Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 510: PHÀM TỬ

Tiêu Phàm nghe xong lời của Hổ Nữu thì sặc một phát, không có gì phản bác được, còn Hổ Nữu lại tiếp tục cúi xuống tháo nút thắt.

"Chờ đã, cô từ từ thôi! Không cần mà!"

...

Vì tránh để cho bản thân bị Hổ Nữu áp bách bắt lột sạch, rồi thay vào quần áo Hổ Nữu chọn lựa theo sở thích, Tiêu Phàm đành phải tự chủ động dùng hệ thống cắt sửa trang phụ trong trò chơi, thỏa hiệp thay vào một bộ nữ trang đang nằm yên sẵn trong ba lô của mình.

Như vậy nội tâm Hổ Nữu cảm thấy khá đáng tiếc, trong lòng âm thầm thở dài. Bản thân vất vả mới cởi xong nút thắt áo, chuẩn bị cap mấy bức ảnh đồi trụy cho Phàm muội muội, ai ngờ lại thất bại trong gang tấc. Đáng ghét!

Chỉ có điều Hổ Nữu nhìn thấy dáng vẻ của tiêu Phàm lúc này, đôi mắt nhất thời sáng rực lên.

Ô! Một vị muội muội đáng yêu yểu điệu...

"Ôi, Phàm muội muội, cũng được đấy chứ. Bộ quần áo này rất hợp với cưng đấy."

Vừa nãy bị Hổ Nữu mạnh mẽ áp ở trên góc tường, cướng ép cởi áo, Tiêu Phàm hoảng hốt, lập tức mở hệ thống thay đổi quần áo trong trò chơi ra, lấy bộ nữ trrang vẫn nằm nguyên trong ba lô ra rồi thay đồ. Nhưng sau khi Tiêu Phàm thay xong, hắn lại cảm thấy hơi hối hận rồi.

Bộ quần áo lúc trước Hổ Nữu chuẩn bị cho mình là kiểu quần áo gì đây!

Đầu tiên, bọc quanh đôi chân nhỏ của hắn là một đôi giày da tinh xảo, nhìn dần lên trên thì lại là một chiếc quần tất dài màu đen. Kiểu này làm người khác nhìn qua có cảm giác vô cùng muốn xé chúng đi.

Lại tiếp tục hướng lên trên, thứ vòng quanh hông, che cái mông của hắn lại chỉ là một chiếc váy đen ngắn tạo từ một chút vải vóc. Sau khi hắn thay vào, thỉnh thoảng truyền lại cảm giác mát lạnh từ dưới lên trên, để Tiêu Phàm cảm thấy phía dưới của hắn ta càng trở nên trống rỗng.

Tiếp theo là đến bụng của hắn, cái này quả thật rất quá đang, ngay cả một chút vải cũng không có nữa. Bộ trang phục này mẹ nó lại là áo hở rốn!

Tiếp tục lên trên, cuối cùng cũng xuất hiện màu sắc không phải là màu đen, đây là một cái áo dài tay màu trắng hơi mỏng choàng ở bên ngoài, ngực mở rộng ra, lộ ra hình chứ "V", độ dài áo chỉ đến dưới ngực hắn. Phía dưới viến áo bó lại gọn gàng ngay bên dưới ngực, bên trên có thắt một cái nơ con bướm. Tác dụng của cái này là gì? Sau khi thân thể Tiêu Phàm biến thành con gái, hắn hiểu vô cùng rõ cái này, dùng để nâng đỡ.

Mà thứ làm cho Tiêu Phàm cảm thấy xấu hổ nhất phải là đồ lót bên trong, áo lót màu đen này cùng cới áo khoác trắng bên ngoài tại ra sự tương phản mảnh liệt. Điều làm Tiêu Phàm khó chấp nhận nhất chính là thứ bên trong này là áo thấp ngực! Từ sau khi giới tính của hắn bị chuyển đổi, chỗ đó của hắn phát triển tốt một cách kì lạ, giống như hệ thống đã đem những chỗ nam tính của mình co lại rồi chuyển hết lên đấy vậy.

Tiêu Phàm cúi đầu, nhìn thấy khe hẹp đen đen trước mắt mình, đầu mũi có chút nóng lên, đầu óc cảm thấy hơi mê man, vội vàng ngẩng đẩu lên lại, chuyển tầm mắt đi chỗ khác.

Không xong rồi. Không nghĩ tới hắn lại có một ngày choáng váng như thế này!

Hai gò má của Tiêu Phàm đỏ bừng, che lại bảo vệ bản thân, mà tay cũng mảy may không dám đụng vào ngực chính mình.

"Hổ Nữu! Lúc nãy bộ nữ trang cô chuẩn bị cho tôi rốt cuộc là sao thế này!"

Đúng vậy, Tiêu Phàm cảm thấy mặc lên bộ đồ này rất có vấn đề. Nếu như mặc trên người một cô gái khác, Tiêu Phàm sẽ cảm thấy vô cùng đẹp mắt, trong lòng vui vẻ, nhưng mà nếu là mặc lên người chính mình thì sẽ không có chuyện đấy đâu.

Váy ngắn màu đen hở lốn thấp ngực, tràn đầy sắc khí, thế này là muốn làm người khác xấu hổ muốn chết sao! Thứ duy nhất có khả năng che đạy là áo dài tay màu trắng bên ngoài đồ lót, mẹ nó lại có tác dụng nâng cao ngực của hắn. Thứ này làm Tiêu Phàm có cảm giác bộ ngực phía trước hắn càng ngày càng cao ngất, kênh rạch kia cũng càng ngày càng sâu!

Hổ Nữu nhìn thấy cách ăn mặc của Tiêu Phàm, trong lòng vô cùng vui vẻ. Bộ trang phục đầy sắc khí này là do cô chuẩn bị riêng cho Tiêu Phàm từ lúc trước, dự định chuẩn bị thưởng thức chuyện cười của Tiêu Phàm. Không nghĩ đến trời cao lại chiếu cố hắn như vậy, thực tế lại vượt qua cả hy vọng của cô.

Nhưng ngoài mặt Hổ Nữu vẫn giả vờ trấn định: "Tooiu cảm thấy bộ trang phục này rất bình thường mà, có gì không ổn sao?"

"Bình thường á? Bộ trang phục xấu hổ như vậy bình thường chỗ nào! Còn chưa thấy cô mặc như này bao giờ!"

"À, cưng muốn để chị đây mặc như vậy để cho cưng xem à? Được thôi." Nói xong, Hổ Nữu nhanh chóng thay đổi một bộ trang phục giống y như đúc với bộ mà Tiêu Phàm đang mặc.

Tiêu Phàm nhìn thấy cái đùi khiêu gợi kia của Hổ Nữu bị váy ngắn màu đen che mất, đặc biệt là thứ bị cái áo dài tay màu trắng có kết nơ con bướm ở viền áo nâng lên, còn cả cái kênh sâu thẳm hơn cả bản thân mình, Tiêu Phàm bỗng nhiên cảm thấy mũi nóng rực lên, không nói gì nữa ngửa mặt lên trời.

Mẹ nó, nếu không phải hôm nay ông đây choáng váng thì cô ăn mặc như vậy xuất hiện trước mặt tôi tuyệt đối chết chắc rồi! Cho dù cô có là Hổ Nữu tâm hồn biến thái, sức mạnh hồng hoang của tôi bùng lên thì bản thân tôi cũng không khống chế được!

"Thế nào đây? Chị đây cảm thấy thế này nhìn rất đẹp mắt, không có gì không ổn cả. Hơn nữa tình huống hiện tại của cưng chỉ là một trạng thái thôi mà. Chờ đến lúc cưng biến trở lại thì bộ quần áo này đâu dùng được nữa, mặc một chút đâu cần căng thẳng như vậy làm gì. Dù sao ngoại trừ chị đây cũng không có ai biết được hình tượng này của cưng đâu. "

Tiêu Phàm suy nghĩ một lúc, lời của Hổ Nữu nói hình như cũng có lý, nếu như mặc một bộ đồ thời trang thì sẽ rất phiền phức, hơn nữa lại còn vô cũng lãng phí, mình cũng không phải người có tiền như Hổ Nữu,

Không cần phải đặc biệt chuẩn bị một bộ đồ nữ khác nữa, dù sao thì cũng không ai nhận ra mình trong dáng vẻ này, mặc thì cứ mặc thôi, mặc dù bộ trang phục này có hơi...

Sau đó, Hổ Nữu không biết lôi từ đâu ra một hộp đồ trang điểm, bắt đầu nắm lấy mặt Tiêu Phàm mà giày vò.

"Được rồi, tiếp theo chị đây sẽ giúp em tút tát lại dung nhan một chút, hiện tại tóc em đang rối tung lên, chẳng có chút nào giống một em gái hiền lành đáng yêu hết, còn không mau mở khung nhân vật của cưng ra cho chị?"

"Cột nhân vật sao? Cô muốn làm gì?"

"Cưng thật ngốc nghếch, đã ăn mặc như thế này rồi lại để cái ID "Mệnh Phàm" này đi ra ngoài không phải là muốn chết sao! Trạng thái "Thân nữ nhi" của cưng có quyền hạn sửa đổi ID một lần dưới trạng thái này."

"Đổi tên sao? Vậy nên đổi thành gì?"

Hổ Nữu bùm bùm đổi khung ID của Tiêu Phàm thành hai chữ: "Thế này đi, tránh việc quá mới lạ sẽ không thuận miệng."

Vì thế, thân phận thứ hai của Tiêu Phàm trong trò chơi được sinh ra, là một người chơi giới tính nữ thuộc tộc Ác Ma tên là "Phàm Tử"...

Sau khi dày vò nhau một lúc lâu, Hổ Nữu đánh giá lại Tiêu Phàm từ trên xuống dưới một lần, gật gật đầu, nói: "Ừ, thế này là được rồi, chắc là không bỏ quên gì nữa đâu."

Tiru Phàm nhìn thấy dáng vẻ tích cực của Hổ Nữu, trong lòng cảm giác không yên, hắn mở cột nhân vật của bản thân ra, nhất thời một nhân vật nữ tên "Phàm Tử" xuất hiện trước mắt hắn.

Dáng người nóng bỏng, trên người là một bộ trang phục gợi cảm mê người, nhưng củng với gương mặt thanh thuần kia lại là cảm giác tươi mát bình dị dễ gần, hai loại đặc điểm trái ngược hoàn toàn này lại đồng thời xuất hiện trên người "cô", hoàn toàn không khiến người khác có cảm giác mâu thuẫn, hai loại phong cách kết hợp lại với nhau lại vừa khéo, quả thực rất hoàn hảo, cảm giác đây chính là hình tượng nữ thần trong mơ của hắn!

Những cảm xúc trong lòng Tiêu Phàm lúc này có vài điểm mâu thuẫn, đây là bản thân hắn sao?

Không để cho Tiêu Phàm nghĩ nhiều, cảm giác tê dại trên ngực truyền đến trực tiếp đánh gãy suy nghĩ của "cô", hai tay của Hổ Nữu không biết từ khi nào đã đặt lên bộ ngực của "cô", ma trảo dùng sức xoa nắn chúng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!