Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 535: RA KHỎI THÀNH

"Cô đang nói thầm gì thế?" Crimson Rose nhìn cái rương dài của mình, nhìn Tiêu Phàm đang lầu bầu có chút bất mãn.

"Ha ha, không có gì, không có gì." Tiêu Phàm chỉ có thể cười xấu hổ.

"Hừ! Ngu ngốc!"

...

Crimson Rose, theo Vũ Tình nói thì người này là đồng khóa gia nhập công hội Hoa Nguyệt với Tiêu Phàm.

Nhưng Tiêu Phàm không biết bản thân mình đắc tội với cô gái tên là Crimson Rose này từ bao giờ, luon cảm thấy cô ấy ngập tràn địch ý với mình.

Tuy Crimson Rose tuổi không lớn nhưng lại không hề dễ tính, đặc biệt là lúc đối xử với Tiêu Phàm, cô ta không khách sáo chút nào cả, thường xuyên khó chịu với Tiêu Phàm, khiến cho Tiêu Phàm rất xáu hổ nhưng cũng không thèm so đo với con gái.

Nhưng mà Ngọc Sinh Yên cũng đã nhìn thấy hành động của Crimson Rose, lập tức cảm thấy Crimson Rose được nuông chiều từ bé, không hiểu cách đối nhân xử thế, lại thích bắt nạt người hiền lành như Phàm Tử, thật sự là ngang ngược.

Trái lại, Phàm Tử luôn cười khi đối mặt với Crimson Rose, bình dĩ gần gũi, khiến người khác vô cùng thích.

Vì vậy thái độ của Ngọc Sinh Yên cũng thiên vị Tiêu Phàm hơn, mà như vậy Crimson Rose lại càng ghen tị với Tiêu Phàm, cứ theo một vòng tuần hoàn như vậy, Tiêu Phàm bị kẹp ở giữa cũng thấy khó chiu.

Nhưng điều khiến Tiêu Phàm khó chịu nhát là, đám đàn ông đáng khinh mặc áo choàng đen cứ đi theo sau không xa kia...

"Bọn họ... Thật sự không cần quan tâm sao?" Tiêu Phàmk hó tin hỏi Ngọc Sinh Yên.

Đám đàn ông mặc áo choàng đen đáng khinh này luon theo sát Tiêu Phàm từ sau khi ra khỏi đại bản doanh của công hội Hoa Nguyệt, duy trì một khoảng cách nhất định, nhìn chằm chằm các "cô" "như hổ rình mồi", hai mắt dưới mũ trùm đầu tỏa ra ánh sáng u ám màu xanh, giống như một đám lửa màu xanh, khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy sởn gai ốc.

"Không có gì, quen rồi, bọn họ vẫn luôn như vậy." Ngọc Sinh Yên bình thản trả lời, giống như đây chỉ là một việc bình thường.

"Nhưng... Như vậy cũng được sao?"

Tiêu Phàm phát hiện Ngọc Sinh Yên không thèm để ý tới đám đàn ông đám khinh luôn theo đuôi này chút nào, cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

"Tôi biết như vật rất bất tiện nhưng tôi cũng không có cách nào. Bọn họ đều là fan nam của công hội Hoa Nguyệt chúng ta, làm sao tôi có thể không biết xấu hổ đuổi đi đây?" Ngọc Sinh Yên nhún vai, có vẻ bất đắc dĩ.

"Fan nam?!"

"Đúng vậy, những người này đều là fan nam của công hội Hoa Nguyệt chúng ta, từ khi công hội Hoa Nguyệt thành lập ở thành Frya đến nay, bọn họ liền không ngừng đi theo ủng hộ chúng tôi, làm hội trưởng của công hội Hoa Nguyệt, cũng ngại đuổi bọn họ đi. Hơn nữa, bọn họ cũng chỉ xem thôi, không làm ra hành vi quá khích gì cả, Phàm Tử cô có thể yên tâm."

"Yên tâm?!"

Tiêu Phàm quay đầu lại nhìn thấy ánh sáng mờ mờ dưới mũ áo choàng, "đã từng" là đàn ông, "cô" tất nhiên có thể biết ánh mắt này có nghĩa là gì.

"Đúng rồi, yên tâm đi." Ngọc Sinh Yên võ rỗ bả vai Tiêu Phàm, lại nói với đám mặc áo choàng nam nói: "Các người đều là fan của công hội Hoa Nguyệt đúng không?"

"Đúng đúng đúng! Chúng tôi đơn thuần chỉ là fan của công hội Hoa Nguyệt mà thôi! Các cô không cần phải lo lắng! Nữ thần cố lên! Fighting! Fighting!" Đám đàn ông mặc áo choàng phía sau đồng loạt trả lời.

"Thấy chưa, chỉ là như vậy thôi." Nói xong, Ngọc Sinh Yên lại tiếp tục đi về phía trước.

Tiêu Phàm quay đầu lại nhìn đám đàn ông đáng khinh kia, trong lòng thầm mắng, có mà lừa được quỷ! Bộ dáng khả nghi này mà còn nói là fan của công hội Hoa Nguyệt! Cũng không biết Ngọc Sinh Yên nghĩ thế nào, mình cũng không cần quan tâm nhiều như vậy, bọn họ thích đi theo thì đi, chỉ cần mình không bại lộ thân phận thật là được...

...

Hoàng Ma Tử đắc ý nói nhỏ với Hổ Nữu: "Hổ Nữu các hạ, thấy không, tôi không có lừa cô, chỉ cần cô gia nhập 'quân đoàn Sói Lẳng Lơ' chúng tôi liền có thể quang minh chính đại mà theo đuôi hơn nữa che kín là sẽ không bị phát hiện ra thân phận rồi."

Lúc này, Hổ Nữu đã phủ thêm một tấm áo choàng đen chen lẫn trong 'quân đoàn Sói Lẳng Lơ", vô cùng ngạc nhiên với cảnh tượng này.

Trước đó Hoàng Ma Tử nói có biện pháp khiến cho cô theo đuôi Tiêu Phàm nhưng yêu cầu cô phải gia nhập ' quân đoàn Sói Lẳng Lơ".

Hổ Nữu suy nghĩ một phen, cảm thấy chơi vui là quan trọng nhất, hơn nữa xen lẫn trong đám người Hoàng Ma Tử này hình như cũng là một cách chơi vui, vì vậy cô liền tạm thời đồng ý, hơn nữa nếu Hoàng Ma Tử không thể thực hiện được lời hứa, Hổ Nữu liền dạy cho gã một bài học.

Nhưng mà, Hổ Nữu thật không ngờ bọn Hoàng Ma Tử chỉ cần dùng một cách đơn giải mà hữu dụng như vậy liền quang minh chính đại mà theo đuôi, không phải lo lắng gì cả.

Cái này đối với Hổ Nữu mà nói vẫn là quá mức kích thích, vì thế, Hổ Nữu cũng hiểu rõ tin tình báo của 'quân đoàn Sói Lẳng Lơ" là thu thập thế nào rồi.

Mặc khác, bình hoa thối Ngọc Sinh Yên này cũng quá mức tự cao rồi, vậy là cho rằng 'quân đoàn Sói Lẳng Lơ' là fan trung thành của mình, thật là không biết xấu hổ!

Bản thân mình đi theo bọn họ mà còn phải nói cái gì mà "nữ thần cố lên!", thật là khó chịu chết mất!

Bình hoa thối này có lẽ cũng không ngờ rằng đám người này thực ra là "một đám lừa gạt", thân phận thực sự là một đám tôn sùng Phàm muội muội!

Nghĩ đến đây. Hổ Nữu liền vui vẻ lên một chút, vừa đi theo vừa cô nói theo "nữ thần cố lên!" cũng không nghĩ nhiều nữa.

...

Ngọc Sinh Yên hiên ngang đi ở phía trước, Hàn Tiểu Yêu đi theo sau thoải mái hát, tươi sáng mà đáng yêu, Crimson Rose mang theo cái rương của mình không nói một lời.

Chỉ có Tiêu Phàm cả đường đi băn khoăn lo lắng, đeo lên khuôn mặt người sống chớ đến gần.

Nhưng bốn "cô gái" đi trong thành Frya nghiễm nhiên trở thành một cảnh đẹp, người chơi trong thành Frya nhìn thấy các "cô" liền biết ngay công hội Hoa Nguyệt đi làm nhiệm vụ, bọn họ rất muốn đi theo nhìn, chẳng qua là nhìn tình thế hiện nay hiển nhiên là không có chỗ trống rồi.

Bởi vì một đám đàn ông mặc áo choàng đen như phần tử tà giáo bám theo đuôi tản ra luồng khi vô cùng quỷ dị, khiến cho bọn họ chỉ có thể từ bỏ.

Ngọc Sinh Yên ra khỏi thành mang theo Tiêu Phàm đi vào con đường ngoằn ngoèo như rắn, đi theo tọa độ mà công hội Tinh Thần cung cấp vào một khu rừng rậm rạp.

Các cô càng vào sâu, thực vật bốn phía càng trở nên dày đặc, sinh trưởng lung tung, không đầy một lát, đám cây côi trước mặt Tiêu Phàm liền không có vẻ quy tắc như trong thành Frya nữa mà trở nên vô cùng lộn cộn, ngay cả bầu trời xanh thẳm cũng bị đám cây trên đầu Tiêu Phàm che kín rồi.

Dưới chân Tiêu Phàm là rễ của nhưng cây đại thụ đan xen, lộ ra bùn đất có vẻ dữ tợn. Đám cây này có vẻ đã sống rất lâu rồi, thậm chí còn mang theo cả rêu phong.

Cảnh tượng trước mắt khiến cho Tiêu Phàm có cảm giác như quay lại thời nguyên thủy nhưng đây chẳng phải là thứ khiến cho Tiêu Phàm kinh sợ nhất.

Hiện tại có hai điều khiến cho Tiêu Phàm kinh sợ nhất, một là từ bạn đồng kỳ gia nhập công hội Hoa Nguyệt với "cô", còn điều thứ hai là ở phía sau "cô"...

Crimson Rose, lần đầu Tiêu Phàm gặp cô ta đã cho rằng cô ta chính là một nữ sinh phản nghịch trúng kịch độc cosplay, nếu không thì trong trò chơi lạ có người làm dáng như vậy, mặc váy gothic, làm như đang uống hồng trà vậy?

Nhưng hiện tại xem ra không phải vì như vậy, bây giờ địa hình vô cùng khó khăn, Crimson Rose vẫn mặc cái váy dài đỏ thẫm bất tiện của cô ta, duy trì dáng người ta nhã, quý tộc mà đi tới, kiểu bước đi quý tộc như thế này không phải là cosplayer nào cũng có thể làm được.

Đối với cái này, Tiêu Phàm không khỏi có chút thán phục cô ta, thầm nghĩ rằng chẳng lẽ cô ta thực sự là một đại tiểu thư nào đấy nhưng bây giờ là thế kỷ nào rồi, sao lại có thể có nhân vật giàu có ăn mặc như trong manga vậy chứ?

Mà cái thứ hai làm cho Tiêu Phàm kinh ngạc đó là đám "fan trung thành của công hội Hoa Nguyệt" theo lời Ngọc Sinh Yên nói.

Vốn dĩ Tiêu Phàm cho rằng đám người này sẽ vẫy tay tiễn nhóm người của "cô" ra ngoài, nhưng không ngờ "cô" vẫn coi thường nghị lực của đám người kia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!