rồi!
Bình thường mình vẫn thích gọi Mệnh Phàm là Phàm muội muội, nhưng trong lòng cô thì Mệnh Phàm chung quy vẫn là một thằng đàn ông, nhưng hiện tại "cô" đâu còn có chút dáng vẻ đàn ông nào nữa đâu!
Bạn nhìn xem, đôi mắt nhỏ mê người kia của "cô", cái miệng nhỏ nhắn trơn bóng kia, dáng người thướt tha kia, lại còn bộ ngực khiêu gợi, vô cùng có xúc cảm kia nữa, nói "cô" là nam thì có ai sẽ tin chứ!
Hiện tại Hổ Nữu rất hoảng, cô không biết phải phản ứng thế nào với cục diện hiện tại, nhưng khi cô nhìn thấy biểu hiện của Tiêu Phàm lúc này, thần kinh vẫn luôn căng thẳng bỗng nhiên thả lỏng hơn.
Bởi vì sau khi cô nhìn thấy Tiêu Phàm uống rượu, biểu tình của hắn trở nên có phần đờ đẫn, chỉ ngây ngốc mà vươn tay chộp xuống phía dưới của mình, kết quả lại bắt được một khoảng không, tiếp theo trên mặt hắn là vẻ tuyệt vọng, bắt đầu vô cùng bi thương mà khóc lóc thảm thiết.
Tiêu Phàm chân tay luống cuống phản ứng lại, khiến Hổ Nữu thấy có chút buồn cười, tâm trạng của cô bắt đầu trở nên sung sướng.
Quả nhiên cho dù Phàm muội muội có thay đổi thế nào thì cũng vẫn là Phạm muội muội thú vị mà mình quen biết.
Chẳng qua hôm nay trở nên có chút nữ tính hơn mà thôi.
...
Hổ Nữu từ từ đi về hướng Tiêu Phàm, nhưng lúc này đầu óc Tiêu Phàm vẫn còn đắm chìm trong cồn và cảm giác kinh hoảng nên có vẻ có chút chậm chạp, không hề mảy may phát hiện ra cô, vẫn cứ tuyệt vọng vô cùng mà lẩm bẩm: "Ông nội ơi, ông nội ơi, cháu rất xin lỗi ông, rõ ràng khi ông ra đi cháu đã đồng ý với ông, sau này cháu sẽ cùng vợ cháu sinh cho ông một thằng cháu nội bụ bẫm, nhưng hiện tại cháu lại đánh mất luôn người anh em của mình! Trời ơi, tôi nên làm cái gì bây giờ?"
Sau khi Hổ Nữu nghe Tiêu Phàm nói năng linh tinh, cô cười khúc khích, vỗ vỗ bả vai hắn tốt bụng an ủi: "Phàm muội muội, bình tĩnh một chút, đây chỉ là trò chơi mà thôi, trong cuộc sống thật thì anh vẫn là nam mà."
Tiêu Phàm nghe thấy lời nói của Hổ Nữu, cuối cùng cũng bình tĩnh lại một chút, có đều hắn nhanh chóng phản ứng lại được, giật mình nhìn Hổ Nữu: "Hổ Nữu, sao cô lại ở đây? Những việc vừa rồi cô đều thấy hết rồi?"
Hổ Nữu nhìn dung nhan quen thuộc mà lại xa lạ trước mặt mình, nghe thấy âm thanh nói chuyện vô cùng mềm nhẹ kia, cô nhớ lại hình tượng trước đây của Tiêu Phàm, trong lòng có chút không thích ứng được. Có điều nó cũng khơi dậy lòng ham vui của đại tiểu thư Hổ Nữu một lần nữa: "Phàm muội muội, chỉ mới có một lát không nhìn thấy, làm sao cưng lại dịu dàng động lòng người đến thế này? Thật sự là con gái đã lớn rồi, thiếu chút nữa là chị đây không nhận ra em gái nữa đó."
"Hổ Nữu, cô phải nghe tôi nói, việc này là..." Tiêu Phàm cuống quít giải thích, nhưng vừa mới mở miệng, "cô" đã khựng lại, vì "cô" cũng không biết phải giải thích thế nào?
Mà Hổ Nữu lại thuận thế vươn tay phải ra, nhẹ nhàng đặt ngón trỏ lên môi Tiêu Phàm: "Em gái, không cần phải nhiều lời, chị Hổ Nữu vẫn sẽ là tri tâm tỷ tỷ của em mà, chị đây tất nhiên biết trong lòng em đang suy nghĩ cái gì."
Thái độ của Hổ Nữu dịu dàng khác thường, khiến da gà da vịt của Tiêu Phàm nổi hết lên, nhưng hiện tại Tiêu Phàm đang bị đảo ngược giới tính cảm thấy vô cùng bất lực vẫn đang ôm một tia hi vọng thử nói: "Thật sao?"
"Tất nhiên rồi, em gái cũng không chịu nhìn xem là ai đang đứng trước mặt em, ở trong trường học chị đây chính là thần tượng của rất nhiều các em gái khóa dưới, là tri tâm tỷ tỷ Hổ Nữu đó." Trên mặt Hổ Nữu xuất hiện một vẻ kiêu ngạo.