Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 526: THÂN MẬT

Nội tâm Tiêu Phàm cuống đến phát khóc, "cô" rất muốn thấy Hổ Nữu nhanh chóng đi về phía này quậy một trận rồi dẫn "cô" đi. Thế nhưng Tiêu Phàm đợi một hồi lâu rồi mà Hổ Nữu vẫn không động đậy chút nào mà chỉ đứng đó, giống như đang hạ quyết tâm gì đó, đưa mắt nhìn Tiêu Phàm đi xa.

Không được, không thể như thế được, nếu cứ tiếp tục như thế, cái mạng mình muốn cũng khó mà giữ. Nếu Hổ Nữu không thể giúp được, vậy mình đành phải tự mình ra mặt từ chối đề nghị gia nhập công hội Hoa Nguyệt của Ngọc Sinh Yên thôi!

Quyết định xong, Tiêu Phàm cũng trở nên kiên định, vừa định nghiêm túc nói ra suy nghĩ của mình với Ngọc Sinh Yên, nhưng Ngọc Sinh Yên lại làm một việc khiến Tiêu Phàm thoáng cái đã nhũn tim...

Sau khi Ngọc Sinh Yên kéo Tiêu Phàm đi, cô giơ tay dùng sức kéo Tiêu Phàm lại bên cạnh mình, khoảng cách giữa hai người càng trở nên gần hơn. Ngọc Sinh Yên vốn nắm cánh tay Tiêu Phàm để kéo cô giờ lại biến thành khoát tay nhau, trông vô cùng thân mật, khắn khít.

Làn gió mang theo hương thơm bay đến mũi Tiêu Phàm càng thêm ngào ngạt. Hơn nữa, trên cánh tay còn có cảm giác ép vào từng đợt từng đợt, thuận theo nhịp bước của Tiêu Phàm, khi chạm khi tách, không ngừng đụng vào.

Tiêu Phàm lập tức hít sâu một hơi, hiểu rõ tình trạng trước mắt của mình, trái tim không tự chủ mà nhảy dữ dội, sắc mặt cũng bắt đầu dần ửng đỏ, suy nghĩ lúc nãy lập tức bị vứt ra khỏi đầu không còn sót lại một cái gì.

Cảm giác ám muội này là sao đây? Mình và Ngọc Sinh Yên là đang khoát tay nhau như tình nhân đi lại trên phố?

...

Thấy mặt Phàm Tử vì xấu hổ mà đỏ ửng lên, Ngọc Sinh Yên rất hài lòng, bởi vì tất cả mọi thứ lúc này đều phát triển như cô mong muốn.

Sau khi kéo Phàm Tử rời xa Hổ Nữu, Ngọc Sinh Yên bắt đầu rút ngắn khoảng cách giữa mình và cô ấy, bởi vì cô phát hiện Phàm Tử hình như rất sợ người lạ, lúc mới tiếp xúc nhau sẽ sinh ra tâm lý đề phòng với cô. Thấy Phàm Tử gặp vấn đề mà lại đi nhờ cái con người dã man Hổ Nữu kia giúp đỡ chứ không thèm kể với cô, điều này khiến cho Ngọc Sinh Yên cảm thấy tổn thương chết đi được.

Vì thế, sau này ở chung với Phàm Tử, Ngọc Sinh Yên quyết định tạo quan hệ thật tốt với Phàm Tử, nhờ đó cả hai có thể gần gũi nhau hơn.

Mà Ngọc Sinh Yên muốn đạt được mục đích này, bước đầu tiên chính là phải làm cho khoảng cách cơ thể gần sát nhau.

Chỉ có cảm giác quen thuộc lẫn nhau, không cảm thấy xa lạ nữa mới có thể đi sâu vào nội tâm Phàm Tử Muội Muội, Ngọc Sinh Yên thầm nghĩ như vậy...

Phàm Tử Muội Muội vì mình dựa sát vào mà thẹn thùng đến nỗi mặt đỏ hết cả lên rồi, thật là một cô gái đáng yêu mà!

Nhưng đây cũng là một dấu hiệu tốt, chứng minh cách của mình rất chính xác, không làm cho Phàm Tử phản cảm.

Thế là Ngọc Sinh Yên lại dùng sức ép vào cánh tay Tiêu Phàm, hai người dán vào nhau càng lúc càng gần...

Làm cho Tiêu Phàm phản cảm?

Ngọc Sinh Yên rõ rang là lo xa quá rồi, bởi vì Tiêu Phàm giờ đây hồn cũng mất luôn rồi...

Ngọc Sinh Yên sao tự nhiên sáp lại gần dữ, con gái với con gái đi đường đều như thế này sao?

Mà nhìn Ngọc Sinh Yên ở gần cũng thật xinh đẹp, chả trách được người ta gọi là "nữ thần võng du".

Với cả, như thể này có ổn không nhỉ, nếu sau này mình bị bại lộ thân phận, đoán chừng sẽ chết thảm lắm đây?

Nhưng mà có câu nói thế này, chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu mà. Có lẽ giờ mình đang được trải nghiệm ý cảnh của câu này đây...

...

Được người ta gọi là "nữ thần võng du" Ngọc Sinh Yên cũng thật là lợi hại.

Tiêu Phàm bị cô gái xinh đẹp nhưng biến thái Hổ Nữu quậy một thời gian dài, sớm đã sinh ra sức kháng cự cực cao với sự cám dỗ của phụ nữ. Nhưng Ngọc Sinh Yên chỉ đơn giản níu chặt một cái thôi, Tiêu Phàm lập tức bị đánh cho hiện nguyên hình, hiện về bộ dáng lính mới chưa trải việc đời, đắm chìm trong gái sắc, đến nỗi quên mất mình vẫn đang trong trạng thái nguy hiểm, thậm chí bởi vì quên hết tất cả mà trở nên can đảm hơn rất nhiều.

"Phàm Tử Muội Muội, em không cần phải sợ, coi chị là chị ruột là được rồi, chị tuyệt đối sẽ không bắt nạt em như Hổ Nữu đâu." Ngọc Sinh Yên thấy Phàm Tử đã có chút "cảm tình" với mình thì nhoẻn miệng cười, dịu dàng nói.

Lúc Ngọc Sinh Yên sáp đến, khuôn mặt xinh đẹp cũng gần trong gang tấc, một đôi mắt đẹp đến động lòng người cứ như vậy mà nhìn thẳng Tiêu Phàm, da thịt trắng nõn vô cùng mịn màng.

Nhìn nhan sắc xinh đẹp như tiên nữ ở khoảng cách gần như vậy làm cho Tiêu Phàm không nhịn nổi mà nuốt nước bọt một cái, sắc mặt càng đỏ bừng hơn nữa.

Ngọc Sinh Yên trông thấy khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên của Tiêu Phàm thì cảm thấy đáng yêu muốn chết, thầm nói trong lòng, Phàm Tử dễ xấu hổ thật.

Tính cách có hơi hướng nội như thế này làm cho Ngọc Sinh Yên nhớ đến em gái mình Hàn Tiểu Yêu, cử chỉ càng thêm thân mật.

Ngọc Sinh Yên duỗi bàn tay thon dài trắng nõn của mình chạm vào ót Tiêu Phàm, để cho những sợi tóc của Tiêu Phàm lọt giữa ngón tay mình.

Tiêu Phàm thấy Ngọc Sinh Yên làm vậy thì trong lòng càng khẩn trương hơn nhưng lại theo bản năng chọn không làm hành động gì kháng cự. Bởi vì khi gặp mấy chuyện như thế này con trai ai mà đi chống cự lại chứ, mặc dù "cô" tạm thời không giống con trai, nhưng nội tâm vẫn là một người đàn ông!

Ngọc Sinh Yên đang muốn làm gì thế? Cô ta sẽ không làm vậy với mình chứ? Giữa con gái với nhau cũng có làm vậy sao? Chẳng lẽ "nữ thần võng du" danh tiếng lẫy lừng Ngọc Sinh Yên lại là les? Trời ạ, thế thì mình nên làm cái gì đây chứ?

Ngay lúc Tiêu Phàm đang suy nghĩ lung tung, hai gò má Ngọc Sinh Yên đã đến thật gần "cô" rồi, chóp mũi chạm nhẹ vào nhau, động tác này trông rất ấm áp.

Đây là cách bày tỏ thân thiết của Ngọc Sinh Yên với em gái mình Hàn Tiểu Yêu khi còn bé. Bởi vì Ngọc Sinh Yên cảm thấy Phàm Tử cũng là một cô gái rất đáng yêu, vì rút ngắn khoảng cách giữa cả hai, kìm lòng không đặng nên đã dùng cách bày tỏ sự yêu thương như từng làm với Hàn Tiểu Yêu lên Tiêu Phàm.

Mũi Ngọc Sinh Yên thở ra luồng khí nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt Tiêu Phàm, khuôn mặt "cô" càng nóng hơn nữa.

Dung mạo đẹp đẽ đến nỗi làm người khác choáng ngợp này khiến Tiêu Phàm hơi mất phương hướng, thân thể bắt đầu nóng ran lên, đặc biệt là khi nhìn vào hai bờ môi trơn lán của Ngọc Sinh Yên, miệng lưỡi Tiêu Phàm càng trở nên khô khốc.

Dần dần, trong bầu không khí ám muội tâm trí Tiêu Phàm đã mất phương hướng, dựa theo sự thúc giục của bản năng, từng chút, từng chút một đến gần mặt Ngọc Sinh Yên, dường như đang muốn thưởng thức dung mạo đẹp đẽ này...

Thời điểm khoé môi Tiêu Phàm sắp áp vào môi Ngọc Sinh Yên thì bỗng xuất hiện một cái đuôi xù lông lắc qua lắc lại trên trái Tiêu Phàm, vô cùng không biết điều mà cào miệng Tiêu Phàm làm cho đầu óc Tiêu Phàm tỉnh táo lại một chút!

"Phù! Cuối cùng, cái con quái vật cái ngực to kia cũng không có ở đây, trước đấy cô ta cứ bám bên cạnh mãi chẳng đi, thật sự là hù chết soái mèo ta rồi. - meo!" Tom Cruise đang tiềm hành lại lần nữa hiện hình ngay trên đầu Tiêu Phàm, lòng vẫn còn sợ hãi nhìn quanh quất bốn phía, giống như đang cảnh giác Hổ Nữu...

Chuyện xém chút nữa đã xảy ra khi nãy!

Nghĩ đến hành động trước đó của mình, Tiêu Phàm cảm thấy rất lo lắng, đúng là hồng nhan họa thủy mà!

May mà năng lực làm chuyện xấu của cái con mèo Tom Cruise này không có đường lui, nếu không lúc nãy mình đã phạm sại lầm nghiêm trọng rồi!

Nếu như lúc nãy bị kích thích mà hôn thật thì lát nữa phải dọn cuộc như thế nào đây chứ?

Tiêu Phàm mới nghĩ đến đã cảm thấy sợ hãi, đúng là trên đầu chữ sắc có cây đao mà. (chữ sắc: 色 cây đao: 刀)

...

Ngọc Sinh Yên không những không hề phát hiện ra sự khác thường của Tiêu Phàm, mà còn thấy hài lòng vì Tiêu Phàm không cự tuyệt hành động thân mật của mình.

Theo Ngọc Sinh Yên, cô làm vậy là để cô và Phàm Tử càng có thể thân nhau hơn.

Có điều, nói đi cũng phải nói lại, con mèo bất thình lình xuất hiện trên đầu Phàm Tử là sao vậy?

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!